Ác Độc Giống Cái Vừa Kiều Lại Vừa Mềm, Toàn Đại Lục Thú Phu Mất Kiểm Soát Trầm Luân - Chương 302: Cô Có Nhịp Điệu Riêng
Cập nhật lúc: 28/02/2026 22:02
Cứ như vậy, nín một bụng tức, Bạch Loan Loan chơi với bọn họ hết ván này đến ván khác.
Cô còn không tin, tay lão luyện nhiều năm như cô lại không thắng nổi mấy tên lính mới bọn họ.
Nhưng sự thật chứng minh, chuyện đ.á.n.h mạt chược này ngoại trừ kỹ thuật, còn cần vận may.
Cô dường như cả hai thứ đều không có...
May mắn là không có tiền cược, bằng không hôm nay cô sẽ thua đến cái quần cũng không còn.
Mấu chốt là cô vô cùng nghiêm túc, mấy giống đực lại bày ra bộ dáng khí định thần nhàn đ.á.n.h chơi chơi.
Chờ sau bữa tối, Bạch Loan Loan lập tức lại gọi các thú phu tới.
"Lại đến, hôm nay ta không tin!"
Mấy thú phu nhận ra cảm xúc của giống cái nhà mình, lập tức bắt đầu ngầm hiểu ý mà nhường.
Cuối cùng thỉnh thoảng thắng được một lần, trên mặt Bạch Loan Loan mới rốt cuộc lộ ra nụ cười vui vẻ.
Sau khi nhường Bạch Loan Loan lần cuối cùng.
Chúc Tu ấn bài xuống, nhắc nhở cô: "Loan Loan, trời tối rồi, nên nghỉ ngơi thôi."
Viêm Liệt đang nếm được niềm vui của mạt chược, lập tức mở miệng nói: "Chơi thêm lát nữa, chơi thêm lát nữa."
Lời này nói xong, đôi mắt của hai giống đực bên cạnh đều nhìn về phía anh.
"Được thôi, nếu ngươi thua, tối nay ngủ một mình."
Tối nay vốn dĩ đến lượt Viêm Liệt bồi Loan Loan ngủ.
Viêm Liệt vừa nghe, đâu chịu làm?
Lập tức đẩy bài đi: "Không đ.á.n.h không đ.á.n.h, buồn ngủ quá, ngày mai lại đ.á.n.h."
Chúc Tu thấy anh không mắc mưu, khẽ hừ một tiếng.
"Loan Loan, ngủ sớm đi, ngày mai lại bồi nàng chơi."
Bạch Loan Loan cười với anh, chỉ là có chút buồn ngủ ngáp một cái.
"Được, ngày mai tiếp tục."
Lúc này đêm đã khuya, nước trong nồi đá vang lên tiếng "ùng ục".
Cho dù rất buồn ngủ, vẫn kiên trì tắm rửa sạch sẽ thay áo ngủ, mới chui vào trong chăn mềm mại.
Cảm giác này thoải mái đến mức khiến cô than thở.
Viêm Liệt cũng tắm rửa sạch sẽ xong, chui vào ổ chăn, cánh tay vòng qua người Bạch Loan Loan, giống như con ch.ó bự, vùi đầu vào cổ cô nhẹ nhàng cọ cọ.
"Loan Loan,"
Mùi hương trên người giống cái làm anh mê muội, giọng nói cũng khàn đi một độ.
Ổ chăn thoải mái làm Bạch Loan Loan có chút mơ màng sắp ngủ, cô vươn tay chọc chọc anh, "Chàng không buồn ngủ sao?"
"Vừa rồi hơi buồn ngủ, nhưng vừa ôm nàng, ta liền không buồn ngủ nữa."
Nụ hôn của anh rơi xuống vành tai cô, hơi thở nóng rực theo vành tai di chuyển đến khóe môi cô.
Nhưng Bạch Loan Loan hưng phấn cả buổi tối, lúc này thả lỏng xuống rất mệt, không nhấc lên nổi tinh thần.
Hơi nghiêng đầu ngáp một cái, "Chàng không buồn ngủ, ta buồn ngủ."
Viêm Liệt đành phải lui mà cầu việc khác, "Vậy nàng ngủ đi, ta hôn hôn nàng."
Đôi môi khô ráo dọc theo cổ đi xuống.
Bạch Loan Loan khẽ "ừ" một tiếng, ấn đầu anh lại, sau đó lại đá anh một cái.
Không biết hồ nháo bao lâu, Bạch Loan Loan thật sự mệt mỏi, đầu nghiêng một cái ngủ mất.
Viêm Liệt ôm c.h.ặ.t giống cái trong n.g.ự.c, đôi mắt sáng lấp lánh.
Tuy rằng không hoàn toàn ăn được, nhưng thân mật với cô như vậy, cũng làm anh vô cùng thỏa mãn.
Vừa lòng thỏa ý nhắm mắt lại, ngửi mùi hương dễ ngửi trên người cô.
Dần dần, Viêm Liệt cũng trầm trầm ngủ...
Sáng sớm thức dậy, trong nhà lại chỉ còn lại Tân Phong đang cho đám nhóc ăn thịt.
Bạch Loan Loan đi qua, lần lượt sờ sờ đầu đám nhóc, đám nhóc cũng thân thiết với cô một hồi.
"Rửa mặt xong đi, trong nồi có cháo thịt."
Bạch Loan Loan lười biếng đáp một tiếng, không vội vã đi ăn sáng.
Rửa mặt xong, cô đi đến bên cửa trước, đẩy cửa nhìn ra bên ngoài.
Màn mưa vẫn dày đặc, căn bản không thấy rõ cảnh tượng nơi xa.
Gió kẹp theo nước mưa lùa vào, lạnh đến mức cô rùng mình một cái.
Một cánh tay dài từ phía sau cô vươn tới, đóng cửa lại, ngăn cách không khí lạnh bên ngoài.
Tân Phong ôm cô vào lòng, "Em không thể trúng gió lạnh."
Bạch Loan Loan thuận thế dựa vào lòng anh, mới rời giường còn có chút mơ màng.
Tân Phong rũ mắt nhìn cô, "Tối hôm qua Viêm Liệt quấy em?"
Bạch Loan Loan rúc vào lòng anh vặn vẹo thân mình, khẽ "ừ" một tiếng, còn muốn híp mắt một lát.
Nhưng mà, ngửi được mùi hương dễ ngửi trên người anh, cô ôm eo anh, bắt đầu cọ tới cọ lui.
"Loan Loan,"
Giọng nói Tân Phong tuy rằng hàm chứa sự dung túng, lại có chút khàn.
Bạch Loan Loan tỉnh táo không ít, từ lúc m.a.n.g t.h.a.i sinh con đến nay, cô cũng đã lâu không thân mật với Tân Phong.
Ngẩng đầu lên, môi dọc theo yết hầu anh đi lên.
Mâu sắc Tân Phong trầm xuống, cúi đầu hôn lên đôi môi kiều diễm như hoa đang ghé tới của cô.
Bạch Loan Loan mở mắt ra, nhìn bộ dáng quyến luyến thâm tình của anh.
Bỗng nhiên ác thú vị muốn làm cảm xúc trong mắt anh mất khống chế.
Cô khẽ c.ắ.n môi anh, ngón tay di chuyển đến bên tai anh, nhẹ nhàng vuốt ve.
Cô rõ ràng cảm giác được thân thể giống đực cứng đờ, tay đỡ eo cô cũng dùng sức thêm hai phần.
Khóe miệng gợi lên một nụ cười thực hiện được ý đồ, "Tân Phong, muốn không?"
Biết Loan Loan cố ý trêu chọc mình, Tân Phong bất đắc dĩ thở dài, nhưng lại dung túng bản thân trầm luân trong đó.
Đáy mắt vựng nhiễm lên từng tầng gợn sóng.
Bạch Loan Loan nhìn thấy mi mắt ôn nhuận của anh nhiễm sắc d.ụ.c, trong lòng dâng lên một cỗ hưng phấn khó tả.
Dường như còn chưa đủ... cô còn muốn anh nhiễm thêm nhiều màu sắc động tình vì cô.
Ngay khi tay cô di chuyển đến mép da thú, bị tay Tân Phong giữ c.h.ặ.t.
Anh hơi thở dốc, đôi mắt nhìn chằm chằm cô, dường như bình tĩnh hơn một chút.
"Không muốn?"
Bạch Loan Loan nhướng mày, khóe miệng phác hoạ nụ cười làm người ta chìm đắm.
Hô hấp Tân Phong hơi trầm xuống, giơ tay lau đi vệt nước trong suốt bên khóe miệng cô.
"Em vừa sinh xong, hoãn lại đã, hơn nữa mùa tuyết m.a.n.g t.h.a.i con non sẽ rất vất vả."
Anh ở bên cạnh Loan Loan lâu nhất, rõ ràng nhất tình trạng cơ thể Loan Loan.
Dường như chỉ cần giao phối một cái, cô liền có thể mang thai.
Không giống những giống cái khác, cả mùa tuyết ru rú trong nhà giao phối với thú phu, đến mùa ấm năm sau cũng chưa chắc có thể mang thai.
Nếu không phải Loan Loan m.a.n.g t.h.a.i quá dễ dàng, anh cũng không muốn khắc chế.
Bạch Loan Loan bị anh khơi dậy hứng thú, vốn dĩ muốn trực tiếp ăn sạch sành sanh anh.
Những lời này của Tân Phong làm cô hơi bình tĩnh lại một chút.
Không sai, thể chất này của cô quá dễ mang thai.
Hiện tại cô tạm thời không thiếu điểm tích lũy, cô muốn nghỉ ngơi trước đã, không muốn lập tức m.a.n.g t.h.a.i con non.
Phảng phất như nghe được tiếng lòng của ký chủ, Hoa Sinh lập tức lên tiếng trong đầu cô, "Ký chủ, cô hiện tại tuy rằng không thiếu điểm tích lũy, nhưng tích trữ nhiều chút đối với cô chỉ có lợi chứ không có hại."
"Tôi biết, trong không gian hệ thống có t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i không?"
Hoa Sinh:...
"Cô biết còn hỏi tôi có t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i không?"
"Tôi có nhịp điệu của tôi, cậu yên tâm đi, tôi đã trói định với cậu, tôi cũng sẽ cố gắng kiếm điểm tích lũy, để bản thân sống tốt hơn ở Thú Thế."
Một năm nay ở Thú Thế, đa số tình huống, việc m.a.n.g t.h.a.i con non của cô là không có kế hoạch, gần như là giao phối với thú phu liền mang thai.
Nhưng mà, con của cô quá nhiều rồi, nếu cứ tiếp tục sinh như vậy, sau này cô thậm chí cũng chưa chắc phân rõ ai là ai.
Cho nên, cô sẽ sinh con, nhưng sẽ sinh con có kế hoạch.
Trong thời gian ngắn, cô sẽ không tùy tiện m.a.n.g t.h.a.i nữa.
Có m.a.n.g t.h.a.i nữa, cô muốn m.a.n.g t.h.a.i con của Chúc Tu để nhận được nhiều điểm tích lũy hơn, dùng điểm tích lũy đổi t.h.u.ố.c tăng Thiên phú lực cho thú nhân.
Thăng giai xong mang một t.h.a.i có lẽ có thể bằng mấy t.h.a.i đê giai.
Như vậy... trong tình huống không thiếu điểm tích lũy, cô khẳng định sẽ để thú phu thăng giai trước, rồi mới sinh con cho bọn họ.
"Nhưng tôi là hệ thống sinh t.ử..." Hoa Sinh đều như bất đắc dĩ thở dài, sau đó mới nói: "Trong cửa hàng hệ thống có t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cô cần, nhưng không rẻ, hơn nữa thời hạn đến, cô không m.a.n.g t.h.a.i ấu thú, vẫn sẽ tiến vào đếm ngược sinh mệnh, bắt đầu trừ điểm tích lũy của cô."
"Ừ, đã hiểu."
Hoa Sinh tưởng cô nói đã hiểu, ít nhất sẽ suy xét thật kỹ, kết quả cô giơ tay liền mở ra cột d.ư.ợ.c phẩm.
