A Nguyệt - Chương 6
Cập nhật lúc: 09/08/2026 10:03
Thái t.ử không phải lương phối, nhưng di mẫu đã lún quá sâu, không thể tự thoát ra được.
Đáy mắt mẹ lóe lên vẻ xót xa trong khoảnh khắc, ta căng cứng toàn thân, chỉ sợ mẹ mềm lòng đi sai đường: "Ta từ chối."
"Đó là Đông cung đấy!"
"Ta biết, ta từ chối."
"A Anh, nể tình muội là muội muội ta, nhắc nhở muội một câu, Thái t.ử không phải là lương phối, muội đừng lỡ dở thanh xuân vì hắn."
Di mẫu thấy mẹ thật tâm không muốn, vừa tức vừa vội.
Lúc rời đi còn buông lời: "Tỷ đừng có hối hận."
Tam Hoàng t.ử đã đến tuổi tuyển phi, sinh mẫu của Tam Hoàng t.ử là Đức phi đặc biệt tổ chức một bữa tiệc ngắm hoa, gửi thiếp mời cho nữ quyến của các quan.
Ta nhớ kiếp trước Tam Hoàng t.ử chẳng chọn ai, cuối cùng thưa với Đức phi nương nương rằng mình có ẩn tật, không muốn làm lỡ dở con gái nhà người ta.
Cuối cùng làm một vị Vương gia nhàn tản, cũng coi như tiêu sái một đời.
Mẹ hỏi ta: "A Nguyệt, ngươi thấy Tam Hoàng t.ử này thế nào?"
"Người cũng được, chỉ tiếc là có ẩn tật."
Mẹ nhịn không được kinh ngạc, vừa xuýt xoa vừa bắt đầu sáng tác:【 Nói về Tam Hoàng t.ử kia mới thực sự là một vưu vật... 】
"Tam Hoàng t.ử đắc tội người à?"
"Không, chỉ là cảm hứng tới, ngứa tay thôi."
Viết xong những thứ này, mẹ hít một hơi thật sâu rồi lại thở ra.
"Đúng là tuyệt tác khoáng thế."
Ta không thể hiểu được tại sao mẹ viết xong những thứ đó, cả người liền hồng hào rạng rỡ. Dù sao chỉ cần người thích, thì ta sẽ ủng hộ người.
"Hay lắm, mau ra thêm hai trăm cuốn nữa!"
Mẹ giống như tìm được tri kỷ, cười quái dị, miệt mài viết lách cho đến nửa đêm. Sáng hôm sau tỉnh dậy, mẹ mang hai quầng thâm to đùng trên mặt.
Thị nữ phải trát cho người mấy lớp phấn mới che được.
Tại cung yến, di mẫu cố ý không để ý đến mẹ, giao lưu với các tiểu thư khác. Thái t.ử ngồi một bên khác, ánh mắt xuyên qua đám đông quét tới.
Không lâu sau, Đức phi nương nương tới. Bà nhìn thấy Thái t.ử ngồi một mình một cõi, không kìm được tặc lưỡi hai tiếng: "Đúng là một mỹ nhân cô độc khiến người ta thương xót."
Mẹ nhìn về phía Tam Hoàng t.ử ở bên kia: "Đúng là một mỹ kiều lang tuyệt sắc nhân gian."
Hai người trong chớp mắt chạm mắt nhau, nhìn thấy tia lửa lóe lên trong mắt đối phương.
Mẹ lẩm bẩm: "A Nguyệt, ngươi có tin vào tiếng sét ái tình không?"
Mẹ và Đức phi cao sơn lưu thủy ngộ tri âm, kẻ xướng người họa trò chuyện vui vẻ. Tiếc là một người trò chuyện về Thái t.ử, một người trò chuyện về Tam Hoàng t.ử.
Đức phi nhịn không được hỏi: "Ngươi tiếp xúc với thứ này từ khi nào thế?"
09
Mẹ liền đem chuyện tìm thấy cuốn sách ở khách điếm kể cho Đức phi.
Đức phi chợt bừng tỉnh: "Vậy chắc là do bổn cung để lại rồi. Trong cung buồn chán, thi thoảng bổn cung cũng lén ra ngoài hít thở chút không khí."
Đức phi nắm tay mẹ, trong mắt tràn đầy sự thưởng thức: "Lâu lắm rồi không được trò chuyện sảng khoái thế này, hay là hai ta kết bái đi. Ngươi nhận ta làm tỷ tỷ, ta nhận ngươi làm muội muội."
Lời còn chưa dứt, Tam Hoàng t.ử đột nhiên nhảy ra ngăn cản: "Mẫu phi, người định làm gì con dâu mà con nhắm trúng hả?!"
Thái t.ử và di mẫu nghe thấy động tĩnh bên này cũng ùa tới.
Thái t.ử nhíu mày, đè nén cơn giận: "Tam Hoàng huynh từ khi nào lại nhắm trúng quý thiếp của ta? Ta đã xin phụ hoàng thánh chỉ rồi."
Tam Hoàng t.ử tỏ vẻ bất cần: "Ngươi xin thì xin, phụ hoàng đã đồng ý đâu."
Thái t.ử nhìn mẹ, dường như hy vọng người sẽ chủ động đứng ra nói thích mình. Nhưng mẹ không có ý đứng về phía hắn.
Thái t.ử đành chữa thẹn: "Ngươi lẽ nào không biết Lăng nhi đã sớm thích ta rồi sao, ngươi hà cớ gì chen chân vào tình cảm của chúng ta."
Di mẫu cũng nói: "Đúng vậy, tỷ tỷ ái mộ Thái t.ử, ai ai cũng biết."
Mọi người ồ lên, xì xầm bàn tán.
Tam Hoàng t.ử cười nhạo một tiếng: "Tin đồn nhảm mà thôi, nếu những chuyện đồn đại có mồm có mũi là thật, hoàng đệ băng cơ ngọc cốt, sinh mang dị hương có phải là thật không? Cái người giang hồ giao cổ uyên ương với đệ là ai thế? Đệ đừng quên cho người ta một danh phận nhé."
"Ngươi nói cái gì?!"
Thấy hai người sắp đ.á.n.h nhau, Đức phi bèn tách Thái t.ử và con trai mình ra.
"Thôi, đừng ồn ào nữa, giao cho bệ hạ định đoạt."
Hoàng đế muốn mẹ tự mình đưa ra quyết định. Là gả cho Tam Hoàng t.ử làm chính phi, hay gả cho Thái t.ử làm quý thiếp.
Vốn dĩ rất dễ chọn.
Nhưng Tam Hoàng t.ử lại có ẩn tật, thế thì khó xử rồi.
Ta nói: "Hay là người chọn Tam Hoàng t.ử đi, gả cho Thái t.ử chắc chắn sẽ không hạnh phúc."
"Cho dù lần này không có khâu nhận nhầm người, nói không chừng hắn sẽ ngược thân ngược tâm người ở những phương diện khác. Tam Hoàng t.ử tuy có ẩn tật, nhưng người thì thật sự rất tốt."
Kiếp trước ta canh giữ hoàng lăng, may nhờ có Tam Hoàng t.ử giúp đỡ ta mới không sống quá khổ, hắn là một người tốt.
Mẹ nói thẳng: "Xin bệ hạ thứ tội, thần nữ không muốn chọn ai cả."
"Cha mẹ chỉ có thần nữ và muội muội là con. Muội muội đã là Thái t.ử phi, thần nữ muốn ở lại nhà chiêu rể, sau này phụng dưỡng cha mẹ đến già."
