A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 366: Máu Không Hòa Làm Một
Cập nhật lúc: 26/12/2025 19:14
“Đúng thế, chỉ dùng nước sạch để thử m.á.u nhận thân, như vậy dễ bị giở trò lắm.”
“Ta còn tưởng cái ‘nhỏ m.á.u nhận thân’ của bọn họ, là sẽ lấy ra pháp bảo hay phương pháp gì đó cao minh cơ.”
Tu sĩ đều có thính giác cực tốt, nên những lời bàn tán khe khẽ bên dưới đài đều lọt hết vào tai Tầm Mịch. Nàng ta thoáng hoảng loạn, vội lớn tiếng phản bác:
“Phương pháp này đã được dùng suốt nhiều năm ở Phù Phong đại lục, chưa bao giờ xảy ra vấn đề gì cả.”
Minh Hoa Chương nắm tay nàng ta, nhẹ nhàng vỗ về trấn an, sau đó nhìn sang Cư Chính An:
“Cư tông chủ, chúng ta thử cả hai phương pháp đi, nhưng xin được làm cách của chúng ta trước.”
Cư Chính An nhìn hai người, gật đầu đồng ý.
Hắn cũng không nói thêm gì nữa, rõ ràng hai người này tiếp cận tiểu sư thúc với mục đích riêng, chỉ là chưa rõ rốt cuộc họ muốn gì. Giờ chỉ có thể tạm thời phối hợp diễn tiếp vở kịch này.
Nguyệt Tri Phù mang đến một bát nước, đặt lên cái bàn duy nhất trên đài cao. Minh Hoa Chương bước lên, không chút do dự rút ra một con d.a.o nhỏ, rạch một đường trên lòng bàn tay. Máu đỏ tươi chảy ra, nhỏ xuống bát nước.
Cư Chính An nhìn động tác dứt khoát của hắn và vết thương sâu hoắm trên tay, mí mắt giật nhẹ, cảm giác có gì đó không đúng, nhưng lại không thể nói rõ vì sao.
Minh Hoa Chương quay sang cười với “A Chiêu”:
“Chiêu Chiêu, đến đây, để tông chủ chích nhẹ một cái trên ngón tay của con là được, không đau đâu.”
Đông Phương Mặc đang giả dạng thành muội muội, liếc nhìn đối phương, lòng lạnh lùng hừ một tiếng, hắn muốn xem thử, đổi người rồi thì m.á.u còn hòa được nữa không.
Đông Phương Mặc bước đến.
Cư Chính An ngồi xổm xuống, dù biết tiểu sư thúc trước mặt là do Mặc sư thúc cải trang, nhưng nhìn khuôn mặt ấy, giọng điệu hắn vẫn dịu đi vài phần:
“Tiểu sư thúc, đưa tay đây, để ta làm cho.”
“Không cần phiền thế đâu.”
Đông Phương Mặc tưởng tượng phản ứng của muội muội nếu gặp chuyện này, liền tự rút d.a.o ra, rạch nhẹ đầu ngón tay, m.á.u đỏ rỉ ra.
Hắn nhanh chóng nhỏ giọt m.á.u ấy vào bát.
Hai giọt m.á.u nằm cách nhau một khoảng.
Mọi ánh mắt đều dồn về bát nước trong suốc.
Các tu sĩ dưới đài đồng loạt dùng thần thức quan sát.
Hai giọt m.á.u lặng im không động.
Một lúc lâu sau, chúng vẫn không hề hòa vào nhau.
“Sao có thể như vậy?”
Sắc mặt của Tầm Mịch trắng bệch, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Không thể nào, không thể nào!”
Nàng ta đột nhiên quay sang cô bé bên cạnh, run rẩy kêu lên:
“Con là nhi nữ của ta, chắc chắn là con của ta…”
Nàng ta vừa nói, vừa định lao đến ôm lấy A Chiêu.
Cư Chính An lập tức bước lên chắn trước mặt cô bé.
Minh Hoa Chương cũng phản ứng rất nhanh, hắn vòng tay ôm ngang lưng Tầm Mịch, giữ nàng ta lại:
“Mịch nhi, bình tĩnh lại nào.”
Bị cản lại, đôi mắt Tầm Mịch đỏ lên, giọng nghẹn ngào:
“Con nhất định là nhi nữ của ta, không thể không phải được.”
“Chắc chắn là các ngươi đã động tay động chân vào nước rồi!”
Nghĩ đến khả năng đó, nàng ta trừng mắt nhìn Cư Chính An và những người bên cạnh, giọng đầy phẫn nộ:
“Các ngươi không muốn để mẫu t.ử chúng ta nhận nhau sao? Muốn chia cắt chúng ta sao?”
Nghiêm Vĩnh Thanh thấy vậy lại thêm dầu vào lửa, lớn tiếng hét:
“Cư tông chủ, làm vậy là không quang minh rồi đấy! Nhìn khuôn mặt kia đi, chẳng phải giống hệt mẫu t.ử sao?”
Trước lời chất vấn, trong lòng Cư Chính An có phần ngạc nhiên, phản ứng của nàng ta thật sự giống như không hề giả vờ.
Bề ngoài, hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chỉ liếc sang Nghiêm Vĩnh Thanh:
“Nghiêm môn chủ, trên đời có vô số người giống nhau. Việc Tầm Mịch đạo hữu có thật sự là mẫu thân của tiểu sư thúc hay không, vẫn cần xác nhận thêm.”
Nói xong, hắn quay sang Tầm Mịch:
“Nếu đạo hữu không tin, có thể lấy lại một bát nước khác, chúng ta thử lại lần nữa.”
Tầm Mịch nhìn hắn, lạnh giọng nói:
“Lấy thì lấy.”
Nàng ta quay sang nhìn Minh Hoa Chương.
Hắn vỗ nhẹ vai nàng ta:
“Được, ta đi lấy.”
Tầm Mịch căn dặn:
“Đi xa một chút, đừng để họ có cơ hội giở trò.”
Minh Hoa Chương gật đầu, dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, hắn vận pháp rời khỏi Tàng Kiếm phong.
Sau hai khắc, hắn trở lại, mang theo một bát nước khác đặt lên bàn.
Tầm Mịch tiến lên:
“Lần này để ta làm.”
Nhưng nàng ta không hành động ngay, mà nhìn cô bé:
“Chiêu Chiêu, lần này con nhỏ m.á.u trước đi.”
Đông Phương Mặc liếc Cư Chính An, hai người trao đổi ánh mắt, sau đó hắn bước lên, lại rạch ngón tay.
“Tách!”
Giọt m.á.u rơi xuống.
Tầm Mịch nhìn chăm chú, sau đó nhanh chóng rạch đầu ngón tay mình, ép ra một giọt m.á.u nhỏ vào đúng nơi giọt m.á.u kia đang lơ lửng.
“Tách!”
Hai giọt m.á.u chạm nhau, rồi lại tách ra, như bị một lớp màng vô hình ngăn cách.
Mọi người đều nín thở chờ đợi.
Thời gian trôi qua từng khắc…
Rất lâu sau, hai giọt m.á.u vẫn lặng im như cũ.
“Sao có thể…”
Tầm Mịch lắc đầu liên hồi, mắt lóe lên vẻ hoảng loạn.
“Không thể nào… không thể nào…”
“Mịch nhi, bình tĩnh lại.”
Minh Hoa Chương thuần thục tiến lên, ôm lấy nàng ta lần nữa.
Cư Chính An nhìn khuôn mặt trắng bệch của Tầm Mịch, mày hơi nhíu lại, kỳ lạ thật.
Rõ ràng nàng ta không phải sinh mẫu thật của tiểu sư thúc, vậy vì sao lại có phản ứng dữ dội như thế?
Chẳng lẽ, có người đã uy h.i.ế.p nàng ta?
“Đúng rồi, còn có pháp bảo này!”
Tầm Mịch bỗng nhớ ra, quay đầu nhìn về Tầm Duyên đang nằm trên bàn.
“Chiêu Chiêu nhất định là nhi nữ của ta, nhất định là vậy!”
Ánh mắt nàng ta lóe lên tia điên cuồng, lại nở nụ cười gượng gạo với cô bé:
“Chiêu Chiêu, con cùng mẫu thân thử lại lần nữa, có được không?”
Đông Phương Mặc nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, khẽ sững sờ. Hắn vô thức quay sang Cư Chính An, thấy chân mày người kia cũng nhíu chặt.
Minh Hoa Chương ôm lấy Tầm Mịch đang dần rối loạn, vẻ mặt đau khổ, dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Cư Chính An:
“Cư tông chủ, xin cho chúng ta thử thêm lần nữa.”
Đám người dưới đài nhìn thấy cảnh này, đều có chút thương cảm, hai người này thật đáng thương.
“Vậy thì dùng Tầm Duyên thử thêm một lần đi.”
Cư Chính An nói.
Vừa nghe xong, Tầm Mịch lập tức vùng khỏi vòng tay Minh Hoa Chương, vội vàng lao đến trước Liên Hoa Đăng, dùng d.a.o cứa mạnh vào lòng bàn tay. Máu tuôn ra không ngừng, nhanh chóng nhuộm đỏ cả đèn.
Trong lòng Cư Chính An dâng lên sự cảnh giác, hắn âm thầm ra hiệu cho Đông Phương Mặc và các đệ t.ử ẩn quanh đó phải đề phòng.
Đông Phương Mặc lại bước lên, rạch ngón tay, nhỏ giọt m.á.u của mình vào Tầm Duyên.
Trong khoảnh khắc giọt m.á.u rơi xuống, đèn tỏa ra ánh sáng trắng dịu nhẹ.
Thấy vậy, Tầm Mịch mừng rỡ:
“Là thành rồi sao?”
“Vù!”
Ánh sáng trắng nhanh chóng tan biến, chỉ còn lại một khối m.á.u lớn và một giọt m.á.u nhỏ lơ lửng phía trên đèn.
Kết quả rõ ràng, hai người không có bất kỳ huyết thống nào.
“Không…”
Tầm Mịch hét lên t.h.ả.m thiết.
Đông Phương Mặc hoảng hốt quay đầu lại, chỉ thấy gương mặt nàng ta méo mó, đau đớn, điên cuồng. Trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt hoài nghi, liệu có phải bọn họ đã hiểu lầm nàng ta?
Có lẽ… nàng ta thật sự là sinh mẫu của muội muội?
Bằng không, sao phản ứng lại mãnh liệt đến vậy?
Nhưng…
Ngay khoảnh khắc kế tiếp, toàn thân Tầm Mịch bắt đầu phồng lên, như một quả cầu căng đầy hơi, trong nháy mắt trở nên khổng lồ.
“Bùm!”
Nàng ta nổ tung.
Cùng lúc ấy, luồng khí lạnh buốt quét qua khắp nơi, xác Tầm Mịch vừa nổ đã bị một lớp băng lạnh đóng chặt.
“Chít chít chít!”
Có người nghe thấy tiếng động lạ, nhìn theo hướng âm thanh phát ra, lập tức biến sắc:
“Là Hấp Huyết Điệp!”
Hấp Huyết Điệp là ma điệp của Ma tộc, sinh vật chuyên hút m.á.u thịt con người để sống.
