Ác Độc Nam Phụ Đều Rơi Vào Tu La Tràng Của Tôi - Chương 145: Công Tử Họ Chu Chiếm Đóng Phòng Ngủ
Cập nhật lúc: 26/01/2026 02:33
Chu Chấp Hằng mang theo dự cảm chẳng lành, nhấn vào phần giới thiệu cửa hàng.
Trang chi tiết hiện ra đủ loại đồ chơi rực rỡ sắc màu và những bộ trang phục chủ đề nóng bỏng.
Đầu ngón tay vốn đang gõ nhẹ trên mặt bàn của anh lập tức khựng lại.
Cô mua những thứ này làm gì?
Chẳng lẽ là để lấy lòng mấy gã đàn ông lăng nhăng kia sao?
Hay là Khải Tát đã lợi dụng khoảng thời gian ở riêng để dạy hư cô rồi?
Cứ nghĩ đến việc lần trước Khải Tát đưa cô đến mê cung Thần Ái – cái nơi phong hoa tuyết nguyệt hỗn loạn đó, cơn giận của anh lại bốc lên ngùn ngụt.
Đầu ngón tay khẽ cử động, quanh thân anh lập tức được bao phủ bởi một vòng ánh sáng trắng.
"Sổ Cái Siêu Chiều, kích hoạt phân tích liên đới. Mục tiêu: Lịch sử mua hàng này của Ninh Thư Âm. Dự đoán đối tượng liên quan khả thi nhất của những món đồ này."
Sổ Cái Siêu Chiều bắt đầu thực hiện những phép tính tốc độ cao.
Trong lúc chờ đợi kết quả, tâm trí Chu Chấp Hằng không ngừng hiện ra gương mặt của Tư Đồ Lâm Thần, Lạc Lan và Khải Tát.
Bất kể là ai cũng đều khiến anh cảm thấy vô cùng ngứa mắt.
Dữ liệu lớn lướt qua giao diện sổ cái, từng mạng lưới quan hệ nhân vật bị loại trừ.
Nằm ngoài dự đoán của Chu Chấp Hằng, khoản chi tiêu tại "Thủy Triều Cảm Giác" không hề hướng về một trong ba người đàn ông mà anh dự tính.
Sổ cái hiển thị rõ ràng địa chỉ người nhận: "Viện Nghiên cứu Văn minh Cổ đại".
Và đối tượng có độ liên quan cao nhất với khoản chi tiêu này lại chính là Cổ Lôi.
Độ tin cậy dự đoán: 100%.
Sắc mặt Chu Chấp Hằng sa sầm xuống. Anh lập tức kết nối thông tin nội bộ.
"A Mạn Đạt."
"Thưa Hội trưởng, Ngài có chỉ thị gì ạ?"
Giọng nói của trợ lý riêng thứ hai vang lên.
"Ninh Thư Âm hiện giờ đang ở đâu?"
"Báo cáo Hội trưởng, theo nhật ký quan tâm đặc biệt của Ngài, sáng nay Ninh tiểu thư đã vào khách sạn Diệu Linh thuộc quyền sở hữu của Ngài. Nơi đó hôm nay đang tổ chức Diễn đàn học thuật tiên phong của Liên minh."
Diễn đàn học thuật?
Nghĩ đến kết quả suy luận của Sổ Cái Siêu Chiều, chính là tên mọt sách đáng ghét kia!
Chu Chấp Hằng hoàn toàn không thể ngồi yên được nữa.
"Sắp xếp phi thuyền."
Anh chộp lấy chiếc áo khoác trên lưng ghế.
"Tôi muốn đến hội trường, ngay bây giờ."
Đêm dần về khuya, dạ tiệc của diễn đàn vô cùng náo nhiệt.
Thế nhưng Cổ Lôi và Tố Thiên Thiên thậm chí còn chưa bước chân vào sảnh tiệc.
Những câu đố thú vị đó rõ ràng có sức hút với họ hơn hẳn những món ăn tinh xảo và những màn xã giao giả tạo.
"Cánh cửa liên kết hiện ra nơi tâm gỗ. “Tâm gỗ” trong câu này chắc hẳn là cây trí tuệ ở sảnh khách sạn rồi."
Tố Thiên Thiên nắm tay Cổ Lôi, vẻ mặt đầy phấn khích chạy về phía sảnh chính.
Tại bục đỡ thân cây được điêu khắc từ ngọc tinh khiết, hai người đã tìm thấy manh mối tiếp theo.
Đó là một ổ khóa cơ quan giải đố bằng "một nét vẽ".
"Quy tắc là…"
Cổ Lôi mỉm cười đọc hướng dẫn giải đố trên ổ khóa.
"Ngòi b.út không được rời khỏi mặt phẳng, dùng không quá 8 đường thẳng đi qua tất cả các điểm tròn để mở cơ quan."
"Để em thử xem."
Tố Thiên Thiên đầy hứng thú cầm lấy chiếc b.út điện t.ử trên hộp.
Dạng đề bài này đối với hai người họ mà nói thì quá đơn giản.
Cổ Lôi học rộng tài cao, nhắm mắt cũng có thể thực hiện tính toán tâm thức cao tầng.
Tố Thiên Thiên lại càng có thể trực tiếp dùng sức mạnh cảm ứng để "h.a.c.k" trò chơi.
Nhưng cô ấy đã không làm vậy.
Dùng dị năng để chơi trò tìm kho báu tuy có thể nhanh đến mức vô lý, nhưng lại làm mất đi bầu không khí lãng mạn khi hai người ở bên nhau như những người bình thường.
Trên hộp có tổng cộng 81 điểm tròn, họ thay phiên nhau vẽ từng nét, thất bại mất vài lần.
Tuy nhiên, ngay khi Cổ Lôi vẽ nét cuối cùng, cơ thể anh ta bỗng lảo đảo một chút.
"Anh sao vậy?" Tố Thiên Thiên nhận ra điều bất thường.
"Không có gì." Cổ Lôi lắc đầu.
"Có lẽ hôm nay hơi mệt nên đột nhiên thấy buồn ngủ."
"Không đúng." Tố Thiên Thiên cũng cảm thấy hơi ch.óng mặt.
Ánh mắt cô ấy lập tức quét qua từng hốc gió của hệ thống điều hòa trung tâm khách sạn.
Rất nhanh, cô ấy đã phát hiện ra điểm lạ dưới đáy bức tượng hình cây này.
"Không khí ở đây có vấn đề, chúng ta phải rời khỏi đây ngay."
Tố Thiên Thiên quyết đoán ném chiếc b.út xuống, kéo Cổ Lôi đi về phía thang máy dành cho khách.
Luồng khí gây mê không màu không mùi đó cũng ngừng phát tán ngay sau khi hai người họ rời đi.
Trên sân thượng khách sạn, tại bãi đáp VIP, Chu Chấp Hằng thong thả bước xuống từ phi thuyền Ảnh Tử.
"Cô ấy giả mạo thông tin của ban tổ chức để gửi cho Tố tiểu thư sao? Thú vị đấy."
Trợ lý A Mạn Đạt đã gửi cho anh thông tin thu chặn được từ băng tần công cộng của khách sạn.
"Thơ văn cổ Tiên Anh?"
Đôi mắt tím của Chu Chấp Hằng khẽ nheo lại.
"Trích xuất camera giám sát cho tôi, đem tất cả những câu đố cô ấy bố trí đến phòng Tổng giám đốc."
Văn phòng Tổng giám đốc khách sạn Diệu Linh vô cùng rộng rãi.
Chu Chấp Hằng lúc này ngồi sau chiếc bàn làm việc hình khối như một vị quân vương.
Tổng giám đốc cung kính đứng chắp tay một bên.
Chưa đầy mười phút, đội an ninh đã mang toàn bộ manh mối mà Ninh Thư Âm dày công chuẩn bị đến - những mẩu giấy nhỏ, hộp mật mã, thẻ tinh đồ, phong bì đố chữ...
"Hội trưởng, có ba vị trí manh mối đã bị người khác lấy đi."
Tổng giám đốc báo cáo:
"Theo camera, đó là Giáo sư Cổ Lôi và cô Tố Thiên Thiên."
"Ừ."
Chu Chấp Hằng đáp lại một tiếng tùy ý, ánh mắt dừng trên những câu đố còn chưa bị động vào.
"Ánh sáng chiếu rọi, bóng tối theo sau."
Anh cầm lên một khối pha lê cần điều chỉnh góc độ ánh sáng mới hiện rõ chữ.
Khối pha lê phản chiếu dòng chữ lên mặt bàn:
"Tình yêu là sự tin tưởng, mời lên tầng thượng ngắm sao."
Anh lại cầm lấy một dải lụa đỏ trông như bị thắt nút c.h.ế.t:
"Muốn giải nút này, sức mạnh chẳng xong. Đôi vòng cùng quấn, mới thấy thủy chung."
Sau một hồi xoay chuyển đan xen, những ngón tay thon đẹp của anh đã gỡ nút thắt một cách lịch lãm.
Những câu đố Ninh Thư Âm thiết kế đều rất tinh xảo, móc nối c.h.ặ.t chẽ và đầy chất lãng mạn.
Mười phút tiếp theo, trong văn phòng chỉ còn lại tiếng lạch cạch của những món đồ chơi nhỏ và tiếng cười khẽ thi thoảng của Chu Chấp Hằng.
Mật mã tinh đồ đã được suy luận ra kết quả.
Cấu trúc đối xứng giấu trong bài thơ đã được tìm thấy.
Chiếc hộp mã hóa cơ khí phức tạp đã bị tháo tung dưới những đầu ngón tay dài của anh.
Khả năng tính toán và tư duy logic của Chu Chấp Hằng đã được rèn luyện nghiêm khắc từ nhỏ.
Nhưng anh không chơi một cách vội vã.
Anh muốn thong thả tận hưởng và tìm xem ở điểm cuối của trò chơi này rốt cuộc ẩn chứa thứ gì.
Cuối cùng, khi anh ghép bộ thất thập nhất xảo bản (71 mảnh ghép) thành hình dạng một tinh vân đặc thù, một tiếng "cạch" nhẹ vang lên, ngăn bí mật ở giữa tấm lưng bật mở.
Một chiếc thẻ từ nằm lặng lẽ bên trong.
Chu Chấp Hằng đưa ngón tay cầm lấy tấm thẻ xem xét, đó là thẻ phòng của căn hộ cao cấp nhất trên tầng thượng khách sạn này.
"Phòng VIP 001, Cánh Chim Diệc Tím."
Hóa ra, cô tốn bao tâm tư chỉ để dẫn người ta vào căn phòng đó.
Tâm trạng vốn dĩ không vui vì lịch sử mua hàng kia của Chu Chấp Hằng bỗng dịu đi đôi chút.
Nhưng anh lại ngay lập tức hừ lạnh một tiếng đầy bất mãn.
Cô vậy mà lại dụng tâm đến thế vì kẻ khác.
Anh đứng dậy, xoay chiếc thẻ phòng một vòng giữa ngón tay rồi nói:
"Đặt tất cả những thứ này về chỗ cũ, mở một phòng Tổng thống khác ở khu biệt thự cho họ, để thẻ phòng mới vào bên trong."
Anh xáo trộn bộ mảnh ghép rồi ném vào tay Tổng giám đốc.
Sau đó lại bồi thêm một câu:
"Toàn bộ an ninh tầng thượng tối nay hãy rút hết đi. Tôi không muốn có bất kỳ ai làm phiền mình."
