A Yêu - Chương 9
Cập nhật lúc: 23/07/2026 05:04
Trưởng tỷ và ta lại nhìn nhau.
Rồi cả hai cùng vội vàng chạy ra.
“Đừng đ.á.n.h nữa.”
“Hai người đừng đ.á.n.h nữa.”
19
Ta vội vàng dùng sức kéo Trần Dã ra.
Trưởng tỷ ôm bụng ngồi xổm sang một bên, đau lòng đỡ tỷ phu dậy.
“Hắn đối xử với nàng như vậy, sao nàng còn bênh vực hắn?”
Lời còn chưa dứt.
Trần Dã đã hung hăng đá thêm mấy cái lên người tỷ phu.
“Chàng hiểu lầm rồi.”
Ta vội ôm lấy chàng, cố gắng dỗ dành.
“Ta hiểu lầm cái gì?”
Trưởng tỷ chỉ vào phần bụng vẫn chưa mấy lộ rõ của mình.
“Là ta.”
“Là ta mang thai.”
Trần Dã sững người.
Chàng lập tức nắm lấy cổ tay ta bắt mạch.
Hàng mày nhíu c.h.ặ.t.
Bắt đi bắt lại đến mấy lần.
Rồi như trút được gánh nặng trong lòng, chàng bỗng bật cười.
Chàng đỡ Thẩm Ngọc Thư đứng dậy.
Còn chu đáo phủi sạch bụi đất trên y phục cho tỷ phu.
Một tiếng “Tỷ phu...” gọi đến vô cùng lấy lòng.
Nghe đến mức da gà trên người ta đều nổi hết cả lên.
Tỷ phu run rẩy nép sau lưng trưởng tỷ, lí nhí nói:
“Ai là tỷ phu của ngươi chứ?”
“Ta không phải tỷ phu của ngươi.”
“Ngươi mới là tỷ phu của ta.”
20
Trở về phủ.
Trần Dã ủ rũ tựa vào cây cột dưới hành lang.
Trên chiếc cẩm bào vẫn còn dính mấy vết bùn.
Ánh mắt chàng lén nhìn ta chẳng khác nào thuở bé làm hỏng chiếc diều của ta rồi chột dạ.
Ấy vậy mà ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, hai tay chắp sau lưng.
Đợi ta đến gần.
Chàng mới đột ngột giơ bàn tay sưng đỏ bầm tím lên.
“A Yêu...”
Giọng nói cuối câu khẽ run.
Chàng đưa những khớp ngón tay bị thương đến sát môi ta.
Mùi d.ư.ợ.c thảo hòa lẫn mùi m.á.u nhàn nhạt phả tới.
“Đau lắm...”
“A Yêu thổi giúp ta đi...”
Lớp t.h.u.ố.c mỡ mát lạnh tan ra nơi đầu ngón tay ta.
Trần Dã khẽ xuýt xoa, thuận thế vùi đầu vào hõm vai ta.
“Đau thật đấy...”
Ta cố ý xoa mạnh thêm một chút.
Thấy đau đến mức khóe mắt đã hoe đỏ mà chàng vẫn không chịu buông tay.
Cơn giận trong lòng ta lúc này mới vơi đi đôi phần.
“Trần Dã.”
“Nếu trong lòng chàng đã nghi ngờ, vì sao không hỏi thẳng ta?”
“Chàng là thái y.”
“Ta có m.a.n.g t.h.a.i hay không, chỉ cần bắt mạch một lần là biết.”
“Vì sao lại hiểu lầm ta như thế?”
“Bao năm sớm tối bên nhau.”
“Trong mắt chàng...”
“Ta là hạng nữ t.ử lẳng lơ, có thể tư thông với người khác đến m.a.n.g t.h.a.i sao?”
Bất ngờ.
Một sức mạnh kéo ta vào vòng tay đang run rẩy của chàng.
Trần Dã vùi mặt vào mái tóc ta.
Giọng nói nghẹn lại như thấm đầy nước.
“A Yêu...”
“Là ta sợ.”
“Ta sợ mất nàng.”
Yết hầu chàng khẽ chuyển động.
Một giọt nước mắt rơi xuống vạt áo ta.
“Suốt khoảng thời gian này...”
“Ta vẫn luôn tự ép mình chấp nhận.”
“Chỉ cần nàng còn ở bên cạnh ta...”
“Cho dù trong bụng nàng là cốt nhục của người khác...”
“Ta cũng cam lòng.”
“Nhưng...”
“Ta ghen.”
Trần Dã như trút hết mọi uất ức, cúi đầu c.ắ.n lên vai ta.
Hàm răng xuyên qua lớp y phục, nghiến đến mức đau nhói.
“Ta không dám bắt mạch cho nàng.”
“Mỗi lần nghĩ đến hài t.ử trong bụng nàng không phải con của ta...”
“Ta lại hận nó.”
“Nhưng...”
“So với hận nó...”
“Ta càng hận chính mình vô dụng.”
“Ta cứ ngỡ...”
“Chỉ cần giữ nàng ở bên cạnh.”
“Chỉ cần chờ nàng trưởng thành.”
“Chờ đến ngày nàng hiểu được tình cảm.”
“Rồi sẽ có lúc...”
“Nàng hiểu được lòng ta.”
“A Yêu...”
Giọng nói bỗng nghẹn lại.
Trần Dã nâng mặt ta lên.
Đôi mắt nhìn ta chỉ còn lại vẻ cầu khẩn.
“Là ta sai rồi.”
“Ta sai thật rồi.”
“Nàng cứ đ.á.n.h ta.”
“Mắng ta cũng được.”
“Chỉ cần...”
“Đừng rời xa ta.”
Đêm ấy.
Trần Dã nói rất nhiều.
Còn ta...
Sau tất cả những lời ấy.
Cuối cùng cũng chỉ hiểu được một điều.
Chàng...
Thật lòng yêu ta.
21
“Biết rồi.”
“Vậy ta dọn từ thư phòng về.”
“Hừ.”
“Giường của Tống A Yêu ta đâu phải nơi chàng muốn xuống thì xuống, muốn lên thì lên.”
Khoảng thời gian này chàng cứ lạnh nhạt với ta mãi, ta cũng phải đòi lại chút công bằng chứ.
Thế là...
Trần Dã càng đối xử với ta chu đáo hơn trước.
Ngày nào chàng cũng nghĩ đủ mọi cách chuẩn bị những món bánh và mứt mà ta thích. Còn vải vóc, trâm cài tóc đang thịnh hành cũng không ngừng được mang đến phòng ta.
Chỉ là...
Ta không biết chút bổng lộc của một thái y như chàng có đủ để tiêu xài như vậy hay không.
Để giữ chút gia sản của phủ nhỏ họ Trần, cuối cùng ta vẫn đành đồng ý cho chàng dọn về.
Đêm khuya sương nặng.
Trong gương đồng phản chiếu ánh nến lay động.
Ta cầm chiếc lược sừng tê, chậm rãi chải mái tóc dài.
Trần Dã từ phía sau ôm lấy ta.
Hơi thở ấm áp của chàng bao trùm cả người ta.
“A Yêu.”
“Chúng ta... có thể có hài t.ử của riêng mình không?”
Đầu ngón tay chàng quấn lấy những lọn tóc rơi trên vai ta, khẽ xoay vòng.
Trong gương đồng.
Hàng mi buông thấp của chàng in xuống một khoảng bóng rung động.
Ta khẽ gật đầu.
Hơi thở Trần Dã bỗng trở nên nặng nề.
Chàng xoay người ta lại, để ta tựa vào bàn trang điểm.
Ban đầu, đôi môi nóng bỏng chỉ khẽ chạm lên môi ta như chuồn chuồn lướt nước.
Nhưng ngay sau đó, nụ hôn trở nên mãnh liệt.
Khi những sợi chỉ bạc quấn vào nhau rồi đứt ra, chàng đang khẽ c.ắ.n lên đôi môi của ta, như muốn bù đắp tất cả những tủi thân đã chịu suốt thời gian qua.
Bàn tay với những khớp xương rõ ràng vừa định đưa về phía dây buộc y phục.
Ta đã nắm lấy cổ tay nóng hổi của chàng.
Rồi lắc đầu.
“Không được.”
Trần Dã nhíu c.h.ặ.t mày.
Nhưng vẫn kề môi bên tai ta, khẽ cọ xát.
Trong cổ họng bật ra một tiếng thở dài đầy tiếc nuối.
“Vì sao?”
Ta nghiêng đầu tránh giọt mồ hôi mỏng nơi cổ chàng.
Đầu ngón tay khẽ vẽ vòng tròn trên yết hầu.
“Ta đến kỳ nguyệt sự rồi.”
Trần Dã lập tức đỏ bừng cả vành tai như một thiếu niên mới lớn.
Ngay sau đó, chàng buông ta ra.
“Vậy... để ta đi nấu cho nàng một bát nước gừng đường đỏ.”
Nhìn bóng lưng chàng vội vàng bước ra khỏi cửa.
Ta không nhịn được bật cười.
