A Lê - Chương 2
Cập nhật lúc: 24/08/2026 19:01
Hắn kiên nhẫn đứng bên ngoài dỗ dành:
“A Lê, ta biết trong lòng nàng khó chịu, nhưng nàng cũng không thể trút giận lên người ta được. Ta thân phận thấp kém, lời nói chẳng có trọng lượng, có vài chuyện còn có thể giúp nàng, nhưng chuyện của Nội Vụ phủ, ta thật sự không chen tay vào được. Đừng khóc nữa, mau mở cửa cho ta được không?”
Cách một cánh cửa, ta trượt người ngồi xuống đất, nước mắt lặng lẽ rơi.
Ta muốn vạch trần bộ mặt thật của hắn, muốn gào lên chất vấn hắn, nhưng lời đã đến bên miệng, cuối cùng lại chẳng thể thốt ra.
Mấy ngày sau đó, ta đều không để ý đến Tần Chiêu.
Hắn tưởng ta giận vì hắn không thể giúp ta xuất cung, dỗ dành mấy ngày, mệt rồi cũng chẳng muốn dỗ nữa.
Cuộc sống bỗng thanh tĩnh hơn rất nhiều.
Ngay cả Đông Cúc cũng đến hỏi ta, dè dặt nói:
“Ngươi và tiểu tình lang của ngươi cãi nhau rồi sao?”
Ta không lên tiếng.
Đông Cúc thở dài:
“Đúng là thời buổi lắm chuyện. Nghe nói gần đây tâm trạng Hoàng thượng cũng không tốt, ngay cả chỗ Dung phi nương nương cũng ít đến hơn. Bây giờ trên dưới trong cung ai nấy đều nơm nớp lo sợ, chỉ sợ chọc giận thánh nhan.”
Ta khẽ nâng mắt lên, rồi lại cụp xuống.
Hắn thế nào, cũng chẳng còn liên quan gì đến ta nữa.
04
Tối hôm đó, đã rất muộn mà Đông Cúc vẫn chưa trở về.
Trong lòng ta bất an, bèn ra ngoài tìm nàng.
Cuối cùng, ta tìm thấy Đông Cúc trước cửa Vị Ương cung.
Nàng va chạm với quý nhân nên bị phạt quỳ, lúc ta đến, nàng đã không thể đứng dậy nổi.
Ta đành dìu nàng trở về.
Mãi đến khi về phòng, nàng mới vừa khóc vừa kể cho ta nghe nguyên do.
“Là Dung phi. Lúc ta đi vào, nàng ta đột nhiên bước ra, ta vì tránh đường nên va vào cửa, nàng ta liền nổi giận, phạt ta quỳ, hu hu…”
Ta thở dài, bôi t.h.u.ố.c cho nàng.
Mạng cung nữ rẻ mạt, bị đ.á.n.h bị mắng vốn là chuyện thường tình, huống hồ người phạt nàng lại là Dung phi được sủng ái nhất lục cung, có nói gì cũng vô dụng.
Đông Cúc đổ bệnh, công việc của nàng cũng được chia cho những người khác.
Ta cũng nhận một phần.
Chỉ riêng việc mang y phục đến cho Dung phi là chẳng ai muốn nhận.
Đùn đẩy tới lui, cuối cùng vẫn rơi xuống đầu ta.
Trước khi đi, Đông Cúc đặc biệt dặn ta phải cẩn thận lời ăn tiếng nói, cố gắng tránh mặt Dung phi.
Nào ngờ càng sợ chuyện gì, chuyện đó càng xảy ra.
Ta vừa mang khay vào chưa được bao lâu, đã nghe tiếng Dung phi hét lên từ bên trong:
“Lớn gan thật! Lại dám làm hỏng y phục của bổn cung, đây chính là Phù Quang cẩm Hoàng thượng ban cho bổn cung!”
Một tiếng “rầm” vang lên, chiếc khay sơn bị ném xuống bên chân ta, cùng với bộ cung trang màu hồng phấn. Ở một góc váy, một vết rách rõ ràng đập vào mắt.
Thân thể ta khẽ run, lập tức quỳ xuống đất.
Trước khi mang tới, ta đã kiểm tra rất kỹ, rõ ràng không hề có chút hư hỏng nào. Phù Quang cẩm mỏng nhẹ, trên vết xước này còn dính màu sơn móng tay, rõ ràng là dấu móng tay cào rách.
Xem ra nàng ta vô ý làm rách, rồi đẩy tội lên đầu ta.
Ta đang nghĩ thì sau rèm châu truyền ra tiếng cười khẽ của một nam nhân:
“Cung nhân làm việc bất lực thì kéo ra ngoài đ.á.n.h là được, đừng vì chuyện này mà tức hỏng thân thể.”
Toàn thân ta chấn động.
Giọng nói này là của Tần Chiêu.
Hóa ra hắn cũng ở đây.
Sắc mặt Dung phi lúc này mới dịu đi đôi chút, bĩu môi nói:
“Hoán Y cục làm việc kiểu gì vậy? Hôm qua người kia suýt va vào bổn cung, hôm nay người này lại làm hỏng y phục của bổn cung. Toàn là hạng người gì thế không biết?”
Cung nữ bên cạnh nàng lập tức lấy lòng tiếp lời: “Bẩm nương nương, hôm nay người tới là A Lê cô nương. Bình thường nàng ta không thường hầu hạ quý nhân, chắc là một kẻ vụng về ngu dốt.”
Bóng người phía sau rèm châu bỗng cứng đờ.
Dung phi bĩu môi: “Lại phái tới toàn mấy kẻ vô dụng. Hoàng thượng nói xem, nên đ.á.n.h bao nhiêu trượng mới phải?”
Ta siết c.h.ặ.t hai tay, lòng căng thẳng đến nghẹt thở.
Hắn sẽ trả lời thế nào?
Hắn đã biết là ta rồi.
Nam nhân im lặng rất lâu, mãi đến khi Dung phi nghi hoặc nhìn sang: “Sao vậy? Hoàng thượng quen nàng ta à?”
Lúc ấy hắn mới vội vàng dời mắt, giọng cố tình hạ thấp dường như mang theo vài phần khàn khàn:
“Ái phi quyết định là được.”
Trái tim ta như bị ngâm trong băng lạnh, hơi lạnh từ đó lan khắp toàn thân, lạnh đến tận xương tủy.
Hai chân mềm nhũn, ta gần như ngã xuống đất.
Ta nhắm mắt lại.
Vốn không nên ôm bất kỳ hy vọng nào với hắn…
Sau khi chịu xong trận đòn, ta gần như không thể đứng thẳng lưng, chỉ có thể lê thân thể đến trước mặt Dung phi tạ ơn.
Tần Chiêu đã không còn ở đó. Dung phi đang nghịch chuỗi hạt trong tay, trên mặt dường như còn mang vài phần không vui.
Lúc đi tới, ta nghe cung nhân nhỏ giọng bàn tán rằng Hoàng thượng vừa thấy ta bị kéo xuống chưa bao lâu thì đã rời đi, nói là còn chính sự chưa xử lý, vì vậy Dung phi có phần không vui.
Ta khàn giọng thỉnh tội.
Dung phi phất tay, dường như không muốn để ý đến ta nữa.
Ta hít sâu một hơi, đang định xoay người rời đi thì ánh mắt vô tình của Dung phi lướt qua ta. Gần như ngay lập tức, nàng ta mở to mắt rồi đứng bật dậy:
“Đứng lại!”
05
Khi trở về Hoán Y cục, trời đã tối.
Đông Cúc đau lòng đến mức nước mắt cứ rơi mãi:
“Đều tại ta không tốt, liên lụy đến ngươi.”
Ta muốn an ủi nàng, nhưng ngay cả sức giơ tay cũng không còn.
Sau lưng đau dữ dội, chân tay cũng run rẩy, ta cuối cùng không chịu nổi nữa, hai mắt tối sầm rồi ngất đi.
