Ác Độc Giống Cái Vừa Kiều Lại Vừa Mềm, Toàn Đại Lục Thú Phu Mất Kiểm Soát Trầm Luân - Chương 560: Phát Hiện Ra Sự Khác Thường Của Chàng
Cập nhật lúc: 28/02/2026 23:17
Suốt hai ngày liền, Hoa Hàn vẫn không thể chấp nhận bất kỳ ai đến gần ngoại trừ Bạch Loan Loan, cho dù là mấy vị thú phu thân cận nhất của cô có ý định hỗ trợ, cũng sẽ đổi lấy tiếng gầm gừ cảnh giác và bài xích của anh.
Do đó, từ đút cơm, lau người, thay t.h.u.ố.c, dỗ ngủ... mọi việc đều chỉ có thể do một tay Bạch Loan Loan tự mình làm lấy.
Cô gần như dồn hết mọi thời gian và tâm trí lên người Hoa Hàn, sự chăm sóc chu đáo và kiên nhẫn đến mức vô vi bất chí ấy, ngay cả bản thân cô cũng có chút kinh ngạc.
Tuy nhiên, sự tập trung này không thể tránh khỏi việc vô tình lạnh nhạt với mấy vị thú phu khác.
Chập tối hôm đó, Bạch Loan Loan vừa dỗ Hoa Hàn ăn xong một bát cháo thịt, xoay người chuẩn bị đi rửa bát thì bị Viêm Liệt đang canh giữ bên cạnh kéo ra góc khuất ngoài nhà.
"Loan Loan," Đôi mắt nóng bỏng của Viêm Liệt chằm chằm nhìn cô, bên trong thế mà lại hiếm hoi mang theo một tia tủi thân rõ rệt, giống như một con thú họ mèo cỡ lớn bị chủ nhân ngó lơ, "Mấy ngày nay em đối xử với hắn tốt như vậy, chuyện gì cũng tự tay làm, em còn chưa từng chăm sóc anh tỉ mỉ đến thế."
Bạch Loan Loan nhìn bộ dạng này của anh, vừa buồn cười lại vừa xót xa.
Cô kiễng mũi chân, nhanh ch.óng hôn chụt một cái lên đôi môi đang mím c.h.ặ.t của anh, giọng nói mang theo ý cười: "Em không tốt với anh chỗ nào hả? Em không ăn cùng anh, hay là không ngủ cùng anh rồi?"
"Em chưa từng tắm cho anh!" Viêm Liệt trả lời như đinh đóng cột, trong giọng điệu thậm chí còn mang theo sự lên án đầy lý lẽ, "Em đều lau người cho hắn, còn dỗ hắn ngủ, em chưa từng lau người cho anh!"
Bạch Loan Loan bị màn tranh sủng trẻ con này của anh chọc cho phì cười, lườm yêu anh một cái: "Anh là con thú lớn chừng nào rồi hả? Cái này cũng phải tranh sao? Lúc anh bị thương em không chăm sóc anh chắc?"
"Thế không giống nhau!" Viêm Liệt nắm lấy tay cô, không chịu buông tha, thậm chí còn mang theo chút ý vị làm nũng mà lắc lắc, "Lần sau, ngay lần sau thôi, em cũng tắm cho anh nhé, được không? Giống như đối với hắn ấy."
Đối mặt với lời yêu cầu thẳng thắn lại nồng nhiệt này của thú phu nhà mình, Bạch Loan Loan còn có thể làm sao đây?
Ngoài việc chiều chuộng ra, cũng chỉ đành gật đầu đồng ý.
"Được, được, lần sau tắm cho anh, được chưa?"
Viêm Liệt lúc này mới giống như một đứa trẻ to xác nhận được món đồ chơi yêu thích, trong nháy mắt mặt mày hớn hở, ghé sát tới hung hăng hôn cô một cái, lúc này mới tâm mãn ý túc mà buông cô ra.
Tân Phong bưng nước nóng bước vào nhà đá, vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt anh dịu dàng, không nói gì cả, chỉ lặng lẽ đặt chậu nước lên giá.
Bạch Loan Loan chú ý tới anh, bước qua nắm lấy tay anh, giọng điệu mang theo một tia áy náy: "Tân Phong, mấy ngày nay em chỉ mải chăm sóc Hoa Hàn, có chút ngó lơ các anh... anh có trách em không?"
Tân Phong xoay người lại, dịu dàng mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve hàng chân mày có chút mệt mỏi nhưng vẫn xinh đẹp như cũ của cô, giọng nói ấm áp như gió xuân: "Không trách. Sao anh có thể trách em chứ? Bởi vì anh biết, Loan Loan đối với mỗi người chúng ta đều rất tốt, đều rất để tâm. Nếu như... nếu như hôm nay người bị thương mất trí nhớ, cần người nửa bước không rời chăm sóc là anh, em cũng sẽ giống như bây giờ chăm sóc Hoa Hàn, kiên nhẫn tỉ mỉ chăm sóc anh, đúng không?"
Lời nói của anh giống như một dòng nước ấm chảy vào trong tim Bạch Loan Loan, khiến cô vô cùng cảm động.
Cô nhìn đôi mắt dịu dàng như nước mùa xuân của anh, theo bản năng gật đầu: "Vâng! Bất kỳ ai trong các anh cần em, em đều sẽ làm như vậy. Nhưng mà..."
Cô chuyển hướng câu chuyện, mang theo sự lo lắng đậm đặc, "Em vẫn không hy vọng bất kỳ ai trong các anh bị thương. Em mong các anh đều bình an khỏe mạnh."
"Được," Đáy mắt Tân Phong tràn ngập sự cưng chiều, ngoan ngoãn đáp lời, "Anh không bị thương, chúng ta đều sẽ cố gắng không bị thương, không để em phải lo lắng."
Hoa Hàn ở đằng kia vẫn luôn đứng đó, ánh mắt không chớp lấy một cái chằm chằm nhìn về phía này.
Tân Phong mỉm cười, "Em đi chăm sóc cậu ấy đi, anh ra ngoài trước đây."
Bạch Loan Loan không ngăn cản, đưa mắt nhìn anh rời đi xong, lúc này mới đi đến bên giường, chuẩn bị lau người cho Hoa Hàn.
Nền tảng cơ thể của Hoa Hàn rất tốt, thân là giống đực cấp cao, khả năng hồi phục của anh cực kỳ mạnh mẽ.
Phần lớn vết thương trên người đã đóng vảy bong tróc, lộ ra lớp da thịt màu hồng mới sinh, cơ bản không còn gì đáng ngại nữa.
Vấn đề lớn nhất hiện tại, vẫn là luồng năng lượng hắc ám c.h.ế.t tiệt đang cản trở thần trí trong đầu anh.
So với dáng vẻ trống rỗng tê liệt, bài xích mọi thứ bên ngoài lúc mới gặp vào ngày đầu tiên, Hoa Hàn hiện tại có vẻ "ngoan ngoãn" hơn rất nhiều.
Anh sẽ như hình với bóng đi theo cô, ánh mắt phần lớn thời gian đều chăm chú rơi trên người cô, bên trong tràn ngập sự ỷ lại và tin tưởng hoàn toàn.
Bạch Loan Loan thành thạo giúp anh cởi bỏ lớp da thú thô sơ trên thân trên, vắt khô chiếc khăn ấm, cẩn thận lau người cho anh.
Dòng nước lướt qua vòm n.g.ự.c săn chắc, cơ bụng rõ ràng từng đường nét của anh, cuốn trôi đi vết mồ hôi và bụi bẩn.
Lau mãi lau mãi, Bạch Loan Loan nhận thấy rõ ràng cơ bắp dưới tay mình căng lên một chút, tiếng hít thở của giống đực cũng trở nên thô nặng hơn.
Một bàn tay lớn lặng lẽ không một tiếng động ôm lấy vòng eo của cô, mang theo nhiệt độ nóng bỏng, ý đồ kéo cô vào trong lòng.
"Ngoan, bây giờ không được." Động tác của Bạch Loan Loan không dừng lại, nhưng giọng điệu lại mang theo một tia kiên quyết.
Nhớ tới sự không biết tiết chế của anh trong hai đêm trước và những dấu vết thê t.h.ả.m trên người lúc thức dậy sáng nay, hôm nay cô đã hạ quyết tâm không thể để mặc anh làm bậy nữa.
Bàn tay kia khựng lại, nhưng không hề thu về.
Hoa Hàn ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt hoa đào tuyệt đẹp, giờ phút này đang phủ một tầng hơi nước và d.ụ.c vọng, tủi thân nhìn cô, dường như không hiểu tại sao mình lại bị từ chối.
Bạch Loan Loan nhẫn tâm, nhanh ch.óng giúp anh lau xong nửa thân trên, lại thay nước lau nửa thân dưới.
Toàn bộ quá trình, Hoa Hàn đều ngồi bất động, giống như một bức tượng điêu khắc trầm mặc, chỉ là trên mu bàn tay đang nắm c.h.ặ.t thành quyền kia, nổi lên những đường gân xanh nhẫn nhịn, cho thấy sự xao động mãnh liệt đang cuộn trào trong cơ thể anh.
Giúp anh mặc xong lớp da thú sạch sẽ, Bạch Loan Loan thở dài một hơi, đỡ anh nằm xuống, hôn mang tính an ủi một cái lên đôi môi đang mím c.h.ặ.t của anh, dịu dàng nói: "Hôm qua em mệt quá rồi, eo vẫn còn rất mỏi. Hôm nay anh ngoan ngoãn một chút, đừng dằn vặt nữa, để em nghỉ ngơi cho t.ử tế, được không?"
Hoa Hàn cái hiểu cái không nhìn cô, sắc d.ụ.c trong ánh mắt hơi phai nhạt đi, thay vào đó là một loại ngoan ngoãn ngây ngô.
Anh không làm ra hành động quá đáng nào nữa, chỉ ngoan ngoãn nằm xuống, sau đó lập tức xích lại gần, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít sâu hơi thở khiến anh an tâm trên người cô, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ nhỏ bé, đầy thỏa mãn.
Tuy nhiên, sự yên bình này không kéo dài được bao lâu. Bạch Loan Loan vừa mới thả lỏng, đã cảm nhận được cơ thể của giống đực bên cạnh lại một lần nữa căng cứng.
Cánh tay ôm cô rõ ràng siết c.h.ặ.t hơn, nhịp thở vừa mới bình ổn lại một lần nữa trở nên nóng bỏng dồn dập, bàn tay lớn vừa mới an phận được một lúc lại bắt đầu không an phận mà trượt trên lưng cô, thậm chí còn có xu hướng đi xuống dưới.
"Hoa Hàn!" Bạch Loan Loan cố gắng đẩy anh ra một chút, mới có thể nói chuyện lưu loát.
Thậm chí, cô còn cảm nhận rõ ràng cơ thể anh lại một lần nữa trở nên giương cung bạt kiếm, sự tồn tại đó mạnh mẽ đến mức khiến cô không thể phớt lờ.
Nhịp tim của cô cũng bắt đầu loạn nhịp, nhưng giọng điệu vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh: "Hôm nay đã nói là phải ngủ cho ngoan rồi mà, ngoan, đừng quậy nữa."
Không biết có phải là ảo giác của cô hay không, sau khi cô nói xong câu này, có một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi, cô đã bắt được một tia xẹt qua rất nhanh, cực kỳ rõ ràng nơi đáy mắt bị sắc d.ụ.c nồng đậm che phủ của Hoa Hàn... là sự tiếc nuối và ảo não?
