A Nguyệt - Chương 1

Cập nhật lúc: 09/08/2026 10:02

01

"Ngươi là ai?" 

"Đừng quan tâm ta là ai, dù sao thì ta cũng đến để giúp người."

Mẹ nhíu mày: "Dựa vào đâu mà ta phải tin ngươi?" 

"Người có thể không tin ta, đợi đến khi người gả vào Đông cung, sống yên ổn chẳng được mấy năm, Thái t.ử sẽ phát hiện ra lúc trước hắn đã cưới nhầm người." 

"Người sẽ bị giáng từ thê xuống thiếp, bị kẻ khác ức h.i.ế.p hắn cũng nhắm mắt làm ngơ. Cuối cùng u uất mà chet."

Ta tặc lưỡi hai tiếng: "Th/ảm lắm nha."

Trong sảnh lớn, Thái t.ử bưng chén trà, lén lút ngước mắt đ.á.n.h giá mẹ, gương mặt ửng đỏ. 

Hắn ho nhẹ hai tiếng, giục giã: "Ta quả thực có ý muốn cầu thân Giang đại tiểu thư, không biết ý của Giang đại tiểu thư thế nào?"

Kiếp trước, mẹ chính là bị bộ dạng thuần tình này của gã cha hờ l/ừa g/ạt. Tự cho rằng mình đã tìm được một lang quân tốt. 

Nào ngờ đâu, bộ dạng thuần tình e ấp này không phải là làm cho người xem mà là làm cho di mẫu xem. 

Sai một bước, những bước về sau đều sai. 

Chẳng thể nào vãn hồi được nữa.

Mẹ hành lễ, lùi về sau một bước. "Được Thái t.ử điện hạ cầu thân, quả là chuyện tốt tột cùng. Vốn dĩ nên tạ ơn nhưng chuyện hôn nhân đại sự, chung quy vẫn cần phải suy nghĩ thật kỹ càng mới được, kính xin Thái t.ử điện hạ cho ta chút thời gian, bảy ngày sau, ta sẽ cho ngài một câu trả lời."

Ngoại tổ phụ tổ mẫu lên tiếng nhắc nhở: "Vân nhi, trước mặt Thái t.ử điện hạ không được tùy hứng." 

"Con không tùy hứng."

Ta biết, mẹ không dám đ.á.n.h cược với số phận bi th/ảm kia. 

Năm đó, người ôm ta khi còn bé xíu vào lòng, những giọt nước mắt rơi xuống cổ ta, nóng hổi đến mức khiến tâm can ta run rẩy. 

"A Nguyệt, hoàng gia m/áu lạnh vô tình." 

"Sớm biết thế này, ta thà gả cho một kẻ thất phu còn hơn. Phu thê hòa thuận bên nhau đến già, còn tốt hơn là sống lay lắt héo mòn như ngọn đèn cạn dầu thế này."

Thái t.ử không vui cho lắm, nhưng mẹ nói vậy cũng chẳng thể chê trách vào đâu được. Hắn đặt chén trà xuống: "Không sao, bảy ngày sau, ta sẽ đợi câu trả lời của nàng."

Mẹ tự mình về phòng, để lại ngoại tổ phụ tổ mẫu đang thở dài một bên. 

Người hỏi: "Ý trung nhân thực sự của Thái t.ử là ai?"

Ta không trực tiếp nói cho người biết mà đưa ra một yêu cầu trước: "Cầm kỳ thi họa, cắm hoa pha trà, lục nghệ quân t.ử, mã cầu chùy hoàn, múa hát xúc cúc... những thứ này, trong bảy ngày tới người hãy thử từng thứ một đi, rồi ta sẽ nói cho người biết."

"Bảy ngày thì ngắn quá phải không? Hơn nữa, ngoài cầm kỳ thi họa ra ta còn biết chút ít, những thứ khác ta hoàn toàn mù tịt." 

Mẹ hít sâu một hơi: "Có phải ngươi cố tình làm khó ta không?" 

"Đâu phải bắt người học thành bậc thầy, chỉ cần thử sơ qua bề ngoài là được. Bảy ngày, sắp xếp lịch trình c.h.ặ.t chẽ một chút là đủ rồi."

Mẹ là đại gia khuê tú được nuôi dưỡng chốn thâm khuê, cầm kỳ thi họa cũng chỉ học kiểu cưỡi ngựa xem hoa. 

Thứ học nhiều nhất vẫn là "Nữ giới" và "Nữ huấn". Tiếp đến là nữ công gia chánh, cùng việc quản lý nhà cửa. 

Khi còn ân ái với Thái t.ử, trong mắt mẹ chỉ có một mình hắn. Sau khi bị hắn ruồng bỏ, mẹ u uất suốt ngày, những thứ từng học qua trước đây người đều không thích và cũng chẳng thể cứu được người.

Muốn cứu mẹ, không thể chỉ đơn thuần đổi cho người một nam nhân đáng tin cậy. 

Cái gọi là chân tâm, chớp mắt thay đổi muôn vàn. Tình đẹp ch.óng tàn cũng là chuyện thường tình. 

Mẹ cần một thứ người thực sự yêu thích, sẵn lòng dốc tâm nghiên cứu làm chỗ dựa tinh thần cho mình. 

Như vậy, cho dù sau này ta rời đi, người cũng sẽ không dễ dàng bị gục ngã.

02

Mẹ ngốc nghếch lắm. 

Chơi mã cầu không nổi, nhảy múa thì sai nhịp. Cắm hoa pha trà chưa được mấy phút đã ngủ gật.

Tứ thư Ngũ kinh người từng xem qua, giờ lật lại cũng thấy thật vô vị. 

Ta sốt ruột, bao nhiêu thứ như vậy mà mẹ lại chẳng hứng thú với thứ nào ư? Lẽ nào mẹ đúng là người nhạt nhẽo số một xưa nay?

Ngày thứ năm, mẹ đã thử hết những món ta nói, chim sẻ trên cây tỳ bà ríu rít như đang cười nhạo sự thất bại của ta. 

Mẹ ăn bánh hoa quế, trên bếp đang hâm món chè đậu đỏ mà người yêu thích. 

"Đã làm theo yêu cầu của ngươi thử hết từng món rồi, giờ ngươi có thể nói cho ta biết người trong lòng thực sự của Thái t.ử là ai chưa? Và sao hắn lại nhận nhầm thành ta?"

Ta bực lắm, kế hoạch chẳng diễn ra như ta tưởng tượng. 

Cả người đều khó chịu. 

Trước kia khi ta phiền muộn, mẹ luôn lén dắt ta trốn ra ngoài chơi. Ta ngó xem xiếc tạp kỹ ở Ngõa Tứ là vui ngay. 

Người dắt ta ra ngoài, luôn là đi Ngõa Tứ xem xiếc. Lần nào cũng chưa diễn xong, mẹ đã đặt lại một điếu tiền, nắm tay ta vội vã về nhà. 

Chỉ sợ bị người ta phát hiện.

"Mẹ... à không, người... người có thể dẫn ta đi xem tạp kỹ được không? Ta hứa xem xong sẽ nói cho người biết."

Mẹ khựng lại, chè quá lửa rồi mà chẳng nhận ra. May nha hoàn lanh tay lẹ mắt, kịp thời dập lửa lại dùng bát sứ nhỏ múc chè cho mẹ. 

"Ngươi vừa gọi ta là gì?"

Ta chỉ sợ mẹ mềm lòng đi vào vết xe đổ, nên không dám để người biết thân phận thật của mình. 

"Ta còn gọi được là gì, người ngốc thế, nghe nhầm cũng nên. Chẳng trách lại bị Thái t.ử ức h.i.ế.p t.h.ả.m như vậy."

Mẹ hừ một tiếng, hơi hờn dỗi: "Ngươi chẳng đáng yêu chút nào, không dẫn ngươi đi xem tạp kỹ nữa."

Ta vội làm nũng kể chuyện cười dỗ người vui vẻ. 

Trên phố, mẹ đội chiếc mũ rèm lụa dày, thong dong đi dạo. Thấy quầy tò he, người đi tới ngắm nghía. 

Tình cờ bắt gặp người quen. 

Thái t.ử ở đó, và di mẫu cũng ở đó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

A Nguyệt - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD