A Lê - 11 Hết
Cập nhật lúc: 20/09/2026 08:01
Sau đó chàng lại dặn Chu Phóng:
— Chỉ cần bọn họ không c.h.ế.t, ngươi cứ tùy ý xử trí.
Chu Phóng gật đầu.
A cha A nương và Tống Như Sơ lại hoảng sợ, cầu xin Bùi Tắc trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ.
Ta từng chứng kiến Chu Phóng xử lý thích khách.
Bảy mươi hai đạo hình phạt lần lượt giáng xuống, người vẫn còn có thể thoi thóp.
Sống một cuộc đời còn không bằng heo ch.ó, đôi khi còn đau khổ hơn cả cái c.h.ế.t.
21
Mưa tạnh.
Ánh mặt trời phủ khắp thành Thiên Đô.
Ta ghé bên tai Bùi Tắc nói lời cảm ơn, cũng nói xin chàng hãy hỏa táng ta, đừng chôn ta xuống đất.
Dù chàng vẫn chẳng thể nghe thấy.
Ta nhìn chàng ôm ta đi càng lúc càng xa.
Cuối cùng, ta lớn tiếng gọi:
— Bùi Tắc, sau này nếu lại thích một người, nhất định đừng dọa nàng ấy nữa. Phải sớm nói cho nàng ấy biết!
Chuyện tình này về sau nhớ lại, chỉ tiếc khi ấy đã ngẩn ngơ.
Một cơn gió thổi qua, chiếc chuông đồng nơi góc mái tiểu lâu vang lên lanh lảnh.
Ta nhìn thấy Bùi Tắc đột nhiên quay đầu.
Chàng đứng giữa gió, nhìn về phía ta.
Nhưng cuối cùng, chàng vẫn không nhìn thấy ta.
Ta xoay người bay về dưới gốc cây lê.
Ta nhìn thấy cây lê nở đầy hoa.
Một bé gái đáng yêu đang ngồi dưới gốc cây lê.
Ta hỏi con bé đang đợi ai.
Cô bé cất giọng non nớt:
— A nương, con đang đợi người đó.
Ta sững người.
Đôi mày đôi mắt của con bé có chút giống ta, lại có chút giống Bùi Tắc.
Có lẽ đây chính là đứa con của ta và chàng.
Cũng có lẽ…
Đây chính là ta.
Là cô bé nhỏ bé ngày ngày ngồi dưới gốc cây lê, mong ngóng A nương có thể trở về.
Ta mỉm cười với con bé, nắm lấy tay nó:
— Ta đến rồi, chúng ta đi thôi.
Con bé lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y ta:
— A nương, chúng ta đi đâu?
Ta nói:
— Trời đất bao la, đi đâu cũng được.
22
Hoa lê nở trắng từng mảng.
Ta nắm tay cô bé, nhìn thấy một dòng sông tuyệt đẹp.
Bên bờ sông có rất nhiều người, đang xếp hàng đi về phía trước.
Phía cuối hàng là một nơi tràn ngập hơi ấm.
Ngay khi ta sắp đến gần nơi ấm áp ấy, ta nghe thấy giọng của Bùi Tắc:
— Tống A Lê.
Ta quay đầu lại.
Ta nhìn thấy chàng đang bước qua sông.
Chàng mặc trường sam màu mực mà ta thích nhất khi nhìn chàng mặc, mái tóc được buộc cao tung bay trong gió.
Chàng đi đến trước mặt ta và đứa trẻ, nói:
— Trước đây ta gọi nàng, nàng luôn không để ý đến ta. Hóa ra là ta gọi sai tên rồi.
— A Lê, may mà ta vẫn chưa đến muộn.
Ta cứ tưởng chàng lại đang nằm mơ.
Cứ tưởng giấc mộng của chàng đã vượt qua ranh giới.
Nhưng ta nhìn thấy phía sau chàng còn có vô số tướng sĩ đang vượt sông, thân thể đẫm m.á.u, người mất tay, kẻ mất chân.
Thì ra…
Chàng đã t.ử trận.
Sau đó chàng bế đứa trẻ lên, tự nhiên nắm lấy tay ta:
— Đi thôi, cha mẹ đang đợi chúng ta ở phía trước.
Ta nhìn về phía trước.
Ta nhìn thấy rất nhiều người.
Bọn họ đang vẫy tay với chúng ta.
Ta còn nhìn thấy ma ma.
Bà lại đang giận ta:
— A Lê, ta đã cầu thần khấn Phật lâu như vậy, chỉ mong con sống lâu trăm tuổi. Sao con lại đến đây sớm thế?
Cuối cùng ta cũng nhớ ra.
Vào khoảnh khắc ta c.h.ế.t, ta đã nghe thấy một giọng nói:
— Cho nàng thêm chút thời gian đi. Lúc còn sống, ma ma của nàng ngày nào cũng cầu xin ta phù hộ cho nàng. Ít nhất cũng phải để nàng tận mắt nhìn thấy đại thù được báo chứ.
Thì ra, việc hồn phách ta mãi không tiêu tán không phải do Tống Như Sơ giở thủ đoạn gì.
Mà là do ma ma.
Khi còn sống, bà đã cầu xin điều đó cho ta.
— A nương.
Ta gọi bà.
Người nuôi ta khôn lớn là bà.
Người đặt tên cho ta là bà.
Người dạy ta cách sinh tồn, cách sống trên đời này cũng là bà.
Người cầu thần khấn Phật, mong ta được bình an cũng là bà.
Người chờ đợi ta cũng là bà.
Bà chính là A nương của ta.
Ma ma khóc.
Sau đó lại bật cười.
Gió lại nổi lên.
Hoa lê trắng như tuyết, theo gió bay múa.
Cỏ cây xanh tốt, chim én tung bay khắp đồng nội, dưới ánh trăng thanh gió mát là hoa lê trắng muốt.
A Lê, đi thôi!
