Ác Độc Giống Cái Vừa Kiều Lại Vừa Mềm, Toàn Đại Lục Thú Phu Mất Kiểm Soát Trầm Luân - Chương 148: Ở Lại Làm Thú Phu Của Ta

Cập nhật lúc: 28/02/2026 21:03

Tộc trưởng Hắc Khuyển bộ lạc trong khoảnh khắc này phảng phất như mất đi ý chí chiến đấu, cả người đều sụp xuống.

Nhưng Bạch Loan Loan không cách nào giúp ông ta, Hắc Khuyển bộ lạc và cô không có quan hệ lớn lắm, không phải trách nhiệm của cô.

Chờ sau khi tộc trưởng mang theo giống đực trong bộ lạc rời đi, tâm trạng Bạch Loan Loan không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.

"Loan Loan, ta lên núi đây."

Mỗi ngày tầm giờ này, Viêm Liệt đã lên núi rồi.

Hôm nay là tộc trưởng đến, làm trễ nải một chút công phu.

Hắn đang định đi, Bạch Loan Loan mở miệng gọi hắn lại: "Chờ chút."

Viêm Liệt lập tức quay đầu, đôi mắt sáng ngời như giấu ngôi sao dưới đáy mắt, chờ đợi lời tiếp theo của cô.

Bạch Loan Loan đi về phía hắn: "Nhà ngươi ở bộ lạc nào?"

Vừa nghe Bạch Loan Loan hỏi tình hình trong nhà hắn, nụ cười trên mặt Viêm Liệt liền cứng đờ, hắn có chút trốn tránh nói: "Nhà ta cách nơi này rất xa."

"Xa là bao xa? Đi về cần bao nhiêu thời gian?"

Ánh sáng trong mắt Viêm Liệt mắt trần có thể thấy tiêu tan: "Loan Loan, hiện tại ta còn chưa thể rời đi, ưng thú tùy thời có thể phản công, cho dù ta muốn đi, cũng phải xác định sau khi nàng an toàn đã."

Mấy ngày nay ở chung, trong lòng hắn thật ra càng thêm không nỡ. Nhưng hắn không muốn để Loan Loan tức giận, khó xử.

Ít nhất ở mặt ngoài, hắn phải rời đi.

Bạch Loan Loan nhìn biểu cảm của hắn, thầm nghĩ biểu cảm của giống đực này cứ như thời tiết vậy, vui giận biến ảo vừa nhanh vừa rõ ràng.

Thấy Bạch Loan Loan không lên tiếng, hắn cũng sợ cô sẽ lập tức đuổi hắn đi.

"Loan Loan, ta lên núi trước..."

Nói xong, hắn nhanh ch.óng rẽ bước, rẽ vào con hẻm bên cạnh, muốn nhanh ch.óng rời đi, tránh cho từ miệng Loan Loan lại nghe được lời gì hắn không muốn nghe.

"Ngươi đứng lại!"

Viêm Liệt đã sắp đi đến cuối hẻm đành phải lần nữa dừng lại.

Bạch Loan Loan cảm thấy cần thiết phải nói rõ ràng với hắn.

"Loan Loan..." Cái trán Viêm Liệt nhăn đến mức có thể kẹp c.h.ế.t ruồi bọ, "Nàng, có thể đừng nói ra không?"

Bạch Loan Loan hừ cười một tiếng: "Ngươi biết ta nói cái gì?"

Viêm Liệt mím mím khóe miệng: "Ừ, biết."

"Vậy ngươi nói xem, ta muốn nói cái gì?"

Ánh mắt Viêm Liệt không rơi vào trên người cô, di chuyển trái phải sau đó, vẫn là nói ra.

"Nàng muốn để ta rời đi, nhưng hiện tại nàng cũng không an toàn, ta sẽ không rời đi."

Hắn nói vô cùng kiên định, tỏ vẻ dù cô đuổi, hắn cũng sẽ không đi.

Ngữ điệu của Bạch Loan Loan thả mềm đi rất nhiều: "Ngươi từ câu nào nghe ra ta muốn để ngươi rời đi rồi?"

Viêm Liệt bỗng nhiên chuyển ánh mắt đến trên mặt cô, không xác định hỏi: "Vừa rồi nàng hỏi nhà ta ở đâu, không phải muốn để ta đi?"

"Ta muốn để ngươi đi thì trực tiếp để ngươi đi rồi, tại sao còn muốn hỏi nhà ngươi ở đâu?"

Viêm Liệt vẫn không hiểu lắm cô có ý gì.

"Vậy nàng... tại sao muốn hỏi nhà ta ở đâu?"

"Bởi vì ta muốn biết tình hình trong nhà ngươi, ngươi nếu cứ ở lại như vậy, mẹ và cha ngươi có lo lắng cho ngươi không?"

Viêm Liệt nhanh ch.óng chớp mắt, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c không khống chế được đập loạn xạ.

Nhưng hắn không dám đi xác định lời của Loan Loan rốt cuộc có phải ý kia mà hắn nghĩ hay không.

"Loan Loan, nàng nói để ta cứ ở lại?"

Trong miệng hỏi như vậy, một đôi mắt lại sáng ngời có thần, nhìn chằm chằm cô.

Trong ánh mắt tràn đầy mong đợi.

"Ngươi muốn ở lại không?" Bạch Loan Loan nhìn hắn, khóe miệng chậm rãi nhếch lên.

Nụ cười của cô cho Viêm Liệt dũng khí, hắn ba bước cũng thành hai bước đi đến trước mặt Bạch Loan Loan, thần sắc vô cùng chân thành nóng bỏng: "Muốn! Loan Loan, ta muốn mãi mãi ở lại bên cạnh nàng!"

Ánh mắt Bạch Loan Loan đảo qua trên mặt hắn, cười gật đầu: "Vậy ngươi liền ở lại đi."

"Nàng nói cái gì?" Viêm Liệt áp chế lửa nóng dưới đáy mắt, giọng nói vì kích động có chút run rẩy, "Loan Loan, nàng nói lại lần nữa."

"Được, vậy ta sẽ nói lại lần nữa, sau này ở lại bên cạnh ta."

Viêm Liệt nhanh ch.óng giơ tay, nắm lấy bả vai cô, lại sợ bóp đau cô mà nới lỏng ra.

"Ý của nàng là, ta có thể giống như Tân Phong và Chúc Tu ở cùng một chỗ với nàng sao?"

Bởi vì trước đó Loan Loan dứt khoát từ chối, khiến hắn không dám tin tưởng lắm.

Cho dù Bạch Loan Loan đã nói rất rõ ràng rồi, hắn vẫn lo lắng mình mừng hụt một hồi.

Bạch Loan Loan cũng không ngờ mình đều nói rõ ràng như vậy rồi, Viêm Liệt thế mà còn đang truy hỏi.

Nhưng cô không có không kiên nhẫn, thầm nghĩ có thể là do trước đó mình từ chối hắn quá nhiều lần.

Đã như vậy, vậy thì cho hắn thêm mấy lần khẳng định đi.

Cô ngẩng đầu nhìn về phía hắn, ánh mắt ngậm cười: "Là ta nói không đủ rõ ràng sao? Vậy ngươi nghe cho kỹ, ta muốn để ngươi ở lại, ở lại bên cạnh ta, giống như Tân Phong và Chúc Tu làm thú phu của ta, cùng ta chung sống, như vậy... ngươi nghe rõ chưa?"

Bạch Loan Loan tưởng rằng Viêm Liệt sẽ vui vẻ, không ngờ tới là hắn ngây ngẩn cả người, hốc mắt còn rất nhanh phiếm hồng.

"Nàng..."

Lời còn chưa dứt, Viêm Liệt bỗng nhiên đưa tay, ôm c.h.ặ.t cô vào trong n.g.ự.c.

"Loan Loan..."

"Ừ."

Bạch Loan Loan cười đáp một tiếng, có thể cảm nhận được thân thể hắn khẩn trương và cứng ngắc, cũng có thể cảm nhận được trái tim đang đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.

"Loan Loan..."

Viêm Liệt gắt gao ôm c.h.ặ.t giống cái trong n.g.ự.c, tình cảm vẫn luôn kìm nén, sự đáp lại không dám xa cầu, Loan Loan cứ dễ dàng như vậy mà cho hắn tất cả.

Cảm xúc khuấy động trong l.ồ.ng n.g.ự.c, khiến hắn có chút không biết làm sao, chỉ có thể nghe theo bản năng ôm c.h.ặ.t cô, lại ôm c.h.ặ.t...

Hận không thể hòa tan mình và cô làm một thể.

"Loan Loan..."

Hắn lặp đi lặp lại gọi tên cô, phảng phất như vậy trong lòng mới kiên định.

Bạch Loan Loan vươn tay, trượt qua vòng eo gầy nhưng rắn chắc của hắn, ôm lấy hắn.

"Ngốc hay không? Cứ gọi mãi làm gì?"

Viêm Liệt toét miệng cười: "Không biết, chính là muốn gọi nàng."

Lúc nói chuyện, hắn cúi đầu, nhìn thấy khuôn mặt kiều diễm như hoa của cô, yết hầu lăn lộn, có chút khô ngứa.

Trong lòng dâng lên một cỗ khát vọng mãnh liệt, nhưng hắn không có hành động tiếp theo, hắn nhanh ch.óng nhắm mắt lại quay đầu đi.

Không thể dọa đến Loan Loan!

Hắn thật vất vả mới có được cơ hội, không thể để Loan Loan chán ghét mình.

Bạch Loan Loan cũng đang nhìn hắn, khát vọng toát ra trong ánh mắt hắn, cô quá quen thuộc.

Vốn tưởng rằng hắn sẽ giống như trước kia mặc kệ tất cả, kết quả không ngờ hắn thế mà khắc chế được quay đầu đi.

Nhưng biểu cảm và yết hầu lăn lộn của hắn, không cái nào không biểu lộ ra hắn hiện tại có bao nhiêu khó nhịn.

Hết lần này tới lần khác hắn còn không buông tay, gắt gao ôm lấy cô.

"Ngươi nếu không thoải mái, hay là buông ra?"

"Không, Loan Loan, ta muốn ôm thêm một lát."

Tuy rằng nhắm mắt lại, nhưng ngửi mùi thơm trên người Loan Loan, gò má Viêm Liệt nhiễm lên một vệt đỏ.

Hắn còn sợ Bạch Loan Loan tức giận, lập tức bổ sung: "Ta chỉ ôm một lát, rất nhanh sẽ..."

Lời còn chưa dứt, đôi môi đột nhiên chạm phải một vật mềm mại ngọt ngào.

Đó là cái gì?

Trong lòng có suy đoán, Viêm Liệt rốt cuộc không kìm được nữa, nhanh ch.óng mở mắt.

Nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp gần trong gang tấc, hô hấp vốn đã dồn dập của Viêm Liệt càng thêm hỗn loạn.

Lần này, hắn căn bản không cách nào đi tự khảo, trực tiếp cúi đầu hôn lên môi cô.

Hơi thở ngọt ngào khiến sau gáy hắn tê rần, cánh tay càng thu càng c.h.ặ.t, hận không thể khảm toàn bộ cô vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c mình...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ác Độc Giống Cái Vừa Kiều Lại Vừa Mềm, Toàn Đại Lục Thú Phu Mất Kiểm Soát Trầm Luân - Chương 147: Chương 148: Ở Lại Làm Thú Phu Của Ta | MonkeyD