Ác Độc Nam Phụ Đều Rơi Vào Tu La Tràng Của Tôi - Chương 30: Thống Soái Hào Phóng Cho Cô Một Triệu

Cập nhật lúc: 26/01/2026 02:16

Tư Đồ Lâm Thần cởi cúc áo khoác, đưa tay vào túi áo bên trong quân phục.

Đầu ngón tay anh kẹp ra một chiếc thẻ màu đen tuyền, viền thẻ chạm khắc những hoa văn bạc ẩn hiện.

Trên thẻ không có chữ, chỉ có một biểu tượng hạm đội với cấu tạo vô cùng phức tạp.

"Đây là thẻ định danh của tôi."

Tư Đồ Lâm Thần đưa thẻ đến trước mặt Ninh Thư Âm.

"Em có thể dùng thẻ này để ra vào tất cả các địa điểm cao cấp trên hành tinh A, cũng như hoạt động trong mọi khu vực của trạm không gian, từ ăn uống, giải trí cho đến ở khách sạn. Các khoản chi tiêu trong vòng một triệu tinh tệ đều có thể ghi nợ vào tài khoản của tôi."

Ninh Thư Âm nhìn chiếc thẻ trước mắt, rồi lại nhìn gương mặt bình thản của Tư Đồ Lâm Thần.

Một triệu!

Lại còn được quẹt tùy thích?

Niềm vui bất ngờ đến quá đột ngột và huyền ảo khiến cô có chút không kịp phản ứng.

Cô do dự một chút rồi mới đưa tay nhận lấy chiếc thẻ.

"Cảm ơn ngài." Cô nói.

Khoảnh khắc cô nhận thẻ, Tư Đồ Lâm Thần nhạy bén bắt gặp niềm vui sướng trong mắt cô.

Anh khẽ nhíu mày, sâu trong đôi mắt đen láy thoáng qua một tia tối tăm.

Cô ấy yêu tiền đến thế sao? Chỉ là một triệu mà đã vui mừng như vậy?

Trong đầu anh bỗng chốc hiện lên cái tên Chu Chấp Hằng.

Vị thiếu gia thừa kế của tập đoàn tài phiệt số một tinh tế kia cũng là đối tượng hẹn hò của cô.

Liệu khi đối diện với hắn, cô có còn vui mừng hơn thế này không?

Những suy nghĩ lộn xộn khiến trái tim vốn dĩ luôn điềm tĩnh của anh bỗng nảy sinh một tia phiền muộn khó hiểu.

Anh không nhìn Ninh Thư Âm nữa, thắt lại dây lưng rồi xoay người sải bước rời đi, không hề ngoảnh đầu lại.

Ninh Thư Âm vốn định chào tạm biệt, dù sao vị Thống soái này cũng vừa tốt bụng cho cô một triệu.

Nhưng lời còn chưa kịp thốt ra thì anh đã đi xa rồi.

Nhìn bóng lưng dứt khoát của anh, Ninh Thư Âm ngơ ngác:

"Tâm trạng của vị Thống soái này sao còn khó đoán hơn cả thời tiết hành tinh A vậy?"

Cô lắc đầu, cất thẻ đi rồi cũng nhanh ch.óng rời khỏi hành lang.

Tiếng thông báo của hệ thống vang lên:

[Ký chủ, nhiệm vụ cốt truyện chính đã được kích hoạt!]

[Mục tiêu nhiệm vụ: Trong vòng 5 giờ, có mặt tại Hành Lang Vân Đoạn ở hành tinh A để gặp mặt và dùng bữa cùng Tố Thiên Thiên.]

Đây là một trong những tình tiết chính mà Ninh Thư Âm tham gia.

Cô bạn thân Tố Thiên Thiên sắp có buổi hẹn hò với Cổ Lôi nên đến tìm cô để nhờ làm "quân sư".

Trong nguyên tác tiểu thuyết, sự việc này chỉ được miêu tả qua loa bằng một câu, nhưng với tư cách là nhân vật trong truyện, cô bắt buộc phải có mặt.

5 tiếng.

Ninh Thư Âm nhẩm tính thời gian.

Đi tàu con thoi về hành tinh A mất khoảng 3 tiếng, cộng thêm thời gian di chuyển trong trạm không gian và đi đến khu thương mại.

Tuy gấp gáp nhưng chắc là vẫn kịp.

Cô không dám chậm trễ, rảo bước về phía trung tâm giao thông.

Trạm không gian Ái Lệ Tư đã khôi phục lại vẻ phồn hoa và trật tự thường ngày.

Những biển quảng cáo toàn ảnh rực rỡ sắc màu thắp sáng trở lại, lớp màn chắn bảo hộ của các cửa hàng đã được gỡ bỏ, mùi hương thức ăn và các loại nước hoa mẫu mới lan tỏa khắp nơi.

Tuy nhiên, Ninh Thư Âm lại nhận thấy một tia khác lạ.

Dường như có không chỉ một ánh mắt đang nhìn chằm chằm cô từ trong bóng tối.

Là người của nhà họ U?

Hay là kẻ thù từ một thế lực nào khác?

Tim cô thắt lại, bước chân càng thêm hối hả.

Phải cắt đuôi kẻ bám theo đó ngay!

Cô xoay người, bước vào khu thương mại sầm uất nhất của trạm không gian.

Nơi đây dòng người tấp nập, cửa hàng san sát, là nơi ẩn mình tốt nhất.

Ninh Thư Âm vào một nhà hàng cao cấp, gọi suất ăn đắt nhất, chọn một vị trí kín đáo có tầm nhìn đẹp nhất nhưng cũng chỉ vội vàng ăn vài miếng.

Cô cảnh giác quan sát cửa ra vào.

Người qua kẻ lại, nhưng không thấy bóng dáng nào khả nghi.

Quá sạch sẽ, sạch sẽ đến mức bất thường.

Cô quẹt thẻ thanh toán rồi dứt khoát rời đi bằng cửa sau nhà hàng.

Tiếp đó, cô lách mình vào một cửa hàng thời trang nữ.

Bộ đồ tác chiến cấp S quá nổi bật, bắt buộc phải thay ra.

Dưới sự tư vấn của nhân viên, cô chọn một chiếc váy dài chuyển màu tinh vân.

Việc mua sắm tại đây còn được tặng kèm gói trang điểm và làm tóc miễn phí.

Sau một hồi tốn công trau chuốt, lớp vải voan xếp tầng theo mỗi bước chân đều tỏa sáng.

Nhan sắc vốn chỉ dừng ở mức thanh tú của cô nay lại toát lên vài phần linh động, kinh diễm.

Cô phối thêm một chiếc mũ rộng vành để che bớt gương mặt.

Quả nhiên, tiền nào của nấy, bộ trang phục này giúp cô hòa lẫn hoàn hảo vào giới thượng lưu đang qua lại trên trạm.

Sau đó, cô đặt một phòng khách sạn hạng sang, giả vờ như đang nghỉ chân tại đó.

Ngay khi vào phòng, cô nhanh ch.óng cất bộ đồ tác chiến cấp S vào nhẫn không gian, rồi lẻn đi theo lối thoát hiểm dành cho nhân viên.

Mọi động tác đều mượt mà như nước chảy mây trôi.

Cuối cùng, phía sau không còn gì bất thường nữa.

Cô thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên, ngay khi cô bước vào khu vực chờ của tàu con thoi, giọng phát thanh nữ "Ái Lệ Tư" hiện diện khắp trạm không gian đột ngột thay đổi tông điệu, trở thành giọng một nam thanh niên hào hoa và lười nhác.

"Ái Lệ Tư xin nhắc nhở: Màn biểu diễn tẻ nhạt đã hạ màn. Tiếp theo, mời thưởng thức nghệ thuật đích thực."

Ninh Thư Âm rùng mình một cái, bởi giọng nói đó cứ như đang kề sát bên tai cô vậy.

Những nhân viên trên trạm lại có vẻ đã quá quen với việc này.

Có người khẽ trêu chọc: "Là Chu công t.ử... Anh ta lại chiếm quyền hệ thống của Ái Lệ Tư rồi."

"Nói khẽ thôi! Ai mà chẳng biết ở cái trạm không gian này, Ái Lệ Tư nghe lời ai. Đôi mắt của nó chính là đôi mắt của Chu công t.ử."

Ninh Thư Âm nhíu mày.

Giọng nói này... Quả nhiên là Chu Chấp Hằng.

Anh thế mà dám mượn cả AI chủ não của trạm không gian để phát biểu.

Cứ như một lời tuyên cáo: Cả trạm không gian khổng lồ này chính là sự mở rộng ý chí cá nhân của anh, là lãnh địa của anh.

Ninh Thư Âm đột nhiên có linh cảm chẳng lành, cái ánh mắt dõi theo cô kia dường như lại lặng lẽ quét qua.

Cô không nán lại lâu.

Cửa khoang tàu con thoi đã mở, cô theo dòng người nhanh chân bước vào.

Ngồi xuống ghế, nghe tiếng xôn xao xung quanh mang đậm không khí tan tầm, cô mới thực sự thả lỏng.

Nghĩ lại chuyện hôm nay, một chi tiết về Tư Đồ Lâm Thần nảy ra trong đầu.

Có vẻ sau khi trạm không gian thoát hiểm, độ hảo cảm của vị Thống soái này đối với cô vẫn duy trì ở mức "-50 (Nguy hiểm)", không hề d.a.o động.

Vụ hắt nước trong phòng chỉ huy trước đó đã khiến độ hảo cảm của anh tụt xuống mức thấp kỷ lục là -110.

Nhưng sau sự cố "giật thắt lưng" gây xấu hổ tột độ vừa rồi, độ hảo cảm của anh dành cho cô lại không hề giảm xuống.

Chẳng lẽ, cảm xúc của anh đối với cô đã ổn định rồi sao?

Ninh Thư Âm không đoán được.

Nhưng so với việc "nhảy đầm trên thanh m.á.u" như trước, sự ổn định này chắc chắn là chuyện tốt.

[Đếm ngược cốt truyện: 03:01]

Vừa vặn trước khi thời gian đếm ngược kết thúc ba phút, Ninh Thư Âm đã đặt chân đến "Hành Lang Vân Đoạn", khu thương mại lớn nhất gần Hội Hoa Hồng.

Hành Lang Vân Đoạn nằm ở độ cao nghìn mét, là một mạng lưới cầu kính khép kín kết nối hàng loạt tổ hợp kiến trúc trên không.

Bên ngoài cầu kính là các phi thuyền cá nhân qua lại nườm nượp, bên trong là các cửa hàng tinh xảo, vườn treo và nhà hàng sang trọng.

Qua vách kính trong suốt của thang máy tham quan, Ninh Thư Âm thoáng cái đã thấy bóng dáng quen thuộc.

"Thư Âm!"

Cô thiếu nữ từ xa vẫy tay với cô.

Tố Thiên Thiên hôm nay mặc một bộ đồ thể thao trắng tinh, tràn đầy sức sống thanh xuân.

Ninh Thư Âm vừa bước ra khỏi thang máy, cô gái xinh đẹp đã lao đến ôm chầm lấy cô một cái thật c.h.ặ.t.

"Váy của cậu đẹp quá đi mất."

Tố Thiên Thiên ngắm nhìn cô từ trên xuống dưới.

"Trang điểm cũng tinh tế nữa, bình thường cậu cứ nên ăn vận thế này có phải tốt không."

Hai người ngồi xuống một tiệm trà sữa nổi tiếng.

Tố Thiên Thiên đẩy một chiếc túi lớn qua.

"Nè, cho cậu đó."

Trong túi đựng đủ thứ đồ lỉnh kỉnh, Tố Thiên Thiên kiên nhẫn giải thích từng món cho cô.

"Cái này là Quả Cực Quang Băng Tuyền, hiệu quả nhất trong việc giảm mệt mỏi này. Còn đây là Thuốc mỡ Cỏ Giọt Tím, có thể chữa lành vết thương ngoài da nhẹ mà không đau. Cậu làm việc hay bị va quệt, dùng cái này là hợp nhất. Còn cái này, món cậu nhờ tớ để ý giúp..."

Cô gái xinh đẹp trước mặt dù là người dẫn đường cấp S nhưng không hề có chút kiêu căng, lúc nào cũng nghĩ cho cô.

Có thể thấy tình bạn giữa hai người là sự trân trọng từ cả hai phía.

Thảo nào Ninh Thư Âm trong tiểu thuyết lại dám liều lĩnh thay đổi kết quả ghép đôi hẹn hò vì cô ấy.

"Mau nói cho tớ nghe kế hoạch hẹn hò đi."

Ninh Thư Âm chớp mắt, dẫn dắt Tố Thiên Thiên vào chủ đề chính.

Vừa nhắc đến hẹn hò, đôi gò má trắng nõn của Tố Thiên Thiên khẽ ửng hồng.

Dù là người sở hữu dị năng siêu mạnh thì cô ấy vẫn có những nỗi lo toan của thiếu nữ.

"Thư Âm, giúp tớ nghĩ xem hẹn hò nên mặc gì thì tốt? Nên mặc kiểu dịu dàng trí thức, hay là kiểu xinh đẹp cá tính đây?"

Nhìn cô bạn thân đang rơi vào trạng thái phân vân, trong đầu Ninh Thư Âm vô thức hiện lên gương mặt đầy bí ẩn của Cổ Lôi.

Cô suy nghĩ một chút rồi nói: "Đã là hẹn hò thì hãy để anh ấy thấy con người chân thật nhất của cậu, cứ mặc bộ đồ mà cậu yêu thích nhất là được."

Ninh Thư Âm vừa dứt lời, một cơn đau đầu đột ngột ập tới.

"Ưm..." Cô đưa tay day trán, sắc mặt thoáng chốc trở nên nhợt nhạt.

"Thư Âm? Cậu sao thế?" Tố Thiên Thiên lo lắng hỏi.

"Không sao, chỉ là... Đầu đột nhiên hơi nhói một chút."

Ninh Thư Âm đợi vài giây, cơn đau mới rút đi như thủy triều.

"Đau đầu sao? Có phải do cậu không ngủ đủ giấc không?"

Tố Thiên Thiên suy nghĩ một lát.

"Thư Âm, cậu có thể thử dùng Dung dịch chiết xuất Linh Diệp xem sao."

"Dung dịch chiết xuất Linh Diệp?"

"Đúng vậy, hiệu t.h.u.ố.c có bán đó. Trước khi thức tỉnh dị năng, tớ cũng có một thời gian đau đầu dữ dội, dùng cái đó hiệu quả lắm."

Thức tỉnh?

Ninh Thư Âm thót tim một cái.

Chẳng lẽ mình cũng sắp thức tỉnh rồi sao?

Hệ thống cài bản vá cho mình à?

Giây tiếp theo cô lại thấy mình nghĩ quá nhiều.

Trong nguyên tác tiểu thuyết, từ chương đầu đến ngoại truyện kết thúc, cô từ đầu chí cuối chỉ là một người bình thường.

Cơn đau đầu này chắc chắn là di chứng từ màn hành hạ của Lạc Lan rồi.

"Ừm, tối qua tớ ngủ không ngon. Lát nữa đi qua hiệu t.h.u.ố.c tớ sẽ vào xem thử."

Ninh Thư Âm hoàn toàn không biết rằng, ngay từ giây phút cô bước vào Hành Lang Vân Đoạn, cô đã bị các camera tại đây bắt trọn một cách chính xác.

Từng hành động của cô đã lặng lẽ được truyền trực tiếp đến thiết bị cá nhân của Chu Chấp Hằng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.