A Chiêu - Chương 5

Cập nhật lúc: 12/08/2026 02:03

10 

"Chữ Chiêu nghĩa là ánh sáng, chỗ này là bộ Nhật, tượng trưng cho mặt trời. Nơi nào có ánh mặt trời chiếu tới, nơi đó sẽ có ánh sáng."

Giọng Cố Uyên dịu dàng như cơn gió đêm lướt bên tai, làn gió khẽ lay mái tóc ta, khiến vành tai cũng ngưa ngứa.

Ta ngẩng đầu nhìn Cố Uyên.

Dù hắn không nhìn thấy nhưng ta biết hắn đang hết lòng dạy ta từng nét chữ.

Ánh chiều tà phủ lên thái dương hắn, tựa như rắc xuống từng chùm hoa rực rỡ. Một cơn gió khẽ thổi, vài sợi tóc của hắn lướt qua ch.óp mũi ta, khiến ta không nhịn được hắt hơi một cái.

Cố Uyên dừng lại, thử đưa tay chạm lên mặt ta, rồi chậm rãi dời lên trán. "Bị nhiễm lạnh rồi?"

"Không có." Ta đáp.

Hắn gật đầu. "Sau này nói nhiều hơn một chút. Có chuyện gì cũng cứ nói thẳng với ta, được không?"

Ta theo thói quen gật đầu, rồi mới lên tiếng: "Ta biết rồi."

Hắn "ừ" một tiếng, rồi để ta dìu về viện.

Về đến phòng, ta làm theo lời phu nhân dặn, mở bình t.h.u.ố.c ra bôi lên mắt cho hắn. 

Đôi mắt của Cố Uyên đột ngột mất đi ánh sáng, không ai biết nguyên nhân là gì, có người nói sau khi đỗ Cử nhân, vì quá mừng nên sinh bệnh, cho nên mới bị mù. 

Nhưng mặc kệ nguyên nhân là gì, kể từ ngày ấy, Cố Uyên không còn xuất hiện trước mặt người ngoài nữa, thậm chí bên ngoài còn có lời đồn rằng hắn đã ch.ết. 

Ta nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c lên mắt hắn. Đến lúc định quấn băng lại, hắn bỗng mở mắt.

Đôi mắt ấy phủ một màu trắng xám tĩnh mịch, đồng t.ử không còn tiêu cự. 

"Thấy ta thế này... ngươi không sợ sao?"

"Không sợ." Ta cất tiếng. 

Hắn cười nhạt. "Lúc nãy ngươi bôi t.h.u.ố.c cho ta, ta thấy dễ chịu hơn nhiều. Ta còn tưởng... mắt mình sắp nhìn thấy lại rồi."

Ta cầm dải băng trong tay, không hiểu lời hắn nói có ý gì. 

Hắn lại khép mắt, giọng nói nhuốm vẻ hiu quạnh. "Xem ra... là ta nghĩ nhiều."

Hắn ra hiệu cho ta quấn băng lại. Ta cẩn thận băng kín đôi mắt, khẽ nói: "Nhất định sẽ khỏi."

"Vì sao ngươi lại chắc chắn như vậy?” Hắn vẫn không chịu bỏ qua, như thể nhất quyết muốn nghe một đáp án từ miệng ta.

Ta nghĩ ngợi rồi đáp: "Ngài đặt tên cho ta, còn dạy ta học chữ. Ngài là người tốt."

Cố Uyên như vừa nghe được một chuyện rất buồn cười, bật cười thành tiếng. "Ngươi đúng là dễ tin người."

Qua lớp băng trắng, hắn hướng mặt về phía ta. "Hy vọng... sẽ được như lời ngươi nói."

11

Dưới ánh đèn vàng nhạt, sắc mặt tái nhợt của Cố Uyên cũng dần có thêm vài phần hồng hào, khóe môi hắn hơi cong, mang theo ý cười dịu dàng. Gió đêm ngoài cửa sổ lùa vào, khẽ lay những lọn tóc trước trán hắn.

Lòng bàn tay ta bỗng nóng ran.

Hình ảnh hắn kiên nhẫn dạy ta từng nét chữ ban nãy lại hiện lên trong đầu, hơi thở của ta dần rối loạn.

Đúng lúc ấy, Cố Uyên bất ngờ đứng dậy, cúi người đến gần.

Ta cứng đờ tại chỗ, không dám nhúc nhích. Gương mặt hắn vừa khéo dừng bên tai ta.

Hắn hít một hơi. "Mùi m.á.u trên người ngươi nhạt đi nhiều rồi. Xem ra vết thương sắp lành."

Mấy ngày nay vết thương đã bắt đầu đóng vảy. Nhưng những lời ấy, ta lại không sao nói ra được.

Chóp mũi tràn ngập hương cỏ cây thanh mát trên người hắn, bên tai là giọng nói trầm thấp, ấm áp.

Tim ta bỗng đập rất nhanh, nhanh đến mức như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, ngay cả vành tai và gương mặt cũng nóng bừng. "Ta..."

Cố Uyên bỗng đứng thẳng người. Hắn nghi hoặc đưa tay chạm nhẹ lên má ta.

"Đêm nay gió lạnh, sao mặt ngươi lại nóng thế này? Bảo Thúy Nhi đưa ngươi đến y quán kê ít t.h.u.ố.c về uống."

"Vâng!" Ta xoay người định chạy đi.

Phía sau, Cố Uyên lại gọi: "Trong tủ có một chiếc áo choàng, khoác vào rồi hẵng về, đừng để nhiễm lạnh."

Ta đáp một tiếng, vừa định đi lấy thì thấy Cố Uyên lần theo từng bước, chậm rãi đi về phía ta.

Giọng hắn mang theo chút bất đắc dĩ. "Ngươi đây là bắt nạt ta không nhìn thấy sao?"

"Ta... ta không có..."

Hắn đứng cách ta không xa, "Ta tuy không nhìn thấy… nhưng vẫn nghe được, cũng cảm nhận được, mặt ngươi... nóng lắm."

12

Ta ôm chiếc áo choàng, gần như chạy trốn khỏi viện.

Đúng lúc bên ngoài tuyết bắt đầu rơi. Đi đến cổng viện, ta không kìm được quay đầu nhìn lại.

Cố Uyên vẫn đứng dưới cửa sổ, ánh nến hắt lên thân ảnh hắn, theo gió hơi lay động.

Hô hấp của ta bỗng nghẹn lại, vội vã quay người bước nhanh rời đi, chiếc áo choàng của Cố Uyên vẫn còn vương hương cỏ cây thanh mát chỉ thuộc về hắn.

Đó là đêm đầu tiên ta ở Cố phủ nhưng ta chẳng hề cảm thấy lạ lẫm.

Chiếc giường ấm áp cùng áo choàng đặt bên gối đều mang đến cho ta cảm giác an tâm chưa từng có. Mãi đến khi tiếng gà gáy vang lên, ta mới bừng tỉnh.

Gà gáy rồi!

Ta ngủ quên mất, mẫu thân lại sắp đ.á.n.h ta!

Ta bật dậy khỏi giường, quần áo còn chưa kịp chỉnh tề đã lao ra ngoài, đến khi một chân giẫm lên bậc đá lạnh buốt, ta mới sực tỉnh.

Ta đã rời khỏi nhà rồi.

Nhưng ta cũng không dám lười biếng, vội chỉnh lại y phục, rồi tất tả chạy về phía nhà bếp. Trong bếp vẫn chưa có ai, bốn bề yên tĩnh.

Ta đứng ngẩn người.

Trước đây, mỗi ngày trước khi gà gáy, ta đều phải dậy nấu bữa sáng cho mẫu thân, phụ thân và muội muội, sau đó đun nước ngâm quần áo bẩn, rồi bổ hết đống củi ngoài sân.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.