Aao - 03
Cập nhật lúc: 10/09/2026 11:00
Sữa tắm tan ra dưới nhiệt độ lòng bàn tay, tạo thành lớp bọt dày. Những ngón tay hắn chậm rãi lướt qua từng vết sẹo trên người tôi.
Trình Chân dùng cà vạt trói cổ tay tôi, kiên nhẫn xối nước lên người tôi. Một lúc sau, hắn đột nhiên lên tiếng:
“Hồi nhỏ, tôi cũng tắm cho em như thế này. Khi ấy em cứ gọi tôi là anh ơi mãi, nhưng bây giờ chẳng bao giờ gọi nữa.”
Tôi vừa nhục nhã vừa căm hận, ngửa đầu để mặc nước mắt trào ra.
“Tôi thà rằng chưa từng quen biết anh. Tại sao anh cứ phải như vậy hả Trình Chân? Anh có phải anh trai của tôi đâu chứ!”
Trình Chân bế tôi ra khỏi bồn tắm rồi dùng khăn lau khô người. Giọng hắn vẫn bình tĩnh, nhưng từng lời nghe lại tàn nhẫn đến cực điểm.
“Đương nhiên tôi không phải anh trai của em rồi. Anh trai thì làm sao có thể thương em chứ?”
Hắn ôm tôi vào lòng.
“Đừng sợ, Giang Tưu. Tôi ở đây với em.”
Hoàn toàn không thể nói chuyện được với hắn.
Tôi tuyệt vọng nhắm mắt: “Rốt cuộc anh còn đang mơ mộng gì đây?”
*
Trình Chân đặt tôi lên giường, cơ thể tôi vẫn không ngừng run bần bật vì sợ hãi.
“Cà vạt... cởi ra. Đau.”
Trình Chân cúi đầu nhìn cổ tay tôi. Nút thắt hắn buộc rất khéo, chiếc cà vạt màu đen quấn quanh cổ tay trắng nõn, không để lại dấu đỏ nào. Cuối cùng, hắn vẫn đưa tay tháo dây trói cho tôi.
Ngay khoảnh khắc cổ tay được tự do, tôi lập tức cử động mấy cái. Nhân lúc hắn không đề phòng, tôi chộp lấy chiếc đèn trên tủ đầu giường, hung hăng đập thẳng vào đầu hắn.
“A!”
Chiếc đèn bàn va mạnh vào đầu, phát ra tiếng động nặng nề. Trên tấm t.h.ả.m lông dê dày, chiếc đèn dính m.á.u lăn xuống, nhuộm đỏ một mảng nhỏ.
Trình Chân lập tức cúi đầu. Bàn tay nổi gân xanh của hắn nhanh ch.óng bắt lấy tay tôi, ép tôi xoay người lại.
Mặt tôi bị ấn vào chiếc gối mềm nên không thể nhìn thấy dáng vẻ lúc này của hắn. Máu tươi men theo hàng mày sắc nét chảy xuống. Trình Chân đau đớn nhíu c.h.ặ.t mày, giọng nói lạnh lẽo như ác quỷ.
“Bây giờ hài lòng chưa? Em có sức lực dư thừa thì đừng phí vào chuyện này.”
“Đáng đời anh! Mẹ nó đáng đời nhà anh!” Tôi vùng vẫy, nhưng lại bị hắn chế ngự.
Trình Chân bình tĩnh đến gần như điên loạn, dùng vỏ gối lau m.á.u trên mặt: “Đáng nhẽ tôi nên ‘thương’ em ngay và luôn, thế thì em sẽ bình tĩnh hơn chút.”
Trình Chân chính là loại súc sinh thế đấy, dù đã bị thương nặng vẫn không ảnh hưởng đến chuyện hắn lên cơn động tình.
“Không thích ư? Không thích thật à? Nhưng cơ thể em đâu có nói như vậy.”
“Tên Omega vô dụng đó có thể cho em được gì?”
Những lời ấy như một cây kim nung đỏ đ.â.m vào da thịt, mặc kệ bạn có đồng ý hay không, cứ thế xỏ qua xuyên lại, giày vò người ta đến mức chỉ muốn c.h.ế.t đi cho xong.
Giữa chừng tôi có ngất đi một lần.
Khi tỉnh lại, Trình Chân đã xử lý xong vết thương. Trên người tôi cũng đã thay bộ đồ ngủ sạch sẽ.
Cổ họng khô khốc, hắn kiên nhẫn đút cho tôi một ít nước ấm.
Trong lòng tôi lại trở về trạng thái c.h.ế.t lặng, hoàn toàn không muốn để ý đến hắn.
Trình Chân vẫn muốn tìm kiếm chút cảm giác tồn tại. Hắn ôm tôi vào lòng, vén tóc tôi lên, ch.óp mũi khẽ chạm vào tuyến thể sau gáy, động tác dịu dàng như đang dỗ dành.
Tôi quay đầu, không nói không rằng lại tát hắn một cái, cũng hỏi hắn một câu tương tự.
“Sướng không?”
Liên tục bị tôi tát như vậy, cho dù tính tình có tốt đến đâu cũng sẽ có lúc mất sạch kiên nhẫn.
Nhìn thấy khóe môi Trình Chân mím c.h.ặ.t, trong lòng tôi lại trào dâng một thứ khoái cảm méo mó.
“Khó chịu thì cũng phải chịu, ai bảo anh tự chuốc lấy.”
Trình Chân lại chậm rãi thả lỏng hàng mày: “Em thấy thoải mái thì tôi cũng thấy thoải mái. Em đau khổ, tôi cũng sẽ cùng đau khổ bên em.”
Tôi không muốn nhìn hắn nữa, cầm điều khiển bật TV, buông lời chế nhạo: “Anh đúng là tự tìm ngược đấy Trình Chân.”
Tôi bồn chồn bất an, ngón tay liên tục bấm chuyển kênh. Đến khi màn hình lướt qua một kênh quân sự, ngón tay tôi lập tức dừng lại.
Nhưng hình ảnh trên TV còn chưa xuất hiện được hai giây, Trình Chân đã giật lấy điều khiển, thản nhiên chuyển sang kênh thiếu nhi, nhạc nền trẻ con vang vọng.
“Tôi muốn xem kênh vừa rồi.”
Trình Chân đặt cằm lên đỉnh đầu tôi.
“Đang làm nũng để cầu xin tôi đấy à? Bạn nhỏ Giang Tưu, em bây giờ hợp xem phim hoạt hình hơn đấy.”
Tôi không thể thoát khỏi vòng tay hắn, chán ghét nhắm mắt lại: “Đến cả quyền tự do chuyển kênh tôi cũng không có, đúng không?”
Hắn ôm tôi c.h.ặ.t hơn, khàn giọng nói: “Chuyện đó đã kết thúc rồi, xem cái khác đi.”
Tôi dùng móng tay bấm mạnh vào cánh tay hắn, như thể muốn x.é to.ạc con người này ra.
“Anh mãi mãi đều tự cho mình là đúng như vậy, Trình Chân.”
Tôi bấm thực sự rất đau, nhưng Trình Chân vẫn mặt không đổi sắc, thậm chí trong lời nói còn mang theo ý cười vui vẻ, như thể vô cùng trân trọng từng phút giây được trò chuyện cùng tôi.
“Không phải vậy đâu.”
Hơi thở ấm áp của hắn phả bên cổ khiến tôi sởn cả da gà.
Đôi đồng t.ử xám của tôi vẫn chẳng có tiêu cự, tôi bình tĩnh hỏi vặn:
“Không phải vậy ư? Nhưng chẳng phải anh đang giam cầm tôi mỗi ngày đây à? Xin anh đấy, có thể biến khỏi thế giới của tôi được không? Ghê tởm lắm.”
