Ác Độc Nam Phụ Đều Rơi Vào Tu La Tràng Của Tôi - Chương 7: Độ Hảo Cảm Có Thể Tăng Lên Nhờ Đụng Chạm?

Cập nhật lúc: 26/01/2026 02:12

Không khí bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.

Khuôn mặt vốn đang căng thẳng vì giận dữ và đau đớn của Tư Đồ Lâm Thần xuất hiện một vết nứt.

Một vị Thống soái Liên minh Tinh tế lẫy lừng như anh, lại bị một người phụ nữ bình thường chưa thức tỉnh nhắc nhở phải mặc quần vào cho t.ử tế.

Đây quả thực là một nỗi... Nhục nhã mà anh chưa từng nếm trải.

"Hừ."

Một tiếng hừ lạnh vang lên, anh mạnh mẽ quay người lại, để lại cho Ninh Thư Âm một tấm lưng rộng lớn.

Động tác này rõ ràng đã tác động đến vết thương sau lưng, khiến cơ thể anh khẽ run lên.

Ánh mắt Ninh Thư Âm vẫn không biết nên đặt vào đâu.

Nhìn chính diện thì tim đập quá nhanh, mà nhìn từ phía sau thì hiệu ứng thị giác cũng chấn động không kém.

Bờ vai rộng, vòng eo hẹp, những đường nét cơ bắp mượt mà và cả... sự hoàn hảo đến tột cùng kia.

Mặt cô lúc này nóng bừng, nóng đến mức có thể rán trứng được luôn rồi.

Tiếng sột soạt vang lên.

Người đàn ông đã khoác lại lớp chiến y sát thân, nhưng vì vết thương sau lưng nên phần áo trên chỉ rủ xuống ngang hông.

Tiếp đó, anh mở máy tính quang học trên cổ tay.

"Mục Trạch."

Đầu dây bên kia lập tức truyền đến giọng nói cung kính của vị thư ký:

"Thống soái, xin chỉ thị."

"Mang hai bộ thường phục đến cửa khoang cộng hưởng. Ngoài ra, thông báo cho bác sĩ quân y tới đây."

"Rõ, thưa Thống soái."

Cuộc gọi kết thúc. Tư Đồ Lâm Thần đi về phía góc phòng.

"Cạch."

Tủ âm tường trượt mở, bên trong sắp xếp ngăn nắp một số thiết bị nhỏ gọn tinh vi. Trên đó có biểu tượng y tế, Ninh Thư Âm đoán đó là thiết bị điều trị.

Quả nhiên, Tư Đồ Lâm Thần lấy ra một thiết bị phun cầm tay chỉ to bằng lòng bàn tay.

Anh quay lưng về phía cô, một tay chống lên bức tường kim loại lạnh lẽo.

Trên những thớ cơ bắp săn chắc ở lưng anh, vết thương do mảnh vỡ binh khí rạch ra vẫn đang rỉ m.á.u, nhuộm đỏ làn da nhợt nhạt.

Anh dường như muốn tự mình xử lý.

Nhưng vị trí đó quá hiểm hóc, đầu phun của thiết bị điều trị cứ chệch khỏi vết thương.

Tư thế cánh tay vặn vẹo càng khiến vết rách thêm trầm trọng.

Ninh Thư Âm nhìn mà lòng run rẩy.

"Để tôi giúp ngài nhé." Cô bước xuống giường.

Lý trí mách bảo cô rằng nên tránh xa người đàn ông nguy hiểm này càng tốt.

Nhưng vừa rồi, chính cơ thể này đã đứng ra chắn cho cô vào phút ch.ót.

Nếu không, mảnh vỡ kia đã tiễn cô đi chầu ông bà rồi.

Ngồi nhìn không đành lòng, lương tâm Ninh Thư Âm sẽ c.ắ.n rứt.

Đôi chân trần giẫm lên mặt sàn lạnh lẽo, những mảnh vải rách trên người cô khó lòng che chắn hết cơ thể.

Nhưng may mắn thay, người đàn ông này đang quay lưng lại.

Nghe thấy lời cô, động tác của Tư Đồ Lâm Thần khựng lại, anh không quay đầu.

"Em?" Giọng anh đầy vẻ nghi ngờ.

"Tôi thấy ngài có vẻ không tiện tay lắm."

Ninh Thư Âm cẩn thận tiến lại gần:

"Trước đây tôi thường xuyên xử lý những thứ khó chạm tới như thế này."

Tư Đồ Lâm Thần im lặng giây lát, như đang đ.á.n.h giá độ xác thực trong lời nói của cô.

Ninh Thư Âm không hề nói dối.

Cái "trước đây" mà cô nói chính là lúc còn làm nhân viên bưu chính ở thế giới thực.

Có những kiện hàng không chịu nghe lời, cứ chui vào những góc kẹt oái oăm trong lúc vận chuyển, cô luôn có cách để lôi chúng ra bằng được.

Chờ hồi lâu không thấy anh lên tiếng, cô coi đó là sự ngầm đồng ý.

Ninh Thư Âm nhận lấy s.ú.n.g điều trị từ tay anh.

Khi khoảng cách thu hẹp lại, cô mới nhận ra chiều cao của mình chỉ tới vai anh.

"Đừng cử động."

Cô dùng hết sức bình sinh để giữ giọng mình nghe thật bình tĩnh.

Cô ngước đầu, kiễng chân, hướng s.ú.n.g điều trị vào vết thương dữ tợn kia.

"Vút…"

Súng điều trị khởi động, phát ra tiếng vo ve nhẹ.

Một vòng hào quang màu xanh lá dịu nhẹ bao phủ lấy vết thương.

Ánh sáng đi đến đâu, phần da thịt tổn thương dường như được một sức mạnh vô hình kéo lại, đan xen vào nhau, vết thương bắt đầu khép lại một cách chậm chạp và gian nan.

"Ưm."

Tư Đồ Lâm Thần phát ra một tiếng rên khẽ, rõ ràng đang phải nhẫn nhịn cơn đau trong quá trình điều trị.

Ninh Thư Âm tận mắt chứng kiến quá trình chữa lành vết thương, đó là sự tái tạo gần như xé rách, các thớ cơ bị kéo lại một cách tàn khốc và rõ rệt.

"Đau lắm phải không?" Ninh Thư Âm vô thức hỏi.

"Thiết bị điều trị của quân đội chỉ cần kết quả." Anh nghiến răng thốt ra từng chữ.

"Vừa nãy... Cảm ơn ngài đã cứu tôi." Ninh Thư Âm nhỏ giọng nói.

Người đàn ông im lặng vài giây.

"Em nghĩ nhiều rồi."

Giọng anh truyền đến từ phía trước, mang theo tiếng thở dốc nhẹ.

"Theo luật pháp tinh tế, trong thời gian hẹn hò chính thức, bên nam có nghĩa vụ bảo vệ an toàn thân thể cho bên nữ. Không phải vì tôi muốn cứu em đến thế đâu."

Ninh Thư Âm chỉ biết "ồ" một tiếng, nuốt hết những lời định nói vào trong.

Sau đó, cô không dám mở miệng nữa, tập trung di chuyển s.ú.n.g điều trị, đảm bảo ánh sáng xanh phủ kín từng tấc vết thương.

Tư Đồ Lâm Thần dường như cũng chẳng để cô vào mắt, anh thản nhiên mở màn hình máy tính quang học bắt đầu xử lý công văn.

Cứ như thể người đang điều trị phía sau anh chỉ là một cỗ máy không cảm xúc.

Quá trình khâu vết thương bằng ánh sáng diễn ra dài đằng đẵng và tẻ nhạt.

Ngoại trừ việc anh thỉnh thoảng rên khẽ vì đau, căn phòng chỉ còn lại tiếng "xẹt xẹt" của thiết bị y tế.

Vết thương đã lành hơn 90%.

Nhưng vóc dáng của Tư Đồ Lâm Thần quá cao lớn.

Ninh Thư Âm phải liên tục kiễng chân, giơ cao cánh tay mới giữ được s.ú.n.g điều trị đúng vị trí.

Thời gian trôi qua, cánh tay cô bắt đầu mỏi nhừ và run rẩy.

Cô muốn mượn chút điểm tựa, thế là bàn tay còn trống bèn vịn vào lưng anh...

Tuy nhiên, cô đã quên mất một điều.

Người đàn ông phía trước vì nhịn đau nên lưng đã sớm lấm tấm mồ hôi mịn.

Đầu ngón tay vừa chạm vào làn da săn chắc ấy đã bất ngờ trượt xuống, trượt thẳng tới ngang hông anh.

Cô hốt hoảng túm lấy lớp vải quanh eo anh mới miễn cưỡng giữ vững được tay.

"Đừng có chạm lung tung."

Giọng Tư Đồ Lâm Thần lập tức vang lên, trầm khàn và mang theo lời cảnh cáo vì bị xúc phạm.

Hành động này, dưới góc nhìn của bất kỳ ai, đều trông giống như một cuộc "tấn công" mờ ám.

"Tôi xin lỗi." Ninh Thư Âm như bị điện giật rụt tay lại, vội vàng xin lỗi.

Anh không lên tiếng nữa.

Cô thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng giây tiếp theo, người đàn ông trước mắt đột ngột quay phắt lại.

Một người cúi đầu, một người ngước mắt.

Hai người bốn mắt nhìn nhau ở khoảng cách gang tấc.

Trong mắt anh cuộn trào những cảm xúc phức tạp khó đoán.

Ninh Thư Âm vô cùng căng thẳng.

Anh giận rồi sao?

Anh có khi nào nghĩ cô cố tình lợi dụng để sàm sỡ không?

Cô há miệng, rất muốn giải thích rằng mình thật sự không có ý đó.

Cô chỉ... Coi anh như những kiện hàng bị kẹt ở cuối băng chuyền, cần phải vịn một tay mới giữ vững được thôi.

Nhưng ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị cô dập tắt ngay lập tức.

Không được nói!

Tuyệt đối không được nói!

Nếu để vị Thống soái Liên minh cao cao tại thượng biết cô so sánh anh với một... Kiện hàng hỏng, e là anh sẽ tức c.h.ế.t tại chỗ, tiện tay đ.á.n.h cô tan thành mây khói luôn mất.

Thế là Ninh Thư Âm chỉ biết mím c.h.ặ.t môi, dùng đôi mắt ngây thơ viết đầy chữ "tôi không cố ý" để nhìn anh đầy căng thẳng.

[Mức độ hảo cảm của nhân vật mục tiêu Tư Đồ Lâm Thần tăng lên.]

[Độ hảo cảm hiện tại: -50 (Nguy hiểm).]

Âm thanh thông báo của hệ thống vang lên trong đầu khiến Ninh Thư Âm hoàn toàn mờ mịt.

Độ hảo cảm... Tăng lên rồi?

Tại sao chứ?

Rõ ràng cô đâu có làm gì.

Ồ không đúng, cô có làm.

Cô đã làm một hành động khiến anh hiểu lầm là đang "ăn đậu hũ" của anh.

Thậm chí có lẽ còn làm anh cáu nữa.

Độ hảo cảm của vị Thống soái này lạ lùng thế sao?

Vậy chẳng lẽ cô có thể…

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.