Ác Độc Nam Phụ Đều Rơi Vào Tu La Tràng Của Tôi - Chương 40: Về Chuyện Có Mặc Quần Áo Hay Không
Cập nhật lúc: 26/01/2026 02:18
Ninh Thư Âm uống nước xong, cảm giác cơ thể hồi phục thấy rõ. Sắc mặt hồng hào trở lại, nguồn năng lượng trong người cũng dần ổn định.
Còn về câu hỏi lúc nãy của Tư Đồ Lâm Thần...
Đột nhiên thức tỉnh, cô đã lường trước thế nào cũng bị tra hỏi.
Trên đường đi vừa rồi, cô đã có toan tính cho riêng mình.
Bí mật của cô quá nhiều, nói dài nói dai dễ gãy nói dại.
Cách tốt nhất chính là giả vờ ngây ngô.
"Em cũng không biết nữa."
Ninh Thư Âm khẽ lắc đầu, thì thầm bằng giọng hơi nhẹ bẫng:
"Chỉ là đang đi trên đường, bỗng nhiên cảm thấy trong cơ thể có thứ gì đó nổ tung ra."
"Sau đó, em thức tỉnh thôi."
Cô làm ra vẻ mặt ngơ ngác, cứ như thể bản thân là nạn nhân của một sự cố ngoài ý muốn.
Tư Đồ Lâm Thần lẳng lặng quan sát cô.
Anh im lặng một lúc rồi cất lời:
"Em cũng thức tỉnh cả dị năng trị liệu sao?"
Ninh Thư Âm giật mình trong lòng.
Cô không trả lời, nhưng ánh mắt trong khoảnh khắc ấy đã cho Tư Đồ Lâm Thần đáp án.
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên.
"Tôi thấy cô ta chẳng giống một người mới thức tỉnh chút nào."
Lạc Lan tựa lưng vào khung cửa, hai tay khoanh trước n.g.ự.c:
"Trong lịch sử gần vạn năm của tộc Anh Tiên, trường hợp thức tỉnh sau mười tám tuổi là con số không."
Đôi đồng t.ử đỏ trong vắt như pha lê của anh như muốn nhìn thấu Ninh Thư Âm.
Anh tiếp tục: "Ngày đầu tiên thức tỉnh mà đã có thể vận dụng năng lực cảm nhận thuần thục đến thế, dễ dàng tìm ra kẻ chỉ huy của tộc Cơ Giới?"
Lạc Lan cười lạnh: "Những người thức tỉnh mà tôi biết, ngày đầu tiên thậm chí còn chẳng điều động nổi năng lượng trong cơ thể mình đâu."
Ninh Thư Âm nhất thời á khẩu.
Cô có thể điều động năng lượng trơn tru là nhờ trải nghiệm thực tế khi "kết nối cảm giác" với Tư Đồ Lâm Thần.
Chẳng lẽ cô lại bảo: "Ngại quá thưa Thống soái, tôi không chỉ trải nghiệm việc huấn luyện chiến đấu, tắm rửa thư giãn của ngài, mà còn tiện tay học lỏm luôn kỹ thuật điều động dị năng của ngài luôn?"
Lời này mà nói ra, e là cô sẽ bị diệt khẩu ngay tại chỗ.
Không giải thích được, hoàn toàn không giải thích được. Thế nên, cô chỉ đành tiếp tục giả ngốc.
"Tôi chỉ làm theo cảm giác thôi..."
Lạc Lan nghe xong chỉ cười khẩy một tiếng, nhưng không ép hỏi thêm.
[Ký chủ, ngày đầu tiên thức tỉnh đã chơi trội trên chiến trường, cô tự chuốc rắc rối vào thân rồi.]
Giọng hệ thống vang lên.
Tâm trạng Ninh Thư Âm quả thực có chút phức tạp.
Chỉ một lần chỉ huy chiến trường mà đã thu hút sự chú ý và nghi ngờ của hai người đàn ông này.
Quân bài tẩy thực sự của cô vẫn chưa lộ diện.
Họ vẫn chưa biết cô không chỉ thức tỉnh dị năng "Trị liệu" cực kỳ hiếm gặp của Lãnh hàng viên, mà còn sở hữu cùng lúc ba loại dị năng.
Trong đó, dị năng "Cảm nhận" còn được cô trực tiếp "h.a.c.k game" nâng lên cấp A.
[Hệ thống, vậy phải làm sao đây?] Ninh Thư Âm hỏi.
Quá nổi bật tất yếu sẽ chiêu mời rắc rối.
Ngạn dụ cô bị tổ chức bí ẩn nào đó nhắm trúng, bắt đi nghiên cứu, hoặc bị ép tham gia các chiến dịch mật cửu t.ử nhất sinh...
Vậy thì cô làm sao thúc đẩy cốt truyện, làm sao bảo vệ hạnh phúc tương lai của Tố Thiên Thiên và Cổ Lôi được?
[Ký chủ, khuyên cô nên cố gắng che giấu năng lực, sống khiêm nhường một chút.]
[Che giấu?] Ninh Thư Âm tò mò: [Giấu đi tu vi sao? Nhưng như vậy không phải sẽ bị người có năng lực cao hơn nhìn thấu trong một nốt nhạc sao?]
[Ký chủ, cô đọc truyện tiên hiệp nhiều quá rồi đấy, tỉnh lại đi. Cấp bậc Lãnh hàng viên tộc Anh Tiên được trao thông qua giám định kiểm tra. Đá cảm ứng ở phòng khảo thí chỉ có thể phân biệt người thức tỉnh, nhưng không thể định mức chi tiết cấp độ cảm nhận. Chẳng phải U Lăng Phi trước đó đã lợi dụng kẽ hở này sao?]
Ninh Thư Âm lập tức hiểu ra.
Nếu cô không chủ động bộc lộ, khi giám định cứ cố tình thể hiện theo tiêu chuẩn thấp nhất thì có thể giấu được năng lực.
Sau này đi giám định dị năng, cứ giả vờ yếu kém một chút, lấy cái chứng nhận cấp F là xong.
Dù sao thì năng lực mạnh mẽ thực sự không nằm ở những gì bạn phô diễn, mà nằm ở những gì bạn che giấu.
Trong khi cô đang mải suy nghĩ, giọng nói của Tư Đồ Lâm Thần vang lên:
"Bây giờ thấy thế nào rồi?"
Anh hỏi, ánh mắt vẫn dừng lại trên người cô như đang đ.á.n.h giá mức độ hồi phục của cơ thể.
"Đã tốt hơn nhiều rồi."
Ninh Thư Âm khẽ đáp.
Nguồn năng lượng từ Suối Nguồn Sự Sống đã giúp cô bình phục hoàn toàn.
"Vậy thì tốt."
Tư Đồ Lâm Thần gật đầu, giọng điệu đậm chất công vụ:
"Việc bổ sung tiêu hao dị năng hằng ngày và sự trưởng thành của Lãnh hàng viên trong tương lai không thể chỉ dựa vào thực phẩm thông thường. Nếu em cần t.h.u.ố.c bổ trợ dị năng hay thực phẩm năng lượng cao, tôi có thể cung cấp cho em."
Tim Ninh Thư Âm khẽ đập nhanh một nhịp.
Cô biết thực phẩm năng lượng đắt đỏ đến nhường nào.
Lời nhắc nhở có vẻ ngẫu nhiên này thực chất là một hình thức đầu tư và lôi kéo biến tướng.
Tư Đồ Lâm Thần chắc chắn sẽ đưa ra điều kiện.
Quả nhiên, anh chuyển chủ đề:
"Lần trước tôi đã nói với em, thức hải của tôi bị tổn thương cần được trị liệu, tình hình đang khẩn cấp."
"Khoang cộng hưởng ở trạm không gian Ái Lệ Tư đã bị hư hại trong vụ nổ. Cơ sở vật chất gần nhất có thể sử dụng nằm ở vành đai tiểu hành tinh Già Mã, môi trường ở đó tốt hơn trạm Ái Lệ Tư, hành trình nhảy vọt không gian mất khoảng hai ngày."
Anh nhìn cô, đôi đồng t.ử đen không hề có ý hỏi han mà mang tính quyết định:
"Chuẩn bị đi, chúng ta xuất phát ngay."
Ninh Thư Âm gật đầu, cô không có lý do gì để từ chối.
Về công, anh là Thống soái, vừa dẫn quân cứu cả bệnh viện; về tư, anh tham gia ghép đôi của Hội Hoa Hồng và quả thực đã đưa ra điều kiện hẹn hò như vậy.
Ninh Thư Âm đáp: "Được ạ."
[Mức độ thiện cảm của nhân vật mục tiêu Tư Đồ Lâm Thần tăng 40 điểm.]
[Thiện cảm hiện tại: Âm 10.]
Chỉ một cái gật đầu mà thiện cảm của Thống soái đã tăng vọt 40 điểm, có thể nói là một bước tiến lớn.
"Không được!"
Giọng nói của Lạc Lan đột ngột phá vỡ sự đồng thuận của hai người.
Nghe vậy, ánh mắt Tư Đồ Lâm Thần đầy vẻ tức giận:
"Tại sao không được?"
"Cấp bậc dị năng của cô ta chưa rõ, lại vừa mới thức tỉnh."
Lạc Lan lúc này thái độ cực kỳ nghiêm túc.
"Trị liệu cộng hưởng là thiết lập kết nối sâu nhất ở tầng mức tinh thần. Chỉ cần một chút sơ suất, thức hải của cô ta sẽ bị nguồn năng lượng mất kiểm soát của anh đ.á.n.h sập, anh sẽ hủy hoại cô ta đấy."
Nói xong, Lạc Lan bước đến trước mặt Ninh Thư Âm.
Anh cúi người sát lại gần cô, hỏi:
"Cảm nhận của chính cô thế nào, dị năng của cô tầm cấp bậc nào?"
Ninh Thư Âm bị hỏi khó.
Tự mình giám định sao?
Nhưng cân nhắc đến hai cường giả cấp SSS trước mặt, trong mắt họ chắc cô yếu lắm nhỉ?
Thế là cô dùng giọng điệu thiếu tự tin nói: "Tôi cũng không rõ, chắc là... Cấp F thấp nhất?"
Lời vừa dứt, khóe môi Lạc Lan khẽ nhếch lên một nụ cười như đã nhìn thấu tất thảy.
"Cô Ninh, cô chưa qua giám định mà đã tự tin mình là cấp F đến thế sao?"
"Đủ rồi."
Tư Đồ Lâm Thần lên tiếng cắt ngang lời Lạc Lan.
"Lạc Lan, bất kể cô ấy cấp bậc gì. Nếu cậu đã phản đối, vậy hãy đưa ra phương án của cậu đi."
Nghe Tư Đồ Lâm Thần nói xong, Ninh Thư Âm cũng hiểu ra vấn đề.
Hai người đàn ông trước mặt đều đã nhận ra dị năng "Cảm nhận" của cô ít nhất không phải cấp F.
Nhưng họ tâm chiếu bất tuyên, không ai vạch trần.
Một người thực dụng đặt hiệu quả lên hàng đầu, một người thì đang chờ xem kịch vui.
Lạc Lan thấy Tư Đồ hỏi ý kiến chuyên môn của mình, anh lùi lại vài bước, ngồi xuống ghế nghiêm túc suy nghĩ.
Gian phòng trong hầm trú ẩn nhất thời rơi vào im lặng.
Mãi lâu sau, Lạc Lan mới lên tiếng.
"Tư Đồ, hoặc là anh dùng t.h.u.ố.c mẫu B-8 của tôi để tạm thời trấn áp sự bạo động năng lượng, trì hoãn trị liệu. Hoặc là..."
Anh dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía Ninh Thư Âm:
"Hai người các người sẽ tiến hành cộng hưởng dưới sự giám sát toàn trình của tôi."
Anh tiếp tục:
"Tôi cần giám sát thời gian thực ngưỡng năng lượng của cô ta. Nếu năng lượng của cô ta không đủ, tôi có thể tiếp thêm bùa lợi tăng cường. Nhưng nếu đã tiếp viện mà vẫn không trụ nổi, tôi sẽ cưỡng chế cắt đứt kết nối của hai người ngay lập tức."
"Không đời nào."
Tư Đồ Lâm Thần trực tiếp từ chối:
"Trị liệu cộng hưởng vốn dĩ vô cùng riêng tư, tôi tuyệt đối không chấp nhận có người thứ ba có mặt."
"Riêng tư sao?"
Lạc Lan nhún vai, vẻ mặt lộ rõ biểu cảm "anh đúng là chẳng hiểu gì về khoa học cả".
Anh dùng giọng điệu chuyên nghiệp nhất để thốt ra những lời mang tính châm chọc cực cao:
"Trong mắt tôi, đây chỉ là một cuộc phẫu thuật ngoại khoa về dị năng thôi. Thưa Thống soái đại nhân, chẳng lẽ lúc bác sĩ phẫu thuật cho mình, anh vẫn còn khăng khăng đòi mặc quần áo sao?"
Nhiệt độ trong phòng dường như hạ xuống vài độ.
Ninh Thư Âm có thể cảm nhận rõ ràng luồng sát khí nguy hiểm đang tỏa ra quanh người Tư Đồ Lâm Thần.
Nhưng Lạc Lan dường như thấy bầu không khí chưa đủ căng thẳng, anh tiếp tục bằng giọng điệu lạnh lẽo:
"Thống soái, nếu anh vẫn khăng khăng cho rằng cộng hưởng là một hành vi thân mật riêng tư? Vậy thì, anh đã ký kết khế ước với cô ta chưa? Hay là... Anh chỉ định lợi dụng cô ta, rồi sau đó quất ngựa truy phong, bỏ rơi người ta?"
