A Vu - Chương 3
Cập nhật lúc: 02/07/2026 03:02
Chương 3
Trong lòng ta vẫn không sao yên tâm được, bèn quyết định lén đi nhìn con một lần.
Chỉ một lần thôi.
Xem xong rồi sẽ lập tức quay về Từ Châu.
Mỗi lần hoàng đế xuất hành đều có nghi trượng vô cùng long trọng.
Ta không dám đến gần, chỉ đứng từ trên sườn núi nhìn xuống từ xa.
Chiếc xe ngựa đi đầu đột nhiên dừng lại.
Một nam nhân mặc long bào đen thêu rồng bước xuống.
Tuy không nhìn rõ mặt hắn, nhưng ta biết...
Người đó chính là Tiêu Kỳ Hành.
Ngay sau đó, Lục Cảnh cũng nhảy xuống theo.
Thằng bé bước đi tung tăng, hết nhìn đông lại ngó tây, ánh mắt tràn đầy tò mò.
Có vẻ như...
Ở bên Tiêu Kỳ Hành, con sống rất vui.
Phía sau hai người còn có một nữ t.ử mặc váy vàng.
Ta nhìn nàng nắm lấy tay Lục Cảnh, cùng nhau bước vào Thái Miếu.
Ta biết...
Sau ngày hôm nay, Lục Cảnh sẽ được tổ tiên nhà họ Tiêu thừa nhận.
Đồng thời...
Cũng sẽ đổi sang họ Tiêu.
Trong lòng ta bỗng dâng lên một nỗi chua xót khó tả.
Lý trí nói với ta...
Ta không nên như vậy.
Ta phải vui mới đúng.
Nếu không có gì ngoài ý muốn, sau này con rất có thể sẽ trở thành vị đế vương kế tiếp.
Đó là quyền lực chí cao vô thượng.
So với điều ấy, chút đau đớn vì chia ly này thì đáng là gì?
Ta lau nước mắt nơi khóe mi, xoay người định rời đi.
Đúng lúc ấy...
Không biết ai hét lớn một tiếng:
"Có thích khách!"
Ta trơ mắt nhìn vô số mũi tên lao thẳng về phía mình.
Bọn họ...
Lại coi ta là thích khách!
May mà phản ứng của ta đủ nhanh, lập tức nép sau một tảng đá lớn.
Ngoài cánh tay bị tên sượt qua làm rách da, những chỗ khác đều không bị thương.
Nhưng trốn mãi cũng không phải cách.
Chẳng bao lâu sau, ta đã bị Vũ Lâm quân bao vây.
Bọn họ áp giải ta đến trước ngự giá.
Đúng lúc Tiêu Kỳ Hành cùng mọi người vừa tế tổ xong bước ra.
Lục Cảnh chỉ nhìn một cái đã nhận ra ta.
"Mẫu thân!"
…
Dưới ánh nắng gay gắt, ta đã quỳ ở đó khá lâu.
Máu từ vết thương trên cánh tay vẫn không ngừng rỉ ra.
Đau đến mức mồ hôi lạnh túa đầy người, ta chỉ có thể miễn cưỡng nở một nụ cười với Lục Cảnh.
Một tên Vũ Lâm quân tiến lên bẩm báo:
"Bệ hạ, người này có hành tung khả nghi, ý đồ không rõ, e rằng là thích khách. Thuộc hạ đã bắt giữ mang về."
Ta cảm nhận được...
Có một ánh mắt vẫn luôn dừng trên người mình, khiến ta không thể làm ngơ.
Thế nhưng từ đầu đến cuối, ta chưa từng ngẩng đầu nhìn hắn.
Lục Cảnh lập tức chắn trước mặt ta.
"Phụ hoàng, đây là mẫu thân của con, không phải thích khách!"
Tiêu Kỳ Hành cười lạnh, lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Cuối cùng vẫn là An công công lên tiếng:
"Tiểu điện hạ chớ nói bậy. Mẫu thân của người là Quý phi nương nương."
Ta biết ông ấy đang nhắc nhở mình, bèn khẽ lắc đầu với Lục Cảnh.
Đúng lúc ấy...
Có người từng bước tiến về phía ta.
Không ngờ Tiêu Kỳ Hành lại quỳ xuống trước mặt ta ngay trước ánh mắt của mọi người.
Hắn nhìn thẳng vào mắt ta.
Ánh mắt ấy mang theo uy áp không cho phép bất cứ ai chống đối.
"Vậy nên..."
"Ngươi thật sự là thích khách?"
Nhìn vào mắt hắn, cổ họng ta như nghẹn lại.
Ta chưa từng nghĩ...
Lần gặp lại của chúng ta lại là cảnh tượng như thế này.
Trong đầu không ngừng hiện lên những ngày tháng ở trong núi năm ấy.
Cuộc sống khi đó đơn giản mà bình yên.
Mỗi lần lên núi đốn củi, hắn đều hái cho ta một bó hoa dại.
Rồi chọn bông đẹp nhất cài lên tóc ta.
Hắn từng cười nói:
"A Vu, dù là đóa hoa đẹp nhất thế gian... cũng chẳng bằng một phần của nàng."
Vậy mà giờ đây...
Nhìn lại gương mặt ấy, ta chỉ thấy xa lạ.
Ta cúi mắt, bình tĩnh đáp:
"Thảo dân không phải thích khách, cũng không quen biết vị tiểu điện hạ này. Chỉ là vô tình đi ngang qua đây rồi bị bắt đến."
Đáy mắt Tiêu Kỳ Hành hiện lên một tia hứng thú.
"Ngươi nói mình không phải thích khách."
"Vậy lấy gì để chứng minh?"
Ta nhìn thẳng vào hắn.
"Vậy người của bệ hạ vô cớ bắt ta đến đây, có bằng chứng gì chứng minh ta là thích khách?"
Tiêu Kỳ Hành phủi nhẹ tay áo rồi đứng dậy.
"Vẫn lanh mồm lanh miệng như trước."
Ta mím môi, không đáp.
Ta hiểu rất rõ...
Lúc này đối đầu với hắn chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Đúng lúc ấy, hắn đổi giọng:
"Đưa nàng ta xuống."
"Trẫm sẽ đích thân thẩm vấn."
Nhìn ta bị áp giải đi, Lục Cảnh sốt ruột vô cùng.
Thằng bé định chạy tới cứu ta nhưng lại bị Tiêu Kỳ Hành giữ lại.
Cuối cùng, ta bị Vũ Lâm quân đưa vào một gian lao phòng.
Bị giày vò cả ngày, vừa mệt vừa đói.
Không bao lâu sau, ta đã gục trên đống rơm mà ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu...
Ta bị một cơn đau nhói làm tỉnh giấc.
Mở mắt ra, ta phát hiện bên cạnh mình có một người.
Là Tiêu Kỳ Hành.
Hắn đang cúi đầu, cẩn thận xử lý vết thương trên cánh tay ta.
Trong lòng ta vẫn còn tức giận, lập tức né tránh tay hắn.
"Đừng giả vờ giả vịt nữa."
Ta chỉ muốn lén nhìn Lục Cảnh một lần.
Chưa từng có ý quấy rầy bất kỳ ai.
Vậy mà suýt nữa c.h.ế.t dưới mũi tên của người hắn.
Rõ ràng hắn biết ta không thể nào là thích khách.
Thế mà vẫn cho người bắt giam ta.
Đã nhốt thì thôi.
Đến một bữa cơm cũng không cho.
Cho dù năm xưa ta bỏ hắn mà đi...
Thì mạng của hắn cũng là do ta cứu.
Đó là sự thật không thể chối cãi.
Vậy mà hắn...
Lại lấy oán báo ân.
…
Ta co rúm người trong góc, hoàn toàn chẳng muốn để ý đến hắn.
Tiêu Kỳ Hành nhìn hàng loạt hành động của ta rồi khẽ cười.
"Giả vờ sao? Nếu trẫm thật sự giả vờ thì giờ nàng đã chẳng còn mạng."
Ta quay mặt đi, giọng khàn khàn.
"Đúng vậy, ngài giỏi lắm."
"Ngài là hoàng đế, thiên hạ đều là của ngài. Ta sống hay c.h.ế.t cũng chỉ là một câu nói của ngài mà thôi."
Đáng lẽ năm đó ta không nên cứu hắn.
Nếu không, cả đời này cũng chẳng đến mức bị cuốn vào như thế.
Bao năm qua, một mình ta nuôi con, phải chịu biết bao ánh mắt khinh miệt của người đời.
Còn hắn thì sao?
Vẫn giữ dáng vẻ cao cao tại thượng.
