A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 361: Hai Người Họ Lấy Tin Tức Từ Đâu

Cập nhật lúc: 26/12/2025 19:13

“Nhưng, ta cũng cho rằng hai người kia không phải là phụ mẫu thân sinh của A Chiêu.”

Lý Kinh Tuyết bổ sung thêm ý kiến của mình.

A Chiêu quay sang nhìn nàng. Lý Kinh Tuyết nhận ra ánh mắt ấy, khẽ xoa đầu cô bé:

“Không sao đâu, sau này chúng ta sẽ tìm được phụ mẫu thật của con.”

Nghĩa là, đừng buồn nữa.

A Chiêu lắc đầu, nhảy xuống ghế, bước nhanh hai ba bước đến trước mặt Lý Kinh Tuyết, sau đó nhào vào lòng nàng, hai tay ôm lấy eo nàng:

“Con đã có a nương rồi, không tìm cũng được mà.”

Ánh mắt Lý Kinh Tuyết trở nên dịu dàng, bàn tay khẽ vuốt tóc cô bé, nhưng không nói gì.

Huyết thống là thứ rất kỳ diệu, đôi khi, không phải muốn cắt đứt là có thể cắt được.

Cư Chính An lộ vẻ trầm ngâm:

“Vậy, hai người đó giả làm song thân của tiểu sư thúc để làm gì?”

Hắn nghĩ mãi không hiểu được lợi ích của việc đó là gì. Nếu thật sự lừa được mọi người, họ chỉ có thể nhận được danh phận “song thân của Minh Chiêu”, có vẻ chẳng có gì to tát.

Nhưng họ vừa đến đã để lộ sơ hở, rõ ràng là chuẩn bị không chu toàn.

Đông Phương Mặc xoa cằm, suy đoán:

“Có thể họ muốn giả làm song thân của muội muội, sau đó dựa vào danh tiếng của Kiếm Tông mà đi khắp nơi ức h.i.ế.p người khác?”

Tô Vi Nguyệt là đệ t.ử của Thiên Cơ Môn, nàng nghe vậy, liền hỏi ngay:

“Danh tiếng của Kiếm Tông dễ mượn đến vậy sao?”

Đông Phương Mặc ngẩng cằm lên:

“Dù sao cũng là tông môn mạnh nhất ở Hỗn Độn đại lục, danh tiếng này vừa dễ dùng, lại dễ bị kẻ xấu lợi dụng làm điều xằng bậy.”

Tô Vi Nguyệt: “……”

Lục Dao Phong cũng phụ họa:

“Mặc sư thúc tổ nói rất có lý.”

“Có phải các ngươi đang nghĩ lệch hướng rồi không?”

Tiểu Bạch chịu hết nổi, xen vào.

“Điều chúng ta nên chú ý không phải những chuyện đó.”

Mọi người nhìn nó bằng ánh mắt như đang hỏi:

Vậy nên chú ý đến chuyện gì?

Tiểu Bạch đập bàn, nghiêm giọng hỏi:

“Ta hỏi các ngươi, ngoài vài người chúng ta ra, còn ai biết chuyện A Chiêu không phải là con ruột của tên nhóc này?”

Nói xong, nó chỉ thẳng vào Diệp Phong Dương vẫn im lặng từ nãy.

Mọi người sững lại.

Ờ nhỉ, còn ai biết chuyện đó?

Trong tu chân giới, tin đồn luôn bị thêu dệt đến mức hoang đường.

Thiên hạ có vô số lời bàn tán về ba đứa con của Dương Thần thiên tôn, nhưng có một chuyện được mọi người xem là điều chắc chắn, đó là, Minh Chiêu là nhi nữ do Dương Thần thiên tôn cùng đạo lữ sinh ra lúc trải qua tình kiếp.

Không chỉ người ngoài, ngay cả phần lớn người trong Kiếm Tông cũng tin như thế.

Chẳng nói đâu xa, ba người đệ t.ử thân thiết nhất với A Chiêu, là Nguyệt Tri Phù, Tạ Nhất Cẩn và Hoa Dạ Ánh vẫn luôn tin rằng, tiểu sư thúc tổ của mình là nhi nữ của Dương Thần thiên tôn.

Vậy thì, Minh Hoa Chương và Tầm Mịch biết chuyện A Chiêu không phải con ruột của Dương Thần thiên tôn từ đâu?

Sau khi nói xong, Tiểu Bạch đảo mắt một vòng quanh đám người trong sảnh.

Những người biết chuyện đó đều đang ở đây, vậy, rốt cuộc Minh Hoa Chương và Tầm Mịch nghe tin từ ai?

Ánh mắt của Tiểu Bạch lần lượt quét qua Cư Chính An, Diệp Phong Dương, Lý Kinh Tuyết, Lục Dao Phong, cuối cùng, dừng lại giữa Tô Vi Nguyệt và Đông Phương Mặc, sao đó, ánh mắt nó lần lược nhìn qua nhìn lại giữa hai người họ.

Tô Vi Nguyệt vội vàng nói:

“Ta chưa bao giờ kể chuyện này cho ai cả.”

Đông Phương Mặc giơ ba ngón tay:

“Ta thề, ta chưa từng để lộ nửa câu. Nếu ta có nói ra, xin trời đ.á.n.h lôi phạt, năm luồng sét cùng đ.á.n.h ta c.h.ế.t ngay.”

Tô Vi Nguyệt: “……”

Nàng vội vàng nói thêm:

“Ta cũng vậy.”

Tiểu Bạch:

“Bổn tọa không hề nghi ngờ hai ngươi.”

Cả hai: “……”

Vậy vừa rồi, ngươi nhìn bọn ta làm gì?

“Ta chỉ chợt nhớ ra một chuyện quan trọng hơn thôi.”

Mọi người: “???”

Tiểu Bạch liếc qua Lý Kinh Tuyết một cái, lại nhìn vào A Chiêu:

“Trời cũng không còn sớm, hôm nay ngươi chưa luyện kiếm, chưa luyện đan, cũng chưa luyện chữ đọc sách, có muốn về luyện kiếm luyện đan không?”

Khuôn mặt bầu bĩnh của A Chiêu mang chút bất lực:

“Tiểu Bạch, ta đâu còn là đứa trẻ ba tuổi nữa. Dùng lý do đó để đuổi ta đi là vô ích rồi.”

Tiểu Bạch: “……”

Nó nghĩ một lát, sau đó tiếp tục nói:

“Vậy, ta muốn ăn bánh ngọt ở trấn nhỏ dưới chân núi, ngươi đi mua giúp ta đi?”

A Chiêu càng bất lực hơn:

“Tiểu Bạch, ta thật sự không phải đứa trẻ ba tuổi đâu.”

Tiểu Bạch thở dài, trẻ con lớn rồi, thật khó lừa gạt.

“Chuyện này có liên quan đến ta, đừng giấu ta nữa. Lỡ ta không biết chuyện, lại bị hai người kia lừa đi thì sao?”

Cô bé nghiêm túc nói.

Tiểu Bạch: “……”

“Được thôi.”

Nó đành bất lực.

Tiểu Bạch nhìn quanh một lượt, sau đó hỏi:

“Các ngươi còn nhớ Minh Hoa Chương nói gì không? Hắn bảo Tầm Mịch cho linh thú khế ước của nàng ta hộ tống đứa trẻ đi trước.”

Tô Vi Nguyệt đáp:

“Nhớ chứ, Tầm Mịch còn nói linh thú đó chính là mẫu thân của ngài.”

Tiểu Bạch gật đầu:

“Đúng, vậy nên ta càng thấy kỳ lạ, rốt cuộc họ biết mấy chuyện đó từ đâu?”

Tô Vi Nguyệt có chút hoang mang:

“Hả?”

Linh thú hộ tống đứa bé đi, chuyện đó có liên quan đến muội muội sao?

Đông Phương Mặc nghe vậy, lập tức nhớ ra, đập đùi thật mạnh:

“Đúng rồi! Sao họ lại biết được chuyện đó chứ?”

Cư Chính An và Lục Dao Phong đầy vẻ mù mờ, rốt cuộc là chuyện gì vậy?

Tiểu Bạch nhìn A Chiêu:

“Ta nói được chứ?”

A Chiêu kêu lên một tiếng, vẻ mặt ngơ ngác:

“Nói… gì cơ?”

Tiểu Bạch ghé sát lại, ra hiệu cho cô bé nghiêng đầu, sau đó lí nhí nói mấy câu bên tai tiểu cô nương.

A Chiêu nghe xong, sững sờ, phải mất một lúc mới hoàn hồn:

“Nói đi.”

Tiểu Bạch hắng giọng, liếc quanh một vòng:

“Khi A Chiêu còn là trẻ sơ sinh, cô bé đã được một sinh vật tự xưng là Thần Thú mang đến một thôn nhỏ sinh sống.”

Đây là lần đầu tiên Tô Vi Nguyệt nghe chuyện này: “????”

Phản ứng duy nhất của nàng là: C.h.ế.t tiệt!

Ngay cả nàng còn không biết chuyện đó, vậy làm sao Minh Hoa Chương và Tầm Mịch lại biết được?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Tô Vi Nguyệt không khỏi dừng lại ở người biết chuyện là Đông Phương Mặc.

Bắt gặp ánh nhìn của nàng, Đông Phương Mặc liền nhảy dựng lên:

“Không phải ta, thật sự không phải ta!”

Lúc này, Lý Kinh Tuyết lên tiếng:

“Ta cũng biết chuyện đó.”

Nàng nhìn sang Diệp Phong Dương bên cạnh:

“Lúc còn sống trong thôn, ngươi có biết việc này không?”

Diệp Phong Dương lắc đầu.

Khi còn ở thôn Thiên Bích, hầu như hắn không tiếp xúc với người khác, hoàn toàn chưa từng nghe nói về chuyện đó.

Đông Phương Mặc cau mày:

“Vậy, chuyện này chỉ có ta, a nương, muội muội và Tiểu Bạch đại nhân biết.”

Cư Chính An xen vào:

“Nhưng chẳng phải dân làng nơi tiểu sư thúc từng sống đều biết sao?

Có thể Minh Hoa Chương nghe được từ họ, hoặc trong lúc du hành đã gặp người trong thôn?”

“Không thể nào.”

Tiểu Bạch và Đông Phương Mặc đồng thanh nói.

Cư Chính An nhìn một người một thú, thắc mắc hỏi:

“Vì sao không thể?”

Tiểu Bạch và Đông Phương Mặc nhìn nhau, nhưng không ai trả lời.

Lý Kinh Tuyết trầm ngâm hồi lâu, sau đó nói:

“Cái thôn ấy tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Khi chúng ta rời đi, nếu không có Tiểu Bạch dẫn đường, căn bản không thể thoát ra được.”

Việc A Chiêu từng sống dưới Vực Diệt Tiên, cùng thân thế mù mờ của cô bé, xưa nay đều là bí mật mà cả nhà ngầm hiểu với nhau, tuyệt đối không để lọt ra ngoài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 364: Chương 361: Hai Người Họ Lấy Tin Tức Từ Đâu | MonkeyD