Ác Độc Nam Phụ Đều Rơi Vào Tu La Tràng Của Tôi - Chương 10: Thống Soái Bị Làm Cho "đại Xuất Huyết"

Cập nhật lúc: 26/01/2026 02:12

Một mùi gỉ sắt trộn lẫn với vị ngọt tanh nồng nặc khó tả bùng nổ trong khoang miệng Ninh Thư Âm.

Hương vị của loại đặc sản này... Quả thực rất kinh khủng. Cô suýt chút nữa là nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.

Phải nhẫn nhịn vài giây, Ninh Thư Âm mới miễn cưỡng nuốt xuống được, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó hết cả lại:

"Mục Trạch, cái này là thứ gì vậy..." Chẳng lẽ là sự trả thù của Thống soái sao?

Mục Trạch thấy vậy vội vàng giải thích:

"Đây là dung dịch bổ sung tế bào m.á.u hiệu suất cao đặc cung cho hạm đội. Hiện tại cô... Hẳn là rất cần bổ sung..." Nói rồi, ánh mắt vị thư ký này khẽ liếc về phía chiếc giường lớn.

Ninh Thư Âm ngơ ngác nhìn theo hướng mắt anh ta, đập vào mắt là vệt m.á.u đỏ ch.ói mắt trên giường.

Ninh Thư Âm: "..."

Trong chớp mắt, cô chợt hiểu ra vị thư ký tận tâm này đã "não bổ" ra chuyện gì.

Chắc chắn anh ta nghĩ rằng vừa rồi ở đây đã xảy ra một trận "ác chiến trên giường" và đống m.á.u đó là của cô!

Trời đất ơi! Trong đầu Mục Trạch chứa toàn những thứ rác thải nhạy cảm cấp độ tinh tế gì thế này?

Đôi gò má Ninh Thư Âm đỏ bừng lên ngay lập tức, cô cố gắng giải thích:

"Không, không phải đâu! Anh hiểu lầm rồi."

Mục Trạch gật đầu: "Vâng, không phải, tôi hiểu mà."

Cả giọng điệu lẫn biểu cảm của Mục Trạch đều quá đỗi hời hợt.

Cô biết, anh ta căn bản không tin.

Ninh Thư Âm muốn làm sáng tỏ, buột miệng nói:

"Đó là của Thống soái..."

Lời còn chưa dứt, bầu không khí trong phòng đột nhiên trở nên kỳ quái.

Nụ cười trên mặt Mục Trạch thay đổi, biến thành một vẻ mặt phức tạp, hệt như vừa hóng được một tin chấn động trời đất. Còn Ninh Thư Âm thì suýt chút nữa c.ắ.n vào lưỡi mình.

Tư Đồ Lâm Thần đã cảnh báo cô, chuyện dị năng mất kiểm soát tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài.

Vì vậy, cô không thể nói Tư Đồ Lâm Thần bị thương do chính binh khí ảo hóa bạo loạn của mình gây ra.

Nhưng... Nếu cô không nói vế sau, thì vế đầu "máu đó là của Thống soái" nghe còn đáng sợ hơn gấp bội.

Một cô gái yếu liễu đào tơ như cô, trong lúc hẹn hò lại làm cho vị Thống soái cấp SSS mạnh nhất Liên minh Tinh tế bị "đại xuất huyết" trên giường?

Chuyện này nghe còn vô lý và dễ gây liên tưởng bậy bạ hơn nhiều!

Thế nhưng, mọi lời giải thích đều kẹt lại ở cổ họng, hóa thành một câu nói yếu ớt:

"Mục Trạch... Tóm lại là chuyện tuyệt đối không phải như anh đang nghĩ đâu."

Ngay lúc Ninh Thư Âm không biết thanh minh thế nào, Tư Đồ Lâm Thần bỗng khẽ mấp máy đôi môi mỏng, lên tiếng:

"Là m.á.u của tôi."

Một câu nói khiến Mục Trạch suýt rớt cả cằm xuống đất.

Tư Đồ Lâm Thần không giải thích thêm, chỉ nhàn nhạt hỏi: "Có vấn đề gì sao?"

Mục Trạch lập tức đứng thẳng lưng, dõng dạc đáp: "Không có bất kỳ vấn đề gì, thưa Thống soái!"

Sau đó, căn phòng rơi vào sự yên lặng đầy vi diệu.

Tư Đồ Lâm Thần tiếp tục làm việc.

Mục Trạch dường như vẫn đang bận xử lý thông tin mới nhận được, sắc mặt hết đỏ lại vàng.

Còn Ninh Thư Âm thì đứng ngồi không yên.

Mỗi phút mỗi giây trôi qua đều như tiếng trống giục mạng.

Bác sĩ Lạc Lan sắp đến rồi, cô phải rời khỏi đây trước lúc đó.

Ninh Thư Âm điên cuồng tìm kiếm cái cớ để chuồn lẹ.

Cơ thể không khỏe?

Ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị cô dập tắt.

Đùa gì thế, Lạc Lan là thiên tài y học đỉnh cao của Liên minh. Nói cơ thể không khỏe thì cô càng không có cửa chạy.

Tìm người gọi điện diễn kịch để gọi cô đi?

Đây là chiêu thức đào tẩu phổ biến nhất trong các buổi xem mắt.

Nhưng ở thế giới này, người bạn duy nhất cô có thể nhờ vả là Tố Thiên Thiên. Thế thì càng không được.

Tuyệt đối không thể để Tố Thiên Thiên tiếp xúc với đám đàn ông này.

Một cuộc điện thoại thôi cũng có thể làm hỏng mạch truyện chính.

Còn về lý do công việc...

Tư Đồ Lâm Thần hôm nay đã "tâm lý" xin nghỉ phép có lương bảy ngày cho cô rồi, lý do này cũng bị chặn đứng.

...

Đột nhiên, cô lóe lên một tia sáng.

Quản gia AI của thành phố!

Chính là nó!

Cái cớ "quên tắt bếp gas ở nhà" tuy cũ rích nhưng vẫn cực kỳ hữu dụng.

Cô rủ mắt, đầu ngón tay thao tác thoăn thoắt trên máy tính quang học, một chuỗi lệnh được gửi đi.

Làm xong tất cả, cô chỉ cần tĩnh lặng chờ đợi.

"Tít tít tít!"

Chưa đầy mười giây sau, một hồi chuông cảnh báo dồn dập vang lên từ máy tính quang học của cô.

Ngay cả Tư Đồ Lâm Thần đang có mặt cũng khẽ ngước mắt nhìn về phía cô.

Ninh Thư Âm giả vờ hốt hoảng kết nối thông tin.

Một giọng nói thông minh nghiêm túc lập tức vang vọng khắp căn phòng:

"Cô Ninh Thư Âm, xin chào. Phát hiện căn hộ của cô tại khu số 6, chung cư Thần Quang có thiết bị tiêu thụ năng lượng cao bất thường. Để tránh gây tê liệt năng lượng khu vực, yêu cầu cô lập tức về nhà để xác nhận trực tiếp. Nhắc lại, yêu cầu cô lập tức về nhà."

Tiếng thông báo nghiêm nghị và lạnh lẽo.

Ninh Thư Âm thầm nghĩ: Kế hoạch thành công.

Trên mặt cô lại tỏ vẻ hoảng hốt và sốt ruột: "Thống soái, nhà tôi có chút chuyện, tôi phải về ngay lập tức."

Máy tính quang học của cô nhấp nháy cảnh báo đỏ ở mức cao nhất.

Ánh mắt Tư Đồ Lâm Thần dừng trên mặt cô hai giây.

Ánh mắt đó như thể có thể nhìn thấu mọi thứ.

Ngay lúc tim Ninh Thư Âm sắp vọt khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, anh cuối cùng cũng gật đầu: "Đi đi."

Có được sự cho phép, Ninh Thư Âm thở phào nhẹ nhõm. Cô gần như chạy nhỏ đến cửa, vừa định ra lệnh cho hệ thống thông minh mở cửa thì...

"Đợi đã."

Giọng nói lạnh lùng của Tư Đồ Lâm Thần truyền đến từ phía sau. Đi kèm với đó là tiếng bước chân đang tiến lại gần của anh.

Xong đời rồi?

Bị phát hiện rồi sao?

Ninh Thư Âm đứng sững lại, cô thậm chí không dám ngoảnh đầu, sợ phải đối diện với đôi mắt ấy.

Cô cảm nhận được một ánh nhìn đổ dồn lên lưng mình, đè nén đến mức nghẹt thở.

"Cứ thế mà đi sao?"

Giọng Tư Đồ Lâm Thần mang theo áp lực khiến người ta run sợ:

"Chuyện của chúng ta vẫn chưa kết thúc đâu."

Ý gì đây?

Anh còn muốn làm gì nữa?

Chẳng lẽ định đối với cô...

Ngay lúc trong đầu Ninh Thư Âm đang diễn ra đủ loại kịch bản loạn xạ, Tư Đồ Lâm Thần dùng ngón tay gõ nhẹ lên vai cô, ra hiệu cho cô quay người lại.

"Hệ thống ghép đôi." Anh nói bằng giọng điệu lạnh lùng.

"Hệ thống ghép đôi gì cơ?" Ninh Thư Âm lo lắng hỏi. Tim cô lại treo ngược lên cành cây.

"Xác nhận buổi hẹn hò này hoàn thành, đây là quy trình." Tư Đồ Lâm Thần nhàn nhạt nói: "Phía em vẫn chưa xác nhận."

"..."

Hóa ra... Hóa ra anh chỉ nói chuyện này.

Ninh Thư Âm vội vàng mở giao diện hệ thống ghép đôi của Hội Hoa Hồng, nhấn vào tùy chọn "Xác nhận hoàn thành buổi hẹn".

Máy tính quang học của cả hai bên đồng thời hiện lên thông báo màu xanh lá.

[Chúc mừng Tư Đồ Lâm Thần, hoàn thành buổi hẹn hò đầu tiên.]

[Chúc mừng Ninh Thư Âm, hoàn thành buổi hẹn hò đầu tiên.]

"Xong rồi ạ, thưa Thống soái."

"Ừm." Tư Đồ Lâm Thần phát ra một âm mũi, đôi mắt vẫn bình tĩnh và vô tình.

Anh đưa tay ra, lướt qua bả vai cô.

Không phải là dồn cô vào tường, mà chỉ muốn mở cửa khoang cộng hưởng cho cô.

Tim Ninh Thư Âm bắt đầu đập loạn xạ.

Cánh cửa kim loại dày nặng "xoạt" một tiếng, trượt sang hai bên một cách mượt mà.

Thế nhưng, cửa không phải do Tư Đồ Lâm Thần mở, mà là được mở từ bên ngoài.

Ninh Thư Âm không nhận ra điều đó.

Cô bước thật nhanh về phía trước, mắt thấy sắp thoát khỏi nơi đáng sợ này, thì bỗng đ.â.m sầm vào một l.ồ.ng n.g.ự.c.

Đó là một khuôn n.g.ự.c vô cùng rắn rắc.

Chóp mũi cô ngay lập tức bị bao phủ bởi một mùi hương bạc hà thanh khiết.

"Xin lỗ..."

Lời xin lỗi nghẹn lại nơi cổ họng. Ninh Thư Âm kinh hãi ngẩng đầu lên, cả người ngây dại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.