A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 358: Nữ Nhân Trông Rất Giống A Chiêu

Cập nhật lúc: 26/12/2025 19:12

Nghiêm Vĩnh Thanh dẫn theo đôi đạo lữ tán tu quay lại Kiếm Tông, khí thế cực kỳ ngông cuồng. Ông ta đứng ở tiền sơn, lớn tiếng quát với đệ t.ử canh cổng lớn:

“Đi nói với tông chủ các ngươi, lão phu muốn gặp hắn!”

Đệ t.ử giữ cổng nhìn dáng vẻ của ông ta, lòng lấy làm lạ, cách đây chỉ một canh giờ, vị Nghiêm môn chủ này còn chạy thục mạng xuống núi, trông chẳng khác nào có ác quỷ đuổi theo sau.

Chỉ mới một canh giờ trôi qua, sao lại như biến thành người khác rồi?

“Xin hỏi, Nghiêm môn chủ tìm tông chủ chúng ta có việc gì?”

Đệ t.ử giữ cổng lễ phép hỏi.

“Có việc, việc lớn long trời lở đất!”

Nghiêm Vĩnh Thanh nâng cao giọng, chỉ vào đôi nam nữ đứng phía sau.

“Hai người này là phụ mẫu thân sinh của Minh Chiêu! Mau đi báo với Cư Chính An!”

Lời này vừa dứt, đệ t.ử giữ cổng và các tu sĩ ra vào gần đó đều sững sờ.

Đệ t.ử giữ cổng theo bản năng phản bác:

“Sao có thể chứ? Ngài đừng nói bừa!”

“Lão phu là môn chủ Thiên Đạo Môn, sao có thể nói bừa được?”

Nghiêm Vĩnh Thanh bất mãn nhìn hắn.

“Toàn bộ tu chân giới này, ai mà chẳng biết tiểu sư thúc tổ nhà ta là nhi nữ của thiên tôn!”

Đệ t.ử giữ cổng nổi giận, tay đã đặt lên chuôi kiếm.

Nghiêm Vĩnh Thanh cười khinh khỉnh:

“Hừ, họ còn chẳng giống nhau, sao Dương Thần thiên tôn và Minh Chiêu có thể là cha con được?”

“Ngươi…”

Đệ t.ử giữ cổng nghẹn họng, chẳng biết phải phản bác thế nào.

“Nghiêm tiền bối …”

Một giọng nữ dịu dàng vang lên.

Nữ tu vẫn đeo mạng che mặt sau lưng Nghiêm Vĩnh Thanh bước lên hai bước, bàn tay mảnh mai khẽ nâng tấm mạng lên, lộ ra gương mặt xinh đẹp.

Đệ t.ử giữ cổng vừa thấy gương mặt ấy, liền kinh ngạc vô cùng, không vì thứ gì khác, chỉ vì nữ tu này trông giống tiểu sư thúc tổ của họ đến bảy tám phần.

Nếu tiểu sư thúc tổ lớn lên, e là sẽ có dáng vẻ như thế này.

Khoé mắt nữ tu đỏ lên, nàng ta nhìn đệ t.ử giữ cổng, nói:

“Phu thê chúng ta đã tìm nhi nữ nhiều năm, mới đây vừa nghe được tin tức của con, nên vội vàng tìm đến đây.”

“May mà gặp được Nghiêm môn chủ tốt bụng dẫn đường, mong các vị đừng vì việc này mà tranh cãi. Ta…”

Giọng nàng ta nghẹn lại, nước mắt lăn xuống khoé mắt, vẻ mặt bi thương.

“Ta thật sự nhớ nhi nữ của ta, nhớ Chiêu Chiêu của ta. Xin các vị làm ơn, hãy vào thông báo một tiếng.”

Thấy nàng ta khóc, đệ t.ử giữ cổng thoáng chột dạ, nhưng chỉ trong chốc lát đã bình tĩnh lại, sợ gì chứ, vị đạo hữu này đâu phải tiểu sư thúc tổ, tiểu sư thúc tổ nhà hắn tuyệt đối không bao giờ khóc.

Nam nhân tuấn tú bên cạnh tiến lên, ôm lấy vai nữ nhân kia, dịu giọng khuyên nhủ:

“Đừng khóc nữa, sắp được gặp con rồi.”

Nữ tu nghe vậy, ngẩng đầu nhìn hắn, dùng khăn tay lau lệ nơi khoé mắt:

“Phu quân nói đúng.”

Nàng ta lại quay sang đệ t.ử giữ cổng:

“Làm phiền đạo hữu rồi.”

“Này, chuyện rành rành ra đó, còn không mau đi thông báo?”

Nghiêm Vĩnh Thanh hất cằm, gần như ngửa mặt lên trời mà nói, giọng đầy đắc ý.

Lúc này, tâm trạng của ông ta cực kỳ tốt.

Đừng hiểu lầm, tất nhiên ông ta đưa đôi phu thê này đến Kiếm Tông không phải vì tốt bụng.

Ông ta đã gặp Minh Chiêu, cũng thấy rõ thái độ của Dương Thần thiên tôn với cô bé.

Nghiêm Vĩnh Thanh rất chắc chắn một điều, Dương Thần thiên tôn vô cùng xem trọng nhi nữ này.

Chỉ cần khiến Dương Thần thiên tôn khó chịu, ông ta liền cảm thấy vui, ha ha!

Đệ t.ử giữ cổng hoàn hồn, nói với đôi phu thê đối diện:

“Xin hai vị đợi một lát.”

Nói xong, một đệ t.ử liền phi kiếm rời đi, hướng về Tàng Kiếm phong gần tiền sơn nhất.

Trong lúc chờ đợi, Nghiêm Vĩnh Thanh chú ý thấy quanh cổng núi ngoài đệ t.ử Kiếm Tông còn có nhiều tu sĩ từ các môn phái khác. Ông ta lập tức lớn giọng an ủi đôi phu thê:

“Hai vị đừng lo, hai vị là phụ mẫu thân sinh của Minh Chiêu, Dương Thần thiên tôn là người hiểu lẽ phải, chắc chắn sẽ không ngăn cản các người đoàn tụ đâu.”

Những người xung quanh nghe rõ từng lời.

Ai nấy đều ngỡ ngàng, lời Nghiêm môn chủ là có ý gì thế?

Chẳng phải Minh Chiêu là nhi nữ của Dương Thần thiên tôn và đạo lữ sinh ra trong lúc độ tình kiếp sao?

Đang tốt đẹp thế kia, sao giờ lại xuất hiện “phụ mẫu thân sinh”?

Chẳng lẽ, Dương Thần thiên tôn … cướp con của người khác?

Trong đầu ai cũng đều rối như tơ vò, nhưng không ai dám nói ra.

Rất nhanh, bọn họ thấy đại đệ t.ử Kiếm Tông Lục Dao Phong sắc mặt lạnh lùng, phi kiếm bay đến.

Lục Dao Phong thu kiếm, đáp xuống trước mặt ba người, đôi mắt lạnh lẽo đảo qua, dừng lại đôi chút trên khuôn mặt của nữ tu kia, xác nhận quả thật đối phương có dung mạo giống với tiểu sư thúc tổ, sau đó hắn khom người:

“Các vị, tông chủ cho mời. Mời các vị đi theo ta.”

Nghiêm Vĩnh Thanh hừ khẽ:

“Dẫn đường đi.”

Lục Dao Phong cùng ba người bọn họ rời đi.

Ngay sau khi họ vừa đi khỏi, đám người đang lén theo dõi liền xôn xao:

“Các ngươi có thấy mặt vị tiên t.ử kia không?”

“Thấy rồi, trông rất giống Minh Chiêu!”

“Giống cái gì mà giống, phải nói là Minh Chiêu giống nàng ta mới đúng!”

“Phi, bây giờ là lúc tranh cãi chuyện này à?”

“Vậy, Minh Chiêu thật sự không phải nhi nữ của Dương Thần thiên tôn sao?”

“Suỵt…”

Có người như chợt nhớ ra gì đó, hít vào một hơi lạnh.

Bằng hữu bên cạnh thấy thế, tò mò hỏi:

“Sao vậy?”

Vị tu sĩ kia cẩn trọng nhìn mấy đệ t.ử giữ cổng của Kiếm Tông ở xa xa, sau đó hạ giọng:

“Các ngươi còn nhớ, hai người con khác của Dương Thần thiên tôn đều là nhặt về không?”

“Nhớ.”

“Đạo lữ hiện tại của thiên tôn cũng là nhặt về.”

“…Hình như đúng là vậy.”

“Thế nên, có khi nào, trong lúc độ tình kiếp, đạo lữ và nhi nữ thật sự của thiên tôn đều đã c.h.ế.t, thiên tôn không chấp nhận nổi hiện thực đó, nên mới nhặt về ba đứa con và một đạo lữ khác…”

Mọi người nghe xong, nhìn nhau, càng nghĩ càng thấy hợp lý.

Lý Kinh Tuyết bế A Chiêu bước vào đại điện tông môn, vừa vào đã thấy nữ tu đang ngồi trên ghế, thần sắc bồn chồn lo lắng.

Đôi mắt nữ tu đỏ hoe, thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa lớn.

Khi thấy Lý Kinh Tuyết bế A Chiêu bước vào, ánh mắt nàng ta bỗng sáng rực, lập tức đứng bật dậy, chạy nhanh đến trước mặt hai người:

“Chiêu Chiêu! Tim gan của mẫu thân ơi…”

Một thanh kiếm lập tức chắn ngang trước mặt nàng ta, ngăn lại đường đi.

Lời nàng ta nghẹn lại, hoảng hốt nhìn thanh Huyền Viễn kiếm lóe lên ánh lạnh trước mắt.

A Chiêu kinh ngạc nhìn gương mặt nữ tu kia, người này… trông giống hệt cô bé.

Ánh mắt của Tiểu Bạch Trong vòng tay A Chiêu lóe lên ánh kim quang. Chỉ chốc lát sau, ánh vàng tắt đi, nó nhíu mày, lạ thật, không phải kẻ kia, nhưng nó cũng không nhìn ra được gốc gác của nữ nhân này.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tiểu Bạch cảm thấy bực bội.

“Chiêu Chiêu…”

Nữ tu thấy kiếm không còn tiến thêm, đôi mắt ngấn lệ nhìn cô bé.

“Ta là mẫu thân của con, Chiêu Chiêu, là mẫu thân của con đây…”

Nước mắt nàng ta rơi xuống, gương mặt mang theo niềm vui mừng sau nỗi mất mát:

“Chúng ta đã tìm con rất lâu rồi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 361: Chương 358: Nữ Nhân Trông Rất Giống A Chiêu | MonkeyD