Ác Độc Giống Cái Vừa Kiều Lại Vừa Mềm, Toàn Đại Lục Thú Phu Mất Kiểm Soát Trầm Luân - Chương 320: Có Thể Để Tôi Trở Thành Thú Phu Của Em Không?
Cập nhật lúc: 28/02/2026 22:05
Kim Dực ngồi ở trên giường đá, tấm da thú nắm trong lòng bàn tay đã bị anh bóp biến dạng.
Ánh lửa trong Vu Động chiếu xuống cái bóng lay động trên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của anh, trong đôi mắt màu vàng kia cuồn cuộn cảm xúc phức tạp.
"Kim Dực, con phải nghĩ cho kỹ."
Kim Thương khổ khẩu bà tâm khuyên bảo: "Con đừng tưởng rằng nỗi buồn ly biệt chỉ là nhất thời, con phải nghĩ xem con có thể chịu đựng sau này chỉ có thể gặp cô ấy trong hồi ức hay không? Trong một hai trăm năm tương lai, con có thể chịu đựng được nỗi đau vĩnh viễn không thể gặp lại cô ấy không?"
Lời của cha giống như một cây b.úa tạ hung hăng nện vào trong lòng anh.
Chỉ là tưởng tượng hình ảnh kia, một trận đau đớn bén nhọn liền từ n.g.ự.c lan tràn ra.
Anh có thể chấp nhận vĩnh viễn đều không gặp được Loan Loan sao?
Đáp án là không thể!
Tấm da thú bị túm c.h.ặ.t bị anh một phen xốc lên, trong lòng vì sợ hãi vĩnh viễn mất đi mà sinh ra một cỗ dũng khí phá tan hết thảy.
Anh muốn cô, muốn vĩnh viễn ở bên cạnh cô!
Động tác xuống đất quá gấp, anh lảo đảo một cái, tác động đến vết thương trên người.
Đau đến mức anh hít một tiếng, cũng chưa dừng bước chân, tiếp tục đi ra cửa Vu Động.
"Kim Dực!" Kim Thương kinh ngạc nhìn anh lảo đảo vọt tới cửa động, chạy nhanh nhắc nhở, "Vết thương của con còn chưa lành!"
Nhưng Kim Dực đã nghe không thấy, chỉ biết anh muốn đuổi theo bóng dáng kia.
Nếu không anh có khả năng vĩnh viễn mất đi cô.
"Cái thằng nhóc này! Loan Loan đang ở bộ lạc chúng ta, lại không chạy mất, con không thể dưỡng tốt vết thương rồi lại đi đuổi theo sao?"
Vừa rồi ông là sợ nó thật sự bỏ lỡ giống cái trong lòng.
Nhưng ai biết thằng nhóc này không làm thì thôi, một khi hạ quyết tâm lại cái gì cũng không màng.
Kim Dực đã vọt vào trong đầy trời gió tuyết.
Hạt tuyết lạnh băng chụp đ.á.n.h vào trên mặt, cảm giác đau đớn khi chân trần dẫm lên tuyết đọng làm anh càng thêm thanh tỉnh.
Nơi xa, bóng dáng quen thuộc kia đang muốn rẽ qua tường đá.
Anh lập tức lớn tiếng hô hoán tên cô, "Loan Loan!"
Bị thương nặng giọng nói anh phá lệ khàn khàn, lại bị gió tuyết cản trở.
Anh sợ Bạch Loan Loan nghe không thấy, tiếp tục đuổi về phía trước.
Nhưng Bạch Loan Loan đi ở phía trước đã nghe được giọng nói của anh.
Cô chậm rãi dừng bước, xoay người nhìn về phía anh.
Khi nhìn thấy Kim Dực chỉ khoác một tấm da thú mỏng manh, chân trần đi nhanh trong nền tuyết, trên mặt tái nhợt còn phiếm màu đỏ ửng không tự nhiên.
"Loan Loan, xem ra, Thiếu tộc trưởng là nghĩ thông suốt rồi."
Tân Phong trong lòng thở dài, than Kim Dực nghĩ thông suốt rồi, anh ta có thể có được tình yêu của Loan Loan là may mắn to lớn.
Chỉ là sau này, lại nhiều thêm một giống đực cùng bọn họ chia sẻ tình yêu và sự tốt đẹp của Loan Loan.
Bạch Loan Loan cũng đoán được nguyên nhân anh đuổi theo ra như vậy.
"Anh ấy vừa trọng thương tỉnh lại, mặc thành như vậy chạy ra ngoài, em không yên tâm, chúng ta quay lại một chuyến đi."
"Được, anh đi cùng em."
Loan Loan muốn làm cái gì, anh đều ủng hộ, đều đi cùng cô.
Bạch Loan Loan nắm tay anh, "Vậy chúng ta nhanh ch.óng trở về, thân thể anh cũng vừa mới khôi phục, không thể ở trong tuyết lớn quá lâu."
"Ừ, được."
Tân Phong nắm lại tay cô, trong lòng Loan Loan có anh là tốt rồi.
Hai người nhanh ch.óng đi trở về, Bạch Loan Loan một phen đỡ lấy Kim Dực đang lảo đảo.
"Anh không muốn sống nữa sao? Vừa hạ sốt, cứ như vậy xông ra ngoài."
Giọng điệu cô tuy rằng không tốt, nhưng trong lời nói lại tràn ngập quan tâm.
Bàn tay ấm áp còn thăm dò gò má anh.
Hô hấp Kim Dực ngưng trệ. Đầu ngón tay thiếu nữ ấm áp mềm mại, mang theo mùi hương thoang thoảng độc nhất vô nhị trên người cô.
Đôi mắt màu vàng của anh không chớp mắt ngưng thị cô, phảng phất muốn khắc bộ dáng cô vào sâu trong linh hồn.
"Loan Loan." Anh một phen nắm lấy tay cô đang vuốt ve trên gò má mình, giọng nói nhẹ đến mức gần như bị gió tuyết bao phủ, "Tôi có lời muốn nói với em."
Anh không hề giống như ngày xưa cố tình áp chế tình cảm của mình, không chớp mắt nhìn chằm chằm cô, trong mắt thiêu đốt tình cảm nóng rực cô chưa từng thấy qua.
"Được, chúng ta về Vu Động trước, bên ngoài tuyết lớn như vậy, anh và Tân Phong đều mới vừa bắt đầu khôi phục."
"Ừ, nghe em."
Kim Dực thấy cô không rút tay, tim đập đến càng thêm lợi hại.
Giống như không cho cô cơ hội đổi ý, gắt gao giữ c.h.ặ.t t.a.y cô.
Bạch Loan Loan nhìn anh một cái, thấy trên khuôn mặt tuấn tú lược hiện tái nhợt của anh hàm chứa một nụ cười hiếm thấy.
Trong lòng cô cũng ấm áp, cứ để mặc anh nắm c.h.ặ.t t.a.y mình đi trở về.
Mãi cho đến khi vào sơn động, Tân Phong hiểu ý đưa ra muốn vào bên trong nghỉ ngơi một lát, liền cất bước rời đi.
Tộc trưởng Kim Thương sớm đã dọn trống phòng ngoài cùng của Vu Động, tất cả thú nhân và Vu y đều bị ông đuổi vào bên trong.
Ông nhìn chằm chằm bọn họ ở cửa, trong hốc mắt dường như đều có nước mắt đảo quanh.
"Tộc trưởng," Kim Nhạc bất đắc dĩ mở miệng, "Ngài cứ nhìn chằm chằm như vậy, Thiếu tộc trưởng sẽ không được tự nhiên."
"Nó lúc này không rảnh lo cho ta," Kim Thương phất phất tay, không chịu rời đi.
Đang nói, nhìn thấy khoảng cách giữa hai người lại gần thêm một bước.
"Thú con của ta rốt cuộc là khai khiếu rồi." Kim Thương kích động đến mức suýt rớt hạt đậu vàng.
"Ta thấy không bao lâu nữa, là phải chuẩn bị nghi thức kết đôi rồi, cậu nghĩ giúp ta xem, trong kho có bao nhiêu đồ tốt, chờ lúc Kim Dực kết đôi, toàn bộ tặng cho Loan Loan……"
Kim Nhạc nhìn bộ dáng vô cùng kích động của Tộc trưởng, thầm nghĩ Thiếu tộc trưởng còn chưa mở miệng đâu, Tộc trưởng cũng đã nghĩ đến kết đôi rồi.
Kim Nhạc bên này vừa thầm oán xong, lại nghe Tộc trưởng nói: "Loan Loan khẳng định có thể một lần sinh hạ mấy đầu sư t.ử nhỏ, sư t.ử con Loan Loan sinh hạ nhất định là đáng yêu nhất toàn bộ Bộ lạc Hoàng Kim Sư……"
"Sau này còn sẽ là Thiếu tộc trưởng dũng mãnh thiện chiến nhất Bộ lạc Hoàng Kim Sư chúng ta……"
"Xem ra ta phải chuẩn bị trước một ít váy da thú ấu thú mặc……"
Kim Nhạc tỏ vẻ đã không muốn nghe nữa……
Trong động, Bạch Loan Loan nhàn nhã nhìn chằm chằm Kim Dực.
Cô có thể nhìn ra sự khẩn trương của anh, nhưng cô cũng lo lắng anh sẽ đột nhiên thay đổi.
Cô không muốn chờ nữa, cần phải khích anh một chút.
Cho nên đợi một lát sau, cô cố ý xụ mặt: "Không phải nói có lời muốn nói sao? Còn không nói tôi đi đây."
"Loan Loan! Đừng đi……"
Kim Dực một phen bắt lấy cổ tay cô, lại ở giây tiếp theo, Bạch Loan Loan thuận theo lực đạo của anh, trực tiếp xoay người nhào vào trong lòng n.g.ự.c anh, đôi tay tự nhiên vòng lấy cái eo kính gầy của anh.
Trong lòng n.g.ự.c là thân thể thơm ngọt mềm mại của giống cái.
Kim Dực cả người cứng đờ, ngay cả hô hấp đều dồn dập vài phần.
"Em đang nghe đây, nói đi!" Bạch Loan Loan ngẩng mặt lên, trong mắt tràn đầy ý cười.
Yết hầu Kim Dực kịch liệt lăn lộn một chút.
Anh cảm giác được trái tim điên cuồng va chạm trong l.ồ.ng n.g.ự.c, tiếng tim đập đinh tai nhức óc gần như cái qua hết thảy.
Có thứ gì đó càng ngày càng kiên định, kiên định đến mức làm anh có thể xem nhẹ hết thảy.
"Loan Loan……" Anh rũ mắt nhìn cô, dường như dùng ánh mắt nghiêm túc miêu tả hình dáng cô.
"Tôi thích em!"
Gió tuyết ngoài động dường như vào giờ khắc này yên tĩnh lại, trong toàn bộ thế giới phảng phất cũng chỉ có giọng nói của Kim Dực đang quanh quẩn.
"Tôi muốn vĩnh viễn bảo vệ em, chăm sóc em." Kim Dực chậm rãi kể ra, trong mắt anh phảng phất chỉ còn lại có cô.
Ánh sáng vĩnh viễn trong lòng anh!
"Em có nguyện ý để tôi trở thành thú phu của em không?"
Ánh mắt hai người va chạm, Bạch Loan Loan không có lập tức đáp lại.
Theo thời gian trôi qua, khóe môi Kim Dực chậm rãi mím lại.
"Loan Loan?" Mày mắt anh sinh ra một phần nôn nóng, tay ôm cô cũng c.h.ặ.t thêm hai phần.
