Ác Độc Giống Cái Vừa Kiều Lại Vừa Mềm, Toàn Đại Lục Thú Phu Mất Kiểm Soát Trầm Luân - Chương 322: Lại Thổi Thổi Cho Em

Cập nhật lúc: 28/02/2026 22:05

"Loan Loan, ta biết các con sẽ không ở lại Bộ lạc Hoàng Kim Sư lâu dài. Mà ta cũng còn có thể làm tộc trưởng một trăm năm." Tộc trưởng Kim Thương cười cong mắt, giọng nói đặc biệt ôn hòa.

Bạch Loan Loan lẳng lặng chờ lời tiếp theo của ông.

Kim Thương nhìn thoáng qua Kim Dực trọng thương mệt mỏi trên giường, trong đôi mắt hàm chứa ý cười lại hiện lên một tia không nỡ.

"Cô đã đồng ý để Kim Dực làm thú phu của cô, nó cũng sẽ rời đi cùng cô, chỉ là chờ sau khi ta không còn nữa, ta hy vọng cô có thể từ trong đám nhóc của cô và Kim Dực chọn lựa một giống đực có thiên phú lực mạnh nhất dẫn dắt Bộ lạc Hoàng Kim Sư."

Bạch Loan Loan chớp chớp mắt, lông mi nồng đậm đầu hạ bóng râm nhỏ vụn trên mặt.

Cô vốn tưởng rằng Tộc trưởng sẽ thúc giục cô mau ch.óng s.i.n.h d.ụ.c, không ngờ ông đưa ra lại là yêu cầu như vậy.

Trong đôi mắt khôn khéo của Tộc trưởng Kim Thương giống như bậc lửa hai ngọn lửa nhỏ, "Ta tin tưởng ấu thú của các con nhất định có thể làm Bộ lạc Hoàng Kim Sư lớn mạnh thành siêu cấp bộ lạc!"

"Tộc trưởng, tôi không thể cam đoan đám nhóc của chúng tôi là có thể phát triển Bộ lạc Hoàng Kim Sư thành siêu cấp bộ lạc, nhưng tôi có thể đáp ứng ngài tương lai trong đám nhóc của tôi và Kim Dực nhất định sẽ có một giống đực cường đại sẽ trở về thay ngài phát triển lớn mạnh bộ lạc."

Nghe được lời hứa trịnh trọng của cô, nếp nhăn rất nhỏ trên mặt Tộc trưởng Kim Thương nháy mắt giãn ra, giống như đất khô hạn gặp mưa rào.

Ông cười đến thoải mái như vậy, mất đi uy nghiêm ngày xưa, chỉ như một người cha bình thường cảm thấy cao hứng vì thú con của mình sắp kết đôi sinh con.

Nụ cười này vẫn luôn liên tục đến khi Bạch Loan Loan và Tân Phong rời khỏi Vu Động.

Bạch Loan Loan đi rất xa, đều còn có thể nghe được tiếng cười của Tộc trưởng Kim Thương quanh quẩn trong Vu Động.

Thậm chí sau khi bọn họ đi xa, còn có thể nghe được tiếng cười sảng khoái của lão Tộc trưởng quanh quẩn trong bộ lạc.

Tân Phong đều nhịn không được cười mở miệng: "Sao anh cảm thấy em đáp ứng kết đôi với Kim Dực, vui vẻ nhất là Tộc trưởng Kim Thương."

"Anh cũng nhìn ra rồi? Ông ấy cho em một loại cảm giác hận không thể lập tức đóng gói Kim Dực nhét cho em mang đi."

Tân Phong cười nói: "Tộc trưởng Kim Thương chỉ có Kim Dực là thú con này, thấy cậu ta được đền bù mong muốn, ông ấy vui vẻ cũng là bình thường."

Bạch Loan Loan nắm lấy tay anh, "Vốn dĩ em còn lo lắng sau khi kết đôi với Kim Dực, chuyện đi hay ở của chúng ta, nhưng Tộc trưởng Kim Thương vừa rồi nói với em, sau khi Kim Dực kết đôi với em có thể đi cùng chúng ta, chỉ c.ầ.n s.au này từ trong đám nhóc của chúng ta chọn một đứa trở về tiếp quản Bộ lạc Hoàng Kim Sư là tốt rồi."

Tân Phong nắm lại tay cô, "Tộc trưởng Kim Thương tuổi tác cũng không lớn, còn có thể dẫn dắt Bộ lạc Hoàng Kim Sư phát triển vài thập niên."

"Cho nên hiện tại em không có gánh nặng tâm lý, chờ Kim Dực dưỡng tốt vết thương, mùa ấm tiến đến, chúng ta liền cùng nhau rời đi."

"Ừ, đều nghe em, lạnh không?"

Tân Phong duỗi tay ôm cô vào trong n.g.ự.c, ôm c.h.ặ.t.

"Một chút, anh lạnh đi? Mặt đều trắng rồi……"

Cô cũng mở ra cánh tay, vòng lấy eo anh, truyền nhiệt độ cơ thể của mình cho anh.

Hai người cứ như vậy câu được câu không nói chuyện đi trong nền tuyết.

Bông tuyết rơi trên đầu hai người, hình thành một bức tranh tuyệt đẹp.

Không đi quá lâu, bọn họ về tới chỗ ở.

Thấy Viêm Liệt còn đang ngủ, Bạch Loan Loan thả nhẹ nện bước, sau khi chào hỏi với Viêm Sí xong, liền đỡ Tân Phong nằm trở về trên giường đá.

"Anh bồi em ra ngoài hứng gió lạnh lâu như vậy, nhanh ch.óng ngủ một lát."

Tân Phong bất đắc dĩ, chỉ có thể ngoan ngoãn nằm vào trong ổ chăn mềm mại.

Bạch Loan Loan ngồi ở mép giường bồi anh một lát, thấy Tân Phong ngủ rồi mới đứng dậy đi thăm Viêm Liệt bên cạnh.

"Đại ca, Viêm Liệt vẫn luôn ngủ sao?"

"Ừ, ngủ nhiều một lát là chuyện tốt, tỉnh quá chịu t.r.a t.ấ.n."

Bạch Loan Loan gật gật đầu, lo lắng nói quá nhiều đ.á.n.h thức Viêm Liệt.

Liền duỗi tay chỉ chỉ bên cạnh, "Đại ca, em đi sang bên cạnh xem Chúc Tu."

"Được, em đi đi."

Cô rón ra rón rén đi đến trong phòng bên cạnh.

Trạng thái của Chúc Tu giống hệt như trước đó, trừ bỏ cơ bắp dưới vảy còn đang rung động rất nhỏ, không có bất kỳ phản ứng nào khác.

Cô vuốt vảy Chúc Tu, an tĩnh ngồi ở một bên.

"Vừa rồi em đi ra ngoài một chuyến, Kim Dực trọng thương mắc bệnh sốt nóng, em vừa đi giúp anh ấy hạ nhiệt."

Tay lại nhẹ nhàng vuốt vài cái trên vảy anh, "Vừa rồi em đã tiếp nhận Kim Dực, anh ấy rất nhanh sẽ trở thành thú phu của em, em biết anh lại muốn ghen tị."

"Vậy chờ anh tỉnh lại, em để anh trừng phạt được không?"

Bạch Loan Loan lầm bầm lầu bầu nói với anh nửa ngày, thẳng đến nhà đá bên cạnh truyền đến động tĩnh.

"Hình như là Viêm Liệt tỉnh, lần trước anh ấy đại chiến với Hùng Tộc, dùng Bột Ngứa, không cẩn thận rắc lên trên người mình, mấy ngày nay anh ấy đều rất khó chịu, em đi xem anh ấy, chờ lát nữa lại đến bồi anh."

Trước khi đi, cô đứng dậy, nghiêng người ôm ôm thân rắn thô tráng của anh, lại ghé môi lên hôn hôn, lúc này mới vừa quay đầu lại vừa chậm rãi đi ra khỏi phòng.

"Đại ca, Loan Loan đâu?"

Khi Bạch Loan Loan vào nhà, nghe được tiếng dò hỏi nôn nóng của Viêm Liệt.

Viêm Sí đang trấn an cậu, "Loan Loan đi sang cách vách, rất nhanh sẽ trở lại."

"Em tới rồi."

Cô trả lời xong liền vào phòng.

Viêm Liệt gãi ngứa đều tránh đi khuôn mặt tuấn tú kia.

Cổ và bả vai khắp nơi vết thương chồng chất, cố tình khuôn mặt kia hoàn hảo không tổn hao gì.

"Loan Loan," cậu vừa gọi xong, liền hừ một tiếng.

Nhịn không được lại gãi một cái lên vết thương của mình.

Bạch Loan Loan chạy nhanh ba bước cũng làm hai bước đi đến gần, túm c.h.ặ.t t.a.y cậu, "Anh đừng làm bậy!"

"Loan Loan, ngứa quá, anh cảm giác càng ngày càng ngứa."

Cậu chống cánh tay muốn ngồi dậy.

Bạch Loan Loan lại cẩn thận đỡ cậu, gạt tóc mái trước trán cậu ra, "Anh nằm xuống trước, em thổi thổi cho anh."

Viêm Liệt vốn định tiếp tục cào gãi mạnh mẽ dừng tay, một lần nữa nằm xuống.

Bạch Loan Loan liền duỗi tay nhẹ nhàng gãi trên làn da che kín vết m.á.u của cậu.

Nhìn những vết thương nhìn thấy ghê người kia, cô cảm thấy món nợ này phải tính toán thật tốt với Bộ lạc Hùng Tộc.

"Đại ca, hai ngày nay thật là vất vả cho anh."

Ba thú phu đều bị thương, Kim Dực cũng sốt cao nguy hiểm, nếu không phải Viêm Sí hỗ trợ, cô thật sự phân thân thiếu phương pháp.

"Không cần cảm ơn, anh cũng chỉ là vừa vặn ở chỗ này, nếu không anh muốn giúp cũng giúp không được."

Viêm Liệt bởi vì cố nén ngứa ý, biểu tình lược hiện dữ tợn.

"Loan Loan, sau này chúng ta trở về, chuẩn bị nhiều một ít đồ vật xinh đẹp cho chị dâu, đại ca cũng sẽ cao hứng."

Bạch Loan Loan quay đầu nhìn về phía Viêm Sí, "Nếu đã như vậy, đại ca, khi anh trở về, em có chút đồ vật muốn tặng cho chị dâu, anh giúp mang cho chị ấy, sau này có cơ hội chúng em lại trở về gặp chị ấy."

"Loan Loan, đều là người một nhà, không cần tặng đồ cho chị dâu em."

Bạch Loan Loan đang muốn trả lời, đầu Viêm Liệt thấu lại đây, cọ cọ trong lòng n.g.ự.c cô, "Loan Loan, anh ngứa, em lại thổi thổi cho anh."

"Được."

Viêm Liệt thoải mái nheo nheo mắt, sau đó lại được một tấc lại muốn tiến một thước nói "Loan Loan, em lại hôn anh một cái."

Sự tới gần của Loan Loan có thể làm cậu dời đi lực chú ý, ngứa ý đau thấu tim gan dường như cũng có điều giảm bớt.

Bạch Loan Loan tức giận trừng mắt nhìn cậu một cái, "Đại ca còn ở đây đấy!"

Viêm Sí cũng trừng mắt nhìn em trai không thành thật của mình một cái, "Cậu thành thật chút đi, trên người nhiều vết thương như vậy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.