A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 371: Ma Tôn Xuất Hiện

Cập nhật lúc: 26/12/2025 19:15

Đông Phương Mặc hỏi Vương lão:

“Vương lão, lão có biết nguyên nhân không?”

“Ngươi là huynh trưởng mà còn không biết, làm sao lão phu biết được chứ?”

Vương lão bĩu môi, rồi lại nêu ra một thắc mắc mà lão vẫn luôn nghĩ mãi không thông:

“Cho đến giờ, lão phu vẫn không hiểu nổi, tại sao con bé lại có thể nhìn thấy lão phu, thậm chí còn túm được râu của ta.”

Ban đầu, Vương lão cho rằng là do Đông Phương Mặc và tiểu cô nương kia có quan hệ huyết thống, nên cô bé mới thấy được ông. Nhưng sau này phát hiện ra hai người hoàn toàn không có chút quan hệ m.á.u mủ nào, điều này khiến ông vô cùng kinh ngạc.

Vậy thì, cô bé chưa đầy bốn tuổi năm xưa, rốt cuộc vì sao lại có thể thấy được ông, trong khi cả hai không lập khế ước gì cả?

Nghe vậy, Đông Phương Mặc mím môi, trong mắt thoáng qua chút do dự:

“Vãn bối có việc muốn thỉnh giáo người.”

“Ồ?”

Vương lão cười khẽ.

“Hôm nay khách sáo ghê nhỉ.”

Lão lượn quanh Đông Phương Mặc hai vòng.

“Hôm nay đổi tính rồi sao?”

Đông Phương Mặc điềm nhiên:

“Ta vẫn luôn rất lễ phép mà.”

Vương lão hừ một tiếng:

“Trước kia, ai là người suốt ngày gọi ta là ‘lão đầu’ vậy hả?”

Đông Phương Mặc thuần thục nhận lỗi:

“Là do trước đây vãn bối mắt mù không thấy Thái Sơn, xin tiền bối rộng lượng bỏ qua. Vãn bối thật lòng nghĩ rằng, trên đời này, ngoài người ra, chẳng còn ai có thể giải đáp thắc mắc này cho vãn bối nữa.”

Lời tạ lỗi chân thành pha thêm chút nịnh bợ khéo léo khiến Vương lão hừ khẽ, vuốt râu nói:

“Vậy thì nói nghe xem nào.”

“…”

Đông Phương Mặc im lặng một lát.

“Còn không nói?”

Vương lão trừng mắt.

“Đừng có úp mở.”

Đông Phương Mặc đáp:

“Vãn bối từng đọc trong một cuốn thoại bản, trong đó có nhắc đến một ngôi làng giống như tiên cảnh nhân gian.”

“Ngôi làng ấy nằm ở vị trí rất kỳ lạ, xung quanh toàn là t.ử khí. Trong vòng trăm dặm chẳng có sinh linh nào sống được, nhưng bên trong làng lại có vô số người phàm vẫn sống yên ổn. Liệu trên đời có nơi như vậy không?”

“Ngươi đang nói đến Vực Diệt Tiên?”

Vương lão nhướng mày hỏi.

Đông Phương Mặc đáp:

“Chỉ là đọc được trong thoại bản thôi.”

Khóe miệng của Vương lão co giật, chỉ cần Đông Phương Mặc không muốn lộ ký ức của mình, lão cũng không thể thấy được.

Nhưng không có nghĩa là lão không biết việc năm xưa, Đông Phương Mặc từng được A Chiêu cứu, đưa về một ngôi làng kỳ quái dưỡng thương.

Khi lập khế ước với hắn, Vương lão đã từng nhìn thấy ký ức trong đầu hắn chớp lóe qua những đoạn cảnh sinh hoạt trong ngôi làng kia, nhưng khi ấy, lão cũng không quá để tâm.

Giờ nhớ lại, quả thật những mảnh ký ức kia rất kỳ quặc.

Kết hợp với chuyện gần đây Đông Phương Mặc có nhắc đến “thôn Thiên Bích”, rõ ràng hắn đang hỏi về nơi đó.

“Ngôi làng trong sách có phải là nơi mà người ngoài không thể rời đi? Hễ bước ra là gặp sương trắng, sương tan thì lại quay về ngay rìa làng?”

Vương lão hỏi thẳng.

Đông Phương Mặc im lặng, chẳng phải đó là những gì hắn vừa kể hôm trước sao?

Cuối cùng hắn vẫn gật đầu:

“Phải.”

Vương lão trầm ngâm, sắc mặt nghiêm lại:

“Có hai khả năng. Một là quanh làng có đại trận do cường giả bố trí, dùng để bảo hộ làng, để người trong đó sống yên ổn.

Hai là, ngôi làng đó chính là không gian giới t.ử của một vị đại năng.”

“Không gian giới tử?”

Đông Phương Mặc khẽ động, nhớ đến khi mình bị ma tu đ.á.n.h trọng thương, mơ hồ thấy đôi mắt vàng kim kia.

“Không gian giới t.ử có thể nuôi người sống sao?”

Hắn hỏi.

“Tất nhiên là có. Ngươi quên rồi à? Trên Hỗn Độn đại lục bây giờ có vô số bí cảnh, tất cả đều là không gian giới t.ử do các tiên nhân thời viễn cổ lưu lại.”

Vương lão thản nhiên nói, sau đó lại khẽ lắc đầu:

“Chỉ là, Hỗn Độn đại lục thời nay đã khác xưa. Thời thượng cổ, không gian giới t.ử có thể trưởng thành theo tu vi của chủ nhân, dần dần biến thành một tiểu thế giới.

Nghe nói giới t.ử của những tiên nhân lợi hại còn có thể mô phỏng nhật nguyệt luân hồi, bốn mùa xoay chuyển, chẳng khác gì thế giới thật.”

“Nhật nguyệt luân hồi… bốn mùa xoay chuyển?”

Đông Phương Mặc khẽ nhắm mắt, nhớ lại mọi thứ ở thôn Thiên Bích.

Vương lão tiếp tục nói:

“Hơn nữa, ngươi nói nơi đó có sương trắng, điều đó càng giống đặc điểm của không gian giới tử. Giới t.ử dù mạnh đến đâu cũng có giới hạn, và nơi tận cùng của nó thường chính là… sương trắng.”

“Nhưng dân làng vẫn thường ra ngoài buôn bán, đến các thôn trấn khác.”

Đông Phương Mặc nói.

Vương lão nhìn hắn:

“Ngươi đã từng đi cùng chưa?”

Đông Phương Mặc lắc đầu theo bản năng, sa đó vội vàng sửa chữa:

“Trong thoại bản, người ngoài làng chưa từng rời khỏi phạm vi làng.”

Vương lão nhìn cách hắn “chữa lời” mà khóe miệng giật giật:

“Vậy chỉ còn khả năng khác, ngôi làng đó bị bao phủ bởi một đại trận, thậm chí là ảo trận. Ngoại trừ người ngoài, toàn bộ ‘dân làng’ kia có thể chỉ là… ảo cảnh.”

Đông Phương Mặc ngẩn ra:

“Vậy còn A Chiêu thì sao?”

Vương lão nhìn hắn thật sâu:

“Đơn giản thôi, trận pháp đó tồn tại chính là vì con bé.”

Lời vừa dứt, trong đầu Đông Phương Mặc như có tiếng nổ vang lên, tất cả đều vỡ tung.

Cách Kiếm Tông trăm dặm, trong dãy núi hoang vu liên miên, có một thung lũng nhỏ không mấy nổi bật.

Thung lũng không có linh khí, tu sĩ đi qua chỉ cần quét thần thức là có thể thấy rõ toàn cảnh. Khi thấy không có linh thảo quý hiếm hay yêu thú nào, họ liền bỏ qua, tìm nơi khác giá trị hơn.

Diệp Phong Dương theo dấu Hương Linh Phong đến bên ngoài thung lũng.

Đàn Hương Linh Phong vo ve dữ dội, bay loạn xạ như thể không nhìn thấy thung lũng ngay trước mắt.

Hắn liếc qua, thu tất cả chúng vào lọ, sau đó quan sát bốn phía.

Một khắc sau, có người khoác áo choàng đen từ hướng Kiếm Tông chạy đến.

Kẻ ấy liên tục đổi hướng, xác nhận phía sau không có ai theo dõi, trong mắt lóe lên vẻ đắc ý.

Hắn ngoái đầu nhìn về hướng Kiếm Tông, môi nhếch lên thành nụ cười khinh miệt:

“Đúng là bọn nhân tộc ngu ngốc.”

Hắn giơ tay chạm vào bức màn vô hình che phủ thung lũng, bàn tay xuyên qua, thân ảnh cũng biến mất, sau đó lại xuất hiện bên trong. Bức màn khẽ gợn lên rồi yên lặng trở lại.

Trong thung lũng, giữa nơi khô cằn lại mọc một cây đại thụ rậm rạp.

Người áo đen ngồi xuống dưới gốc cây, lấy hai viên băng tinh tỏa hàn khí ra.

Dưới ánh sáng mặt trời, hai viên băng tinh trong suốt, giữa mỗi viên có một giọt m.á.u đỏ tươi.

Hắn chạm nhẹ lên băng tinh, trong mắt tràn ngập sự cuồng nhiệt. Dù cách một lớp băng, không ngửi thấy mùi máu, hắn vẫn tham lam hít sâu:

“Cuối cùng cũng có được rồi… Bọn nhân tộc ngu xuẩn thật dễ lừa. Chúng đâu biết bản tôn đã dày công bố trí chỉ để có được vài giọt m.á.u này.”

Hắn nhìn hai giọt m.á.u bị phong ấn trong băng tinh, giọng đầy tiếc nuối:

“Chỉ tiếc là giọt thứ ba vẫn còn trên cái pháp bảo c.h.ế.t tiệt đó, không đoạt được… Nếu không thì…”

Hắn ngừng lại, cười lạnh:

“Thôi, chỉ cần luyện hóa hai giọt này, đợi bản tôn bế quan xong, nhân giới tất sẽ thành địa ngục…

Ai đó?”

Người áo đen đột nhiên cảnh giác, đứng bật dậy, nhìn về hướng linh khí d.a.o động.

Tia sáng lạnh lẽo lóe lên, một thanh kiếm dài hiện ra trong tầm mắt hắn, kiếm khí vô hình cuộn trào, c.h.é.m thẳng về phía hắn.

Đôi mắt hắn co rút lại thành một đường thẳng.

Bị tập kích bất ngờ, hắn vội ôm lấy hai viên băng tinh, lăn người né tránh.

“Vút!”

Kiếm khí sượt qua vai hắn, để lại một vết thương sâu đến tận xương.

Mũ trùm rơi xuống, nhưng hắn không buồn quan tâm, lập tức cất băng tinh đi, ngẩng đầu nhìn người vừa đến.

Hắn nghiến răng:

“Diệp! Phong! Dương! Lại là ngươi phá hỏng chuyện của bản tôn!”

Diệp Phong Dương nhìn gương mặt dính bụi và m.á.u kia, hơi sững lại.

Cư Chính An nói Minh Hoa Chương đã bị ép tự bạo mà c.h.ế.t, vậy mà giờ lại sống sờ sờ trước mặt hắn.

Ánh mắt hắn rơi xuống đôi mắt đỏ rực quen thuộc kia, một luồng hàn khí tràn lên từ tim.

Hắn siết chặt thanh Huyền Viễn kiếm trong tay, giọng trầm xuống:

“Quả nhiên là ngươi, ma tôn.”

Ma tôn nhếch môi:

“Thấy bản tôn, ngươi có vui không? Đến đúng lúc lắm, hôm nay, bản tôn sẽ lấy mạng ngươi để mừng ngày tái sinh.”

Diệp Phong Dương lạnh lùng nói:

“Lần trước chưa g.i.ế.c được ngươi, lần này ngươi đừng hòng chạy thoát.”

Ma tôn cười phá lên:

“Nhân tộc các ngươi vẫn thích nói khoác. Ngươi rõ nhất mà, bản tôn… bất t.ử bất diệt.”

Diệp Phong Dương không nói thêm lời nào, kiếm trong tay rung mạnh, thân ảnh biến mất.

Chớp mắt, hắn đã đến trước mặt ma tôn, kiếm c.h.é.m ngang cổ đối phương.

Ma tôn không tránh, chỉ mỉm cười lạnh lẽo, như thể mặc cho hắn c.h.é.m xuống.

“Choang!”

Một thanh kiếm khác từ bên cạnh đ.â.m đến, va mạnh vào Huyền Viễn kiếm, sau đó trượt dọc theo thân kiếm, hất văng nó sang một bên.

Diệp Phong Dương lùi lại vài bước, ngẩng đầu nhìn, vừa thấy rõ người xuất hiện, gương mặt luôn bình tĩnh của hắn thoáng cứng đờ:

“Sư phụ?”

Người đứng chắn trước mặt ma tôn là một lão nhân tóc bạc, râu trắng, mặc áo xám, tay cầm kiếm, thần thái tiên phong đạo cốt.

“Diệp Phong Dương.”

Ma tôn cười rộ lên.

“Ngươi nên vui mừng mới đúng, được c.h.ế.t dưới kiếm của chính sư phụ, sư huynh, sư tỷ ngươi cơ mà.”

Từng bóng người quen thuộc lần lượt hiện ra trước mặt hắn, trên mặt hoặc thân thể họ đều vương máu, ánh mắt lạnh lẽo, nhìn hắn chằm chằm không chút cảm xúc…

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 374: Chương 371: Ma Tôn Xuất Hiện | MonkeyD