Ác Độc Nam Phụ Đều Rơi Vào Tu La Tràng Của Tôi - Chương 63: Cuối Cùng Cũng Được Hả Hê
Cập nhật lúc: 26/01/2026 02:21
Chu Chấp Hằng túm lấy Ninh Thư Âm vẫn còn đang ngơ ngác, ra lệnh ngắn gọn: "Lên xe!"
Đôi mắt xanh của Khải Tát trầm xuống, anh hừ lạnh một tiếng, không thèm ngoảnh đầu lại mà tiếp tục dịch chuyển tức thời.
"Còn ngẩn người ra đó làm gì?" Giọng nói của Khải Tát vọng lại từ nơi xa hơn: "Không đuổi kịp là mất dấu manh mối đấy."
Ba bóng đen xé gió lao đi với tốc độ cực nhanh.
Ninh Thư Âm nỗ lực điều khiển phương tiện, tranh thủ dùng tay vuốt lại mái tóc bị gió thổi loạn xạ trên mặt.
Đúng lúc này, Chu Chấp Hằng đột ngột giảm tốc độ, bay song song với cô.
Ninh Thư Âm nghiêng đầu nhìn sang.
Chu Chấp Hằng bắt kịp ánh mắt cô, làm khẩu hình "Theo sát tôi".
Cô còn chưa kịp phản ứng, chiếc xe bên cạnh đã bất ngờ tăng tốc.
Luồng khí đuôi xe khiến cô bị chao đảo một trận, mái tóc vừa mới vuốt xong lại bị thổi cho rối bù trong gió.
"Chu Chấp Hằng!" Ninh Thư Âm tức đến nghiến răng.
Chẳng bao lâu sau, Khải Tát đã quen đường thuộc lối dẫn họ đến trước một tòa nhà. Trước mặt là một mật đạo tối tăm chỉ vừa một người đi lọt.
"Đây là lối đi riêng của tôi.”
Anh nghiêng người nhường đường, nhướng mày nhìn Ninh Thư Âm: "Chỉ mở cửa cho bạn bè."
Hai chữ "bạn bè" này rõ ràng là đang nói cho Ninh Thư Âm nghe.
Chu Chấp Hằng thì chẳng thèm để ý đến anh, trực tiếp kéo Ninh Thư Âm đi vào trong.
Mật đạo rất ngắn, cuối đường là một thang máy thẳng đứng.
Khải Tát rõ ràng có thể dịch chuyển thẳng tới đích, nhưng lại chọn chen chúc vào thang máy cùng hai người bọn họ.
Không gian chật hẹp, vai của ba người gần như chạm vào nhau.
Khi thang máy khởi động, cảm giác hẫng nhẹ khiến cơ thể Ninh Thư Âm hơi lảo đảo.
Gần như cùng lúc, hai bàn tay từ hai phía trái phải cùng vươn tới.
Tay Khải Tát giữ vững vai cô, còn Chu Chấp Hằng thì trực tiếp dùng cánh tay đỡ lấy bắp tay cô, giữ cô đứng vững trước mặt mình ở một khoảng cách vừa vặn không chạm sát.
Trong tiếng máy móc vận hành ồn ào, ngón tay của ai đó đã vén lọn tóc rối bên má cô ra sau vành tai.
Ninh Thư Âm không mấy bận tâm.
Bị kẹp giữa hai người đàn ông, nhưng đầu óc cô vẫn tập trung cao độ vào việc chính, không ngừng suy luận.
Tại sao tên trộm lại tìm đến một nơi như thế này?
Cửa thang máy mở ra, một mùi t.h.u.ố.c hắc nồng xen lẫn mùi kim loại bị ăn mòn xộc vào mũi.
Điểm đỏ trên quang não của Khải Tát chỉ về phía sau một cánh cửa cũ nát.
"Chắc là ở đằng kia."
Cánh cửa cũ được đẩy ra.
Trong bóng tối, vài tên công nhân vệ sinh đang nằm la liệt.
Bên cạnh họ là một chiếc hộp chắn lực trường vẫn còn sót lại dư chấn không gian.
Chiếc hộp trống không.
Những tên công nhân kia cũng đã không còn dấu hiệu sinh tồn.
Khải Tát nhìn chiếc hộp rỗng, đôi mắt xanh biếc lóe lên tia hàn quang:
"Manh mối tạm thời đứt đoạn rồi."
Anh trực tiếp mở quang não ra lệnh:
"Tiến hành kiểm tra cấp A đối với tất cả các tuyến bay rời khỏi Hành tinh Giao dịch Hỗn loạn. Một con ruồi cũng không được để lọt ra ngoài."
Đây là quyền hạn thuộc về Vua Biên Giới.
Trong khi đó, Chu Chấp Hằng lại nhìn quanh môi trường bẩn thỉu với vẻ chán ghét.
"Lãng phí thời gian của tôi."
Anh thấp giọng nói một câu, giống như đang phàn nàn về một khoản đầu tư thất bại.
"Tôi sẽ phát lệnh treo thưởng ẩn danh trên toàn không vực. 100 triệu cho manh mối, 500 triệu nếu bắt sống tên trộm, và 3 tỷ nếu tìm thấy món đồ." Anh tuyên bố.
Ninh Thư Âm không quan tâm đến thiên la địa võng mà hai vị đại gia giăng ra.
Sự chú ý của cô bị thu hút bởi một chi tiết nhỏ.
Sau lưng một "công nhân vệ sinh" đã gục xuống, có rơi một thiết bị.
Đó có vẻ là máy giám sát chỉ số sinh học, kiểu dáng tinh xảo, không phải loại hàng rẻ tiền mà một công nhân vệ sinh có thể mua nổi.
Vì vậy, những kẻ tép riu này không phải tên trộm thực sự.
Chúng chỉ là những "con rối" bị điều khiển từ xa.
Cùng lúc đó, Ninh Thư Âm cảm nhận được một tia bất thường.
Trên đường đến đây, cô đã ăn viên kẹo mà Chu Chấp Hằng đưa.
Nó không hề có "hàm lượng năng lượng thấp" như anh nói, mà đủ để bổ sung hoàn toàn dị năng cho cô.
Nhờ vậy, cô có thể cảm nhận được một luồng khí tức trong không khí.
Giữa bãi rác đầy mùi hôi thối khó ngửi, mùi t.h.u.ố.c thanh khiết lạnh lẽo này bị che giấu cực sâu.
Nhưng mùi hương này... Cô quá quen thuộc!
Ngay tại bãi đáp máy bay của Bệnh viện Hoàng gia tinh cầu A, sau khi Lạc Lan cố tình chơi xăm cô, anh đã dùng loại t.h.u.ố.c an thần này cho cô. Chính là mùi này.
Một ý nghĩ vụt qua trong đầu.
Cô đột nhiên hiểu tại sao tên trộm lại tới đây.
Lượng rác thải y tế khổng lồ chính là tấm màn che hoàn hảo để xóa sạch mọi dấu vết gây án, đặc biệt là các thiết bị điều khiển sinh học và dấu vết d.ư.ợ.c liệu.
Ninh Thư Âm nhớ lại trên sàn đấu giá, người cạnh tranh thứ ba đã dứt khoát rút lui sau khi giá vọt lên 600 triệu.
Anh ta không phải bỏ cuộc.
Anh ta ngay từ đầu đã không có ý định mua đồ thông qua đấu giá.
Trong khi Khải Tát và Chu Chấp Hằng mải mê tranh chấp công khai, anh ta đã âm thầm dàn xếp cục diện.
Lợi dụng sự đối đầu của hai người làm lá chắn để lặng lẽ nẫng tay trên món đồ.
Thần không biết quỷ không hay, chuẩn xác và hiệu quả.
Là Lạc Lan!
Bàn tay của anh vậy mà đã vươn tới tận vùng biên giới hỗn loạn này. Anh cần Mô-đun Dịch Bệnh này để làm gì?
Trong khi Ninh Thư Âm còn mải mê suy nghĩ, hai người đàn ông bên cạnh đang bận rộn triển khai truy lùng.
Cho đến khi cửa thang máy đóng lại với một tiếng "đinh", hai người mới phát hiện Ninh Thư Âm đã vào trong thang máy từ lúc nào.
Rời khỏi trạm rác, Ninh Thư Âm bước lên phương tiện bay.
Cô cài đặt điểm đến là sàn đấu giá "Tổ Quạ".
Quay lại đường cũ.
Khi Khải Tát và Chu Chấp Hằng với vẻ mặt không mấy vui vẻ quay lại sàn đấu giá, họ thấy Ninh Thư Âm đang đứng trước mặt gã quản lý để thương lượng.
"... Theo điều khoản uy tín của Tổ Quạ, nếu vật phẩm ký gửi bị mất trong khuôn khổ sàn đấu giá, phía đấu giá phải bồi thường toàn bộ số tiền tương đương với giá trần giao dịch cho người bán."
Giọng cô không lớn, nhưng rõ ràng, rành mạch và rất êm tai.
Gã quản lý mồ hôi đầm đìa, liên tục gật đầu:
"Vâng vâng vâng, cô Ninh, cô yên tâm! Số tiền bồi thường 1 tỷ tinh tệ, sau khi trừ đi 30% phí thủ tục đấu giá, chúng tôi sẽ chuyển vào tài khoản ẩn danh của cô trong vòng mười phút."
Chu Chấp Hằng đứng cách đó không xa nhìn cảnh này, đôi mắt tím hiện lên vẻ tán thưởng.
Khải Tát thì cười lớn. Anh sải bước tiến lên, tựa lưng vào quầy lễ tân, uể oải nói với quản lý:
"Đã là sơ suất của các người, vậy phí thủ tục của giao dịch này cũng miễn luôn cho cô ấy đi?"
Dù đang nói với quản lý nhưng đôi mắt xanh biếc của anh vẫn luôn nhìn Ninh Thư Âm đầy hứng thú.
Gã quản lý nào dám nói nửa chữ "không", lập tức khúm núm:
"Đương nhiên rồi, đức vua nói rất đúng, chúng tôi không chỉ bồi thường toàn bộ mà còn miễn phí thủ tục giao dịch lần này cho cô Ninh."
Ninh Thư Âm rất hài lòng với kết quả này. Khóe môi cô cong lên. Tiền đã về tay. Thậm chí còn nhiều hơn 30% so với đấu giá bình thường.
Thực ra, trong lòng cô còn có một sự hả hê thầm kín khác. Hai gã đàn ông tranh giành sống c.h.ế.t trên sàn đấu giá, cuối cùng chẳng ai có được thứ mình muốn. Cô cũng đỡ phải mang tiếng "người bán thiên vị", đứng giữa khó xử.
Dù món đồ đó có thể đã rơi vào tay Lạc Lan khiến cô không mấy vui vẻ, nhưng ít ra tiền thì cô đã cầm chắc.
Một giờ sau, tại chợ đen của Hành tinh Giao dịch Hỗn loạn.
Đi sau lưng Ninh Thư Âm không xa là Sơn Dương. Vị "quân sư của vua" vốn khiến bao người ở tinh vực biên giới phải khiếp sợ, lúc này lại như một quản gia tận tụy, lẳng lặng đi theo cô xuyên qua những cửa hàng kỳ quái.
Những thương nhân chợ đen vốn mang ánh mắt tham lam và toan tính, nhưng khi nhìn thấy Sơn Dương đi sau Ninh Thư Âm, ai nấy đều lộ ra nụ cười khiêm nhường và cung kính nhất.
"Vị tiểu thư này, cô ưng món gì rồi? Để tôi chọn cho cô loại tốt nhất."
"Tiểu thư, chỗ tôi có hàng mới về cực phẩm, để cho cô giá gốc."
Ninh Thư Âm tận hưởng cảm giác "cáo mượn oai hùm", tha hồ chọn lựa hàng hóa.
Mới một giờ trước, sau khi tiền bồi thường của sàn đấu giá tinh về tài khoản, Chu Chấp Hằng có hỏi cô có muốn đi nhờ tàu của anh về tinh cầu A không.
Ninh Thư Âm đã từ chối.
Dù phương tiện miễn phí rất hời, nhưng chuyến đi này cô vẫn còn việc chưa làm xong.
Chu Chấp Hằng chỉ để lại một vẻ mặt kiểu "không biết điều" rồi rời đi.
Về phần Khải Tát.
"Xem ra, lão bản của cô có vẻ không vui lắm."
Người đàn ông này nhìn theo bóng lưng Chu Chấp Hằng rời đi, tâm trạng có vẻ khá tốt.
Anh quay sang Ninh Thư Âm: "Cô Ninh, buổi hẹn hò của chúng ta vẫn chưa kết thúc đâu."
"Ồ, phải rồi, tôi suýt quên mất, buổi hẹn vẫn chưa xong." Ninh Thư Âm đáp một tiếng rồi cúi đầu thao tác quang não.
Khải Tát còn đang đợi phản ứng của cô, thì quang não của cả hai cùng lúc vang lên tiếng "đinh", hiện lên thông báo màu xanh lá của Hội Hoa Hồng.
