Ác Độc Giống Cái Vừa Kiều Lại Vừa Mềm, Toàn Đại Lục Thú Phu Mất Kiểm Soát Trầm Luân - Chương 698: Khắc Chế
Cập nhật lúc: 01/03/2026 00:13
Thủ đoạn câu dẫn rõ ràng như vậy, Bạch Loan Loan đâu có nhìn không ra?
Nhưng nghĩ đến thú phu bên cạnh đều đã có con non, chỉ có anh là không có.
Tâm địa chung quy mềm xuống, nhẹ nhàng thở dài, thả lỏng thân thể dựa vào trong lòng n.g.ự.c anh, giọng nói mang theo một tia dung túng: “Ôm em qua đó đi.”
Trong lòng Hoa Hàn tức khắc bị vui sướng to lớn lấp đầy, đôi mắt hồ ly kia trong nháy mắt sáng đến kinh người, phảng phất như chứa đầy ánh sao.
Anh cẩn thận, giống như nâng bảo vật hiếm thấy, bế ngang giống cái âu yếm trong lòng lên, nện bước vững vàng đi về phía chiếc giường lớn trải chăn lông ngỗng dày dặn mềm mại ở giữa phòng.
Nhẹ nhàng đặt cô lên giường, anh lại không lập tức đứng dậy, mà là nương theo tư thế cúi người, hai tay chống ở hai sườn thân thể cô, vây cô giữa mình và giường đệm tấc vuông.
Đôi mắt đào hoa kia của anh không chớp mắt nhìn chăm chú vào cô, bên trong cuộn trào sự ái mộ không chút che giấu, cùng với một loại khát vọng gần như tham lam.
Trong phòng ánh sáng mờ nhạt, chỉ có ánh lửa nhảy nhót trong lò sưởi chiếu xuống bóng ma lúc sáng lúc tối trên sườn mặt góc cạnh rõ ràng của anh, nhuộm đẫm cảm xúc nơi đáy mắt anh càng thêm thâm thúy động lòng người.
Bạch Loan Loan nằm ngửa, đối diện với ánh mắt tràn ngập tính xâm lược lại bao hàm tình ý như thế của anh, tim đập không tự chủ được mà lỡ vài nhịp.
Ánh mắt anh quá mức nóng bỏng, giống như mang theo độ ấm thực chất, từng tấc từng tấc ủi qua da thịt cô, làm cho gò má cô hơi nóng lên.
“Loan Loan…” Giọng nói Hoa Hàn trầm thấp khàn khàn, mang theo ma lực mê hoặc lòng người, anh nâng lên một bàn tay, đầu ngón tay cực kỳ nhẹ nhàng phẩy đi sợi tóc tán loạn bên má cô.
Đầu ngón tay anh mang theo hơi lạnh, xẹt qua vành tai mẫn cảm của cô.
Ánh mắt lại như cũ gắt gao khóa c.h.ặ.t đôi mắt cô, phảng phất như muốn hút linh hồn cô vào.
Trong không khí tràn ngập sự căng thẳng không tiếng động, hơi thở của nhau giao hòa trong khoảng cách cực gần, trở nên càng lúc càng nóng rực, càng lúc càng dồn dập.
Anh nhìn gò má hơi ửng đỏ của cô, cùng với cánh môi yên hồng vô thức hé mở đang chờ đợi hái kia…
Tất cả khắc chế trong giờ khắc này sụp đổ.
Yết hầu anh lăn lộn, rốt cuộc kìm nén không được, cúi đầu, mục tiêu minh xác hướng về phía sự mềm mại đã dụ dỗ từ lâu kia phủ lên.
Chóp mũi chạm nhau, hơi thở hoàn toàn dây dưa ở bên nhau, lý trí còn sót lại trong mắt đào hoa đã bị tình triều mãnh liệt hoàn toàn bao trùm.
Nụ hôn này mang theo nhiệt tình đè nén đã lâu, giống như núi lửa bùng nổ, xâm nhập mà triền miên.
Cùng lúc đó, bàn tay vốn chống ở bên người cô, cũng phảng phất như có ý thức của riêng mình, chậm rãi di chuyển xuống dưới, tinh chuẩn bóp lấy vòng eo thon nhỏ không đầy một nắm tay dưới áo ngủ của cô.
Lòng bàn tay cách lớp vải dệt mỏng manh, rõ ràng cảm nhận được xúc cảm mềm dẻo nhẵn nhụi kia.
Bàn tay to rộng của anh mang theo độ ấm nóng người, bắt đầu ở vùng mẫn cảm bên hông cô mang theo tính ám chỉ, thong thả mà dùng sức vuốt ve.
Mỗi lần đệm thịt ngón tay mang theo vết chai mỏng xẹt qua, đều giống như đang châm lên từng cụm lửa nhỏ trên da thịt cô, mang đến từng trận run rẩy khiến người ta tim đập nhanh.
Bạch Loan Loan cảm nhận được sự nhiệt liệt của anh, cánh tay chậm rãi vòng lên cổ anh, ngầm đồng ý sự càn rỡ của anh.
Sự đáp lại của cô giống như đốm lửa châm ngòi củi khô, trong nháy mắt dẫn bùng tình triều đè nén đã lâu của anh.
Dây đàn lý trí đứt đoạn ngay tại khắc đó.
Sự ôn nhu nếm thử liền thôi nhanh ch.óng diễn biến thành sự cướp đoạt như mưa rền gió dữ.
Nụ hôn của anh trở nên xâm nhập mà dồn dập, mang theo lực đạo không dung kháng cự, phảng phất như muốn nuốt cô vào bụng, hòa nhập vào cốt huyết của mình.
Bàn tay vốn quy quy củ củ vuốt ve phía sau lưng, cũng bắt đầu không khống chế được mà ở vòng eo thon nhỏ, sống lưng mềm mại của cô…
Trong không khí tràn ngập tiếng thở dốc dần dần thô nặng.
Anh giống như một con dã thú đói khát rốt cuộc được thả ra khỏi l.ồ.ng giam, tham lam hấp thu hơi thở của cô, nhấm nháp sự ngọt ngào của cô.
Tất cả kỹ xảo, tất cả kiên nhẫn đều sụp đổ trước tiếng nỉ non vô thức và thân thể dần dần mềm mại nóng lên của cô.
Anh mất khống chế.
Hoàn toàn, triệt để trầm luân trong hương thơm ôn nhu do cô dệt nên…
Trong cả tòa nhà một mảnh an tĩnh.
Sau khi mọi người lục tục ngủ, Tẫn Ảnh lại không chút buồn ngủ.
Thân thể hắn khôi phục rất tốt, lại bổ sung thức ăn, tinh lực dư thừa, cộng thêm hai ngày trước hôn mê quá nhiều, giờ phút này ngược lại dị thường thanh tỉnh.
Sâu trong thức hải của hắn, cũng không bình tĩnh.
Một giọng nói đang cổ động: “Đi tìm cô ấy đi, bây giờ đi ngay. Nói rõ ràng tất cả hiểu lầm, nói cho cô ấy biết ngươi là ai, ngươi vì cô ấy mà đến, cô ấy sẽ tha thứ.”
Mà một giọng nói khác lại trầm muộn chống cự: “Ta không biết mình khi nào sẽ hoàn toàn tiêu tan. Thay vì để cô ấy biết chân tướng, vì ta mà khổ sở, vì ta mà vướng bận, không bằng… không cho cô ấy biết. Hận, có lẽ mới có thể khiến cô ấy nhanh ch.óng quên ta, bắt đầu cuộc sống mới.”
Phó Cẩn Thâm quá hiểu Loan Loan của hắn.
Cô trọng tình, nếu biết chân tướng, biết những việc hắn từng làm đều là có nỗi khổ tâm, lại biết linh hồn hắn có thể tùy thời chôn vùi, điều này chỉ biết mang đến cho cô thống khổ dài đằng đẵng và vô tận.
Cô gái nhỏ của hắn, đã bị hắn vô tình làm tổn thương một lần rồi, quãng đời còn lại, hắn chỉ hy vọng cô có thể đơn giản, vui vẻ, hạnh phúc.
Cho dù trong hạnh phúc này, không còn vị trí của hắn nữa.
“Nếu ngươi vĩnh viễn đều sẽ không biến mất thì sao? Nếu ngươi chú định phải trở thành một phần của ‘ta’, ngươi cũng không nói cho cô ấy biết sao? Ngươi muốn lấy thân phận ‘Tẫn Ảnh’, vĩnh viễn trầm mặc nhìn cô ấy sao?” Tẫn Ảnh theo bản năng phản bác.
Lời còn chưa dứt, Tẫn Ảnh (Phó Cẩn Thâm) đã từ trên giường ngồi dậy.
“Ngươi không muốn nói cho cô ấy biết, đó là lựa chọn của ngươi. Nhưng ta muốn vì ‘chính mình’ tranh thủ một lần!”
Hắn đã bị ký ức và tình cảm của Phó Cẩn Thâm ảnh hưởng nghiêm trọng, Bạch Loan Loan đã sớm trở thành ánh sáng không thể thiếu trong sinh mệnh hắn.
Nghĩ đến trong năm tháng dài đằng đẵng tương lai không có bóng dáng cô, hắn liền cảm thấy tất cả đều vô nghĩa.
Vì thế, hắn không do dự nữa, vén rèm cửa lên, đi về phía ngoài cửa.
Trong phòng khách tĩnh lặng, chỉ có Doãn Trạch trực đêm còn tỉnh, bảo đảm an toàn cho ngôi nhà.
Nhìn thấy Tẫn Ảnh đi ra, Doãn Trạch thấp giọng dò hỏi: “Sao lại ra đây? Là có nhu cầu gì sao? Tôi có thể giúp anh.”
Tẫn Ảnh nhìn giống đực trước mặt, trực tiếp và thẳng thắn nói ra mục đích của mình: “Không có. Tôi muốn lên lầu thăm Loan Loan.”
Ánh mắt Doãn Trạch trong nháy mắt trở nên phức tạp.
Anh nhìn Tẫn Ảnh, nhớ tới những gì hắn làm cho Loan Loan và cái nhà này, suýt chút nữa trả giá bằng sinh mệnh.
Làm thú phu của Loan Loan, anh muốn vươn tay ngăn cản.
Nhưng anh vẫn khống chế được tay mình, Tẫn Ảnh có ân tình với tất cả giống đực bọn họ.
Về phần Tẫn Ảnh cuối cùng có thể trở thành một phần t.ử của cái nhà này hay không, quyền quyết định nằm trong tay Loan Loan.
Doãn Trạch chỉ chần chờ trong nháy mắt, liền gật gật đầu, giọng nói như cũ ôn hòa: “Anh đi đi. Có điều, Loan Loan có thể đã ngủ rồi.”
“Ừm, nếu cô ấy ngủ rồi, tôi sẽ không quấy rầy cô ấy. Cảm ơn.”
Tẫn Ảnh nói lời cảm ơn, liền vượt qua Doãn Trạch, bước lên cầu thang thông hướng lầu hai.
Bước chân của hắn ngay từ đầu là kiên định, mang theo dũng khí đập nồi dìm thuyền.
Khi đi đến cửa phòng Bạch Loan Loan, hắn đã hạ quyết tâm, bất luận thế nào, đêm nay đều phải bộc bạch tâm ý của mình, vì chính mình tranh thủ một cơ hội, một tương lai.
