A Miên - Chương 7
Cập nhật lúc: 16/07/2026 12:01
Tạ Vân Từ bỗng nhiên đứng trước mặt mọi người gọi tên ta. Chàng hỏi ta: “Bộ văn phòng tứ bảo này, muội có muốn không? Chỉ cần muội thắng Thôi tiểu thư, liền tặng cho muội.”
Cái đầu vốn chậm chạp hơn người khác của ta, hiếm hoi lắm mới thông suốt được một lần.
Tạ Vân Từ lại muốn làm ta bẽ mặt. Ta nhớ tới lời tỷ tỷ nói.
Chàng ghét bỏ ta, nơi nơi làm khó ta, có lẽ là ghét việc nhìn thấy hình bóng của chính chàng trên người ta.
Trước kia ta luôn chạy quanh Tạ Vân Từ, lòng đầy kỳ vọng muốn được gặp chàng.
Nhưng sau khi gặp được chàng, ta lại sợ hãi, chỉ cần chàng nhíu mày một cái, ta liền không nhịn được mà rụt rè, cuộn tròn mình lại.
Thế là, ta bình tĩnh mở miệng: “Bộ văn phòng tứ bảo này, ta không…”
Hai chữ “cần đâu” còn chưa nói ra khỏi miệng, một bóng người cao lớn đã che khuất ta.
“Ta đến tỷ thí thay nàng.”
Ta kinh ngạc quay người lại. Người tới đi ngược ánh sáng, vệt sáng ấm áp rơi trên sườn mặt hắn, phác họa nên đường nét xương cốt lập thể.
Trái tim rất thành thật đưa ra phản ứng, đập nhanh hơn hẳn.
“A Lân?” Ta chớp chớp mắt, “Sao huynh lại ở đây?”
Hắn… chẳng phải là tiểu quan trong Xuân Phong Lâu sao?
Người tới nở nụ cười dịu dàng nâng khóe môi. Hắn vươn ngón tay thon dài rõ ràng ra, gạt lọn tóc dính bên khóe môi ta.
“Nhớ thê chủ quá, đợi mãi không thấy nàng đến tìm ta, ta liền không nhịn được mà tự đến tìm nàng trước.”
Nơi bị hắn chạm qua giống như bùng lên một ngọn lửa nhỏ, tê tê ngứa ngứa.
A Lân thay ta tỷ thí với Thôi tiểu thư. Ta đến bánh ngọt cũng không ăn nữa, đổ mồ hôi hột lo lắng cho hắn.
Thôi tiểu thư xuất thân thế gia, học vấn một chút cũng không kém tỷ tỷ.
A Lân chỉ là một tiểu quan, hắn lớn lên đẹp đẽ như vậy, đại khái thứ học được là cách lấy sắc thờ người…
Thế nhưng kết quả cuối cùng, thơ phú A Lân làm ra lại xuất sắc hơn một bậc.
“Cầm lấy, thắng về cho nàng đây. Không làm thê chủ mất mặt.”
Khóe môi hắn lười nhác mang theo nụ cười, nhét bộ văn phòng tứ bảo nặng trịch vào lòng ta.
A Lân đi cùng ta ra khỏi yến tiệc. Suốt dọc đường, ta ôm chiếc hộp gấm đựng văn phòng tứ bảo.
Khá nặng, mà dùng cũng không dùng được. Ta suy nghĩ một hồi, liền đưa hộp gấm cho hắn.
Hắn cười rộ lên, trong mắt như có các vì sao lay động:
“Có phải là không thích không?”
Ta ngơ ngác, cái gì cũng không gạt được đôi mắt của hắn! Nếu ta và hắn oẳn tù tì, nhất định ván nào cũng thua. Không chú ý một chút, ta liền nói ra lời trong lòng mất rồi.
Gió thổi mây tan, ánh trăng đổ xuống, chiếu rõ mồn một rặng mây hồng hiện lên trên mặt ta. Hắn cúi người, nhéo nhéo b.úi tóc củ tỏi trên đầu ta, khẽ hỏi: “Muốn oẳn tù tì với ta sao?”
Ta đành phải gật gật đầu. Nụ cười bên khóe môi A Lân càng sâu hơn: “Người thua phải bầu bạn với người thắng cả đời.”
Trò cá cược này có chút kỳ lạ. Ta và A Lân đứng dưới táng cây oẳn tù tì. Ánh trăng điểm xuyết nơi mày mắt hắn, tựa như sắc xuân hòa tan.
Ta thắng ba ván, hắn cũng thắng ba ván. Ta không biết vì sao, ch.óp mũi có chút mỏi phát cay, nhỏ giọng nói: “Thật ra… huynh không cần phải nhường ta.”
Huynh ấy giơ tay lại nhéo nhéo b.úi tóc củ tỏi của ta:
“Không có nhường, là tâm cam tình nguyện. Miên Miên không phải là phần thưởng cá cược, cho nên không có thắng thua. Ta bầu bạn với nàng cả đời, nàng cũng bầu bạn với ta cả đời.”
Bộ văn phòng tứ bảo thừa thãi kia đã bị ta bán đi. Thứ nặng trịch đổi thành tiền rồi, tâm tình ta đều vui vẻ lên không ít. Ta nắm bàn tay thon dài ấm áp của A Lân, mua rất nhiều đồ.
Món bánh hoa đào, canh chua mai hoa quế mà hắn từng nhắc tới trong thư… ta đều ăn thử một lượt.
Bụng căng tròn lên, cho đến cuối cùng cái gì cũng không nhét vào nổi nữa. Người bên cạnh lấy ra một chiếc khăn gấm, dịu dàng lau chùi khóe môi cho ta.
Hắn mua cho ta một con diều giấy, kiên nhẫn cầm tay dạy ta làm thế nào để nó bay cao, bay v.út lên tầng mây.
Hắn một chút cũng không chê ta ngốc, không chê ta học chậm.
Ta tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, nhìn đến hoa cả mắt, không biết nên nhìn con diều giấy kia hay là nhìn hắn thì tốt hơn.
Chợt có một trận gió thổi qua, dây diều bị đứt, con diều hình thanh loan liền mắc kẹt trên cành cây cao.
Ta xót xa, buồn bã nhìn con diều mới mua bị mắc trên cây, cuống quýt đến xoay bạt mạng. Miệng chỉ có thể cậy mạnh nói: “Không cần nữa đâu…”
A Lân bảo ta đợi một chút. Thân thủ hắn nhanh nhẹn, chớp mắt một cái đã xoay người trèo lên cây, giúp ta lấy diều xuống.
Ta cố gắng mở to mắt chớp chớp, chỉ cần làm như vậy thì giọt nước mắt tròn xoe bên trong sẽ không rơi xuống. Ta chỉ là có chút buồn bã đến muộn mằn.
Có sự so sánh mới phát hiện ra Tạ Vân Từ đối xử với ta tệ bạc biết bao.
Chàng nói người quân t.ử như ngọc mài, lời hay ý đẹp, không nguyện vì ta làm bất cứ việc gì vượt khuôn phép.
Ngay cả con mèo nhỏ ta âm thầm nuôi dưỡng bị người ta đ.á.n.h bị thương, ta khóc lóc đi cầu xin Tạ Vân Từ cứu nó, Tạ Vân Từ cũng chỉ lạnh lùng nhấc mi mắt lên: “Sống c.h.ế.t có số, ta không cứu được nó… Nó chỉ là một con súc sinh, muốn thì có thể mua rất nhiều, không việc gì phải khóc thành thế này.”
