A Nguyệt - Chương 3
Cập nhật lúc: 09/08/2026 10:02
Ánh mắt Thái t.ử dừng trên gương mặt nhợt nhạt của di mẫu, đầy vẻ xót xa: "Giang Lăng, ngươi dẫu sao cũng là tỷ tỷ của A Anh, lẽ nào lại không nên nhường nhịn muội muội sao?"
"Tới trước được trước, đạo lý hiển nhiên."
Di mẫu mím môi: "Thôi bỏ đi, Thái t.ử điện hạ, tỷ tỷ ở nhà cũng thường nhường ta. Ta nhường tỷ ấy lần này cũng có sao đâu."
Ta tức muốn c.h.ế.t.
Gì mà gọi là nàng ta nhường? Căn phòng này vốn dĩ là của mẹ ta mà.
Hậu Thổ nương nương khi biến ta thành hệ thống của mẹ, hình như còn dạy ta một pháp thuật.
Nhớ ra rồi.
Ta đóng băng thời gian, nói với mẹ: "Tát!"
Mười giây đóng băng thời gian, một người năm bạt tai, già trẻ không dối gạt.
Mẹ hưng phấn hẳn lên, cười hớn hở: "A Nguyệt, ngươi có pháp thuật này sao không nói sớm?"
Mẹ tiến lên, hà hai hơi vào lòng bàn tay, vận sức.
"Chát" một tiếng, trên mặt Thái t.ử hiện lên dấu tay. Qua mười giây, mẹ xả giận xong xuôi, trong lòng ta cũng khoan khoái hơn hẳn.
"Ta dùng pháp thuật, cần phải ngủ đông một canh giờ. Cho dù có một mình người cũng đừng sợ, ta sẽ luôn ở bên cạnh người."
Khi mở mắt ra lần nữa, mẹ đang ngồi bên mép giường trong căn phòng tốt, tay cầm một cuốn sách đọc say sưa.
"Người đang xem gì đấy?"
Ta dụi mắt, nhìn kỹ.
"Bậc nam nhi cớ sao không mang Ngô Câu, thu lại 50 châu Quan Sơn, Tả tướng quân Lưu Tranh ba trăm năm trước mình mang dị hương, v.ũ k.h.í hình cái móc của ngài ấy quả là thứ chấn động trời đất. Ngài hạ độc vào chiếc móc của mình, khi tướng lĩnh địch quốc mê mẩn cơ thể ngài không dứt ra được, lại chẳng hay biết bản thân đã trúng độc từ lâu.”
"Tả tướng quân Lưu Tranh dựa vào chiếc móc tốt, không tốn một binh một tốt, thu phục lãnh thổ đã mất, thật là đại trượng phu."
Trời ạ, thật thô tục, thật kỳ quái.
Trước kia mẹ chưa từng đọc những thứ như thế này. Cho dù có xem thoại bản, cũng là xem tài t.ử giai nhân cuối cùng nên duyên quyến thuộc.
Ta lại gọi vài tiếng, mẹ mới bừng tỉnh. Đỏ mặt úp ngược cuốn sách xuống giường: "Ngươi tin không? Ta thực sự là người đứng đắn."
"Cuốn sách đó thực sự không phải của ta, chắc là do vị khách trước để lại quên mang đi. Ta thấy bức tranh ngoài bìa tinh xảo quá, nên nhịn không được lật xem thử."
Ta chợt nhận ra, có khi nào mẹ lại thích khẩu vị văn chương kiểu này chăng?
"Có phải người thích xem cái này không?"
"Rất thú vị."
Ta xoa tay háo hức: "Hay là người cũng thử viết một chút xem sao."
Bất kể là thứ gì, chỉ cần mẹ tìm được điều mình thích, thì ta sẽ vui mừng thay cho người.
Người do dự: "Ta thực sự có thể sao?"
05
"Đương nhiên là được."
Ta điên cuồng khen ngợi: "Người chính là lợi hại nhất."
Mẹ đỏ bừng mặt, cất sách vào tủ.
"Thôi bỏ đi, dẫu sao ta cũng là một đại gia khuê tú, viết mấy thứ này không hợp."
Người nói vậy, ta cũng không vội. Nếu mẹ thực sự hứng thú với thứ này, người sẽ vô thức tự mình sáng tác.
"Đúng rồi, sao người giữ được phòng thế?"
Mẹ cười khẽ: "Ta không thèm để ý đến bọn họ, trực tiếp lấy chìa khóa phòng đi lên lầu. Thái t.ử còn muốn lấy quyền ép người, ta hỏi hắn trước mặt bách tính ỷ thế h.i.ế.p người, danh tiếng của hắn còn cần nữa không."
"Hắn liền không nói gì nữa."
Người vừa nói, mặt mày vừa hớn hở, lại còn chút đắc ý. Biểu cảm sống động như vậy, ta chỉ mới nhìn thấy vài lần khi còn rất nhỏ.
Ta thầm thề, nhất định phải thay đổi vận mệnh của mẹ. Để người có thể sống một đời sống động và vui vẻ như vậy.
Mẹ phái người báo tin về nhà trước. Hôm sau khi về nhà, ngoại tổ phụ tổ mẫu phái xe đến đón.
Thái t.ử đã đưa di mẫu về nhà trước một bước. Về đến nhà, mẹ vừa vặn nhìn thấy ngoại tổ phụ tổ mẫu nắm tay di mẫu ân cần thăm hỏi:
"Thật sao, Thái t.ử thực sự ái mộ con sao? Nhưng Thái t.ử trước đó hình như nhắm trúng tỷ tỷ con mà."
Di mẫu hừ lạnh: "Thái t.ử phi mà Thái t.ử để ý là con, còn tỷ tỷ, Thái t.ử nói sẽ nâng tỷ ấy làm quý thiếp."
Mẹ xuống xe, ho nhẹ hai tiếng.
Ánh mắt ngoại tổ mẫu rơi trên người bà: "Lăng nhi về rồi. Hai tỷ muội các con cũng thật là, đều thích đi chơi bên ngoài."
"Lần này thì thôi, đều đến tuổi lấy chồng rồi, sau này không được qua đêm bên ngoài nữa."
Ngoại tổ phụ sắc mặt không vui: "Con gái ta sao có thể làm thiếp? Thái t.ử chưa gì đã quá ngạo mạn rồi."
Di mẫu đắc ý nhướng mày với mẹ, bóng gió mỉa mai: "Cha, hai đứa con gái của cha đều gả vào Đông cung, là phúc phận mà người khác cầu cũng không được. Cho dù tỷ tỷ là thiếp thất, có Thái t.ử phi tương lai là con chiếu cố, kẻ khác cũng không dám chậm trễ tỷ ấy."
Mẹ ngáp một cái, khẽ cúi người: "Con hơi mệt, về phòng nghỉ ngơi trước."
Ta nói: "Muội muội người khiêu khích người, người cứ thế mà đi sao?"
"Không muốn lãng phí thời gian vào những thứ vô bổ. Mặc kệ nàng ta sủa, dù sao cha mẹ tuyệt đối không bao giờ đồng ý cho ta làm thiếp đâu, cho dù là thiếp thất của Thái t.ử."
Người về phòng, mở túi vải ra. Bên trong toàn là những cuốn sách thoại bản mà người nhịn không được đã mua ngoài chợ.
Mẹ vừa đọc, vừa thỉnh thoảng phát ra những tiếng cười khẽ kỳ dị, thỉnh thoảng tặc lưỡi hai tiếng rồi ghi chú phê duyệt ở lề sách.
Văn phong đó, cách dùng từ đó. Không còn nghi ngờ gì nữa, mẹ đã hoàn toàn nhập tâm ngấm mùi rồi.
Việc cầu thân của Thái t.ử quả nhiên bị cự tuyệt.
Ngoại tổ phụ tổ mẫu đồng ý để di mẫu làm Thái t.ử phi, nhưng cho rằng việc đích nữ của mình làm thiếp là không thỏa đáng, bảo Thái t.ử chọn một lương thiếp khác.
Thái t.ử vốn dĩ đồng ý, nhưng quay đầu lại tìm Hoàng đế xin ban hôn. Lại còn bịa đặt mẹ đã sớm ái mộ hắn, chỉ là vì không được làm Thái t.ử phi nên mới hờn dỗi với hắn.
Có lời đồn truyền ra, mẹ ái mộ Thái t.ử, khổ cực theo đuổi Thái t.ử đã lâu.
