Ác Độc Nam Phụ Đều Rơi Vào Tu La Tràng Của Tôi - Chương 73: Cô Ấy Làm Sao Có Thể Không Động Đậy

Cập nhật lúc: 26/01/2026 02:22

Mọi người quay đầu lại.

Mấy nhóm robot an ninh in huy hiệu của Tập đoàn Chu thị từ ngoài cửa bước vào, đứng xếp thành hai hàng.

Ngay sau đó, một thanh niên mặc vest đen cổ đứng chậm rãi tiến vào trong.

Mã Lạc vừa thấy người tới liền vội vã lao lên nghênh đón.

"Chủ tịch, sao ngài lại tới đây!"

Mã Lạc đã gần mười năm chưa được gặp vị Chủ tịch này.

Không ngờ ngay khi vừa xảy ra chuyện, anh lại có mặt đúng lúc như vậy. Thật không thể tin nổi.

Người thanh niên chẳng thèm liếc nhìn Mã Lạc lấy một cái.

Đôi mắt tím của anh quét qua hiện trường hỗn loạn, rồi dừng lại trên người Ninh Thư Âm.

"Cô?" Chu Chấp Hằng nhìn cô với vẻ mặt đầy bất mãn: "Đúng là cái nam châm hút rắc rối mà. Tiền kiếm đến đâu rồi? Sao lại rảnh rỗi chạy đến rạp phim của tôi xem phim thế này?"

"Chu Chấp Hằng."

Tư Đồ Lâm Thần bước lên một bước, vô tình mà như cố ý che chắn tầm mắt của anh khỏi người Ninh Thư Âm.

"Địa bàn của cậu xảy ra sơ suất an ninh nghiêm trọng, hiện tại đã do tôi tiếp quản. Bây giờ, mời cậu rời đi cho."

"Hà."

Chu Chấp Hằng khẽ cười một tiếng.

"Không phiền Nguyên soái phải tiếp quản, đây là sản phẩm dưới tên tôi, chuyện tiếp theo tôi tự có cách giải quyết, không nhọc ngài phải nhúng tay."

Nói xong, người thanh niên chỉ tay ra phía sau.

Anh mang theo tiểu đội an ninh tinh nhuệ nhất cùng hai chuyên gia kỹ thuật thân cận.

Hiện tại, vấn đề không phải là "có vào hay không", mà là ai dẫn đội vào và nghe lệnh ai.

Ninh Thư Âm nhìn hai người đang đối đầu, lòng nóng như lửa đốt.

Cô nói với Chu Chấp Hằng:

"Không còn thời gian nữa đâu, tôi và Nguyên soái vào cứu người đây. Có chuyện gì lát nữa nói sau."

Lúc này, Mã Lạc đã sợ đến mức run cầm cập.

Hai người đàn ông trước mặt, một là Nguyên soái Liên minh, một là ông chủ lớn của mình, ai ông ta cũng không dám đắc tội.

Thế nhưng, tình thế hiện tại buộc ông ta phải đ.á.n.h bạo lên tiếng.

"Chủ tịch, vị tiểu thư này nói đúng đấy ạ. Họ quả thực là những người phù hợp nhất để tiến vào."

Mã Lạc nói xong câu này, lo lắng nhìn Chu Chấp Hằng, chỉ sợ giây tiếp theo mình sẽ bị đuổi việc.

"Phù hợp nhất?"

Chu Chấp Hằng dường như đang nghiền ngẫm câu nói này.

"Tại sao họ lại phù hợp nhất?" Anh hỏi.

Thấy ông chủ cho mình cơ hội giải thích, Mã Lạc vội vàng báo cáo:

"Theo nguyên lý thiết kế của thế giới cuối cùng, về lý thuyết chỉ cho phép một người vào. Nhưng có thể lách luật để tối đa hai người tiến vào. Hai vị đây, một người phụ trách dẫn đường, một người phụ trách chiến đấu."

"Đã lách luật được cho hai người, thì sao không thể là ba?" Chu Chấp Hằng vặn hỏi.

Mã Lạc lắc đầu: "Rất khó ạ. Cho phép hai người vào không phải là không có điều kiện. Cần hai người phải cực kỳ tin tưởng nhau, đạt đến trạng thái đồng điệu về tần số sóng não để ngụy trang thành một tín hiệu duy nhất, đ.á.n.h lừa sự cảnh giới của AI. Nếu là ba người..."

Mã Lạc không nói tiếp, nhưng ai cũng hiểu được.

Hai người có thể dốc sức để đồng điệu, nhưng một khi đưa thêm đơn vị thứ ba vào, trừ khi là sinh ba, nếu không rất khó để giả dạng thành một người.

Thực tế này khiến các chuyên gia phía sau Chu Chấp Hằng đều mất tư cách.

Cặp bài trùng duy nhất còn lại là đơn vị chiến đấu mạnh nhất hiện trường Tư Đồ Lâm Thần, và Người Dẫn Đường duy nhất Ninh Thư Âm.

Sắc mặt Chu Chấp Hằng xanh mét.

"Nguyên soái Tư Đồ, làm sao tôi có thể tin tưởng vào sự ổn định của hai người? Dẫu sao ngài cũng từng bị thương nặng, ngộ nhỡ ngài ở bên trong..."

Đây là một điểm rủi ro chí mạng.

Nhưng Tư Đồ Lâm Thần chỉ đáp lại đúng năm chữ: "Cậu không có lựa chọn."

Trong đôi mắt tím tuyệt đẹp của Chu Chấp Hằng cuộn trào sự không cam lòng.

Nhưng anh thực sự không thể phản bác, cũng không có nhiều thời gian để do dự.

Cuối cùng, anh buông lời cảnh cáo:

"Tư Đồ Lâm Thần, Ninh Thư Âm là nhân viên của tôi. Tôi có thể để cô ấy vào, nhưng ngài phải đưa cô ấy ra ngoài một cách nguyên vẹn không sứt mẻ."

Tư Đồ Lâm Thần không đáp lại lời cảnh cáo, chỉ đưa mắt nhìn Mã Lạc.

Mã Lạc lập tức hiểu ý, dẫn hai người băng qua một hành lang, dừng lại trước một phòng chiếu nhỏ.

"Nguyên soái, cô Ninh, hai vị có thể tiến vào thế giới phim cuối cùng từ đây."

Cửa mở ra.

Căn phòng cực kỳ chật hẹp, bên trong chỉ có duy nhất một chiếc ghế sofa đôi.

"Nhỏ thế này sao?" Tư Đồ Lâm Thần hỏi.

"Vâng. Để giúp hai vị tập trung tinh thần ở mức tối đa, đây là căn phòng phù hợp nhất. Hai vị cần ở đây, nhanh ch.óng đưa bước sóng cảm xúc và trạng thái sinh lý về cùng một tần số thì mới có thể đi vào lối đi đơn của thế giới cuối cùng."

"Có bí quyết gì không?" Ninh Thư Âm nhìn Mã Lạc thỉnh giáo.

Ánh mắt Mã Lạc bỗng trở nên né tránh.

"À... Bí quyết này ư... Biện pháp đi đường tắt thì không có."

Ông ta nhìn hai người đầy ẩn ý, khẽ hạ thấp giọng nói:

"Khuyên hai vị nên xóa bỏ mọi khoảng cách. Ví dụ như... Ví dụ như thông qua tiếp xúc thân thể để hơi thở, nhịp tim và cả tín hiệu thần kinh của hai người đồng bộ với nhau."

Mã Lạc không nói quá cụ thể, nhưng ý tứ đã truyền đạt gần như trọn vẹn.

Nghe xong lời giải thích, Tư Đồ Lâm Thần chỉ khẽ gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Trên gương mặt lạnh lùng của anh không hề có thêm biểu cảm thừa thãi nào.

Anh nhìn Ninh Thư Âm: "Chuẩn bị xong chưa?"

Ninh Thư Âm vì lời của Mã Lạc mà có chút căng thẳng, nhưng trên mặt cố gắng giữ vẻ bình thản.

Lúc này nhiệm vụ hàng đầu là sự an nguy của Tố Thiên Thiên, cô không còn lựa chọn nào khác.

"Bắt đầu đi." Cô gượng gạo trấn tĩnh.

Cạch một tiếng, cửa phòng chiếu đóng lại.

Đèn dần tắt, căn phòng chìm vào bóng tối.

Ninh Thư Âm ngồi trên sofa, cơ thể căng cứng như dây đàn.

Chiếc ghế sofa lún xuống vì sức nặng của hai người, khiến cô không tự chủ được mà tựa về phía anh.

Cánh tay, đùi ngoài của hai người không tránh khỏi việc dính sát vào nhau.

Theo lời Mã Lạc nói, khoảng cách thế này chắc là ổn rồi nhỉ, cô thầm nghĩ.

"Điều chỉnh hơi thở, giữ nhịp độ giống hệt ta. Làm trống mọi tạp niệm."

Giọng của Tư Đồ Lâm Thần vang lên bên cạnh. Giọng điệu của anh chẳng khác gì trên thao trường quân sự.

Ninh Thư Âm nghe nhịp thở đều đặn của người đàn ông trong bóng tối, vội vàng điều chỉnh hơi thở của mình theo đúng tiết tấu đó.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Cô nỗ lực tuân lệnh. Nhưng tiến độ lại không mấy suôn sẻ.

Bóng tối đã phóng đại mọi giác quan.

Ninh Thư Âm hết lần này đến lần khác cố gắng tĩnh tâm.

Thế nhưng, việc cố tình dẫn dắt trạng thái không những không giúp xóa sạch tạp niệm, mà đại não cô còn bắt đầu "phản nghịch".

Chuyện này giống như trong cuộc sống, bạn vốn đang ngồi yên ổn. Bỗng nhiên có người nói với bạn: "Được rồi, từ bây giờ, bạn đừng nghĩ đến con mèo đó nữa."

Trước khi nghe câu đó, đầu óc bạn chẳng hề có con mèo nào. Nhưng nghe xong, thôi xong rồi. Một con mèo lông xù lập tức nhảy bổ vào tâm trí bạn.

Đuổi thế nào cũng không đi.

Những tiếng sau đó, đầu óc bạn toàn là con mèo mướp hay mèo vàng đó, khi thì nằm phơi bụng nắng, khi thì lăn lộn nũng nịu.

Ninh Thư Âm lúc này chính là cái tình cảnh thê t.h.ả.m đó.

Cô liên tục tự nhắc mình phải xóa bỏ tạp niệm, đừng có nghĩ ngợi linh tinh.

Nhưng kết quả là...

"Hơi thở của anh ấy ổn định quá, sao mình không theo kịp?"

"Mùi hương này... Là gì nhỉ? Là mùi xà phòng tắm của Tư Đồ Lâm Thần sao?"

"Thân nhiệt anh ấy sao cao thế? Giống như một cái lò lửa vậy, những chỗ chạm vào nóng quá."

"Cái ghế này nhỏ quá, mình nhích một chút là sẽ chạm vào anh ấy nhiều hơn..."

Những suy nghĩ không nghe lời này khiến tâm trí cô không thể nào tĩnh lại được.

Năng lực cảm nhận nhạy bén của cô lúc này lại còn gây thêm rắc rối.

Cô bị bao vây c.h.ặ.t chẽ bởi luồng khí tức yếu ớt mỗi khi anh hít thở.

Đường nét của anh trong bóng tối, sự phập phồng của l.ồ.ng n.g.ự.c anh đều khiến cô không thể ngó lơ.

Nhịp tim của Ninh Thư Âm trở nên hỗn loạn.

Những tạp niệm rời rạc như dây leo quấn c.h.ặ.t khiến cô nghẹt thở.

Bíp… Bíp… Hệ thống kiểm tra trên tường phát ra tiếng cảnh báo đỏ đơn điệu, báo hiệu bước sóng tinh thần của hai người không khớp nhau.

Tư Đồ Lâm Thần bỗng nhiên lên tiếng, giọng điệu cũng mất đi vẻ bình thản thường ngày.

"Không được, thế này không vào được."

Ninh Thư Âm còn chưa kịp phản ứng, một luồng lực đã vòng qua eo cô.

Cơ thể cô tức khắc mất đi điểm tựa, bị anh cưỡng ép kéo mạnh về phía mình.

Giây tiếp theo, cô cảm thấy mình va vào một l.ồ.ng n.g.ự.c nóng bỏng. Gò má dán c.h.ặ.t vào n.g.ự.c anh.

Hôm nay anh mặc vest. Lúc vừa ngồi xuống anh đã cởi áo khoác ngoài. Lúc này, chỉ cách một lớp áo sơ mi mỏng, tiếng tim đập trầm ổn mạnh mẽ vang lên rõ mồn một bên màng nhĩ cô.

"Nghe nhịp tim của tôi." Anh ra lệnh trên đỉnh đầu cô, giọng nói khàn đặc.

Ninh Thư Âm bỗng chốc hoảng loạn.

Những ký ức về lần tiếp xúc gần gũi khi gặp anh lần đầu tiên lại ùa về, đan xen với hiện thực lúc này.

Khác với lần đó là bàn tay nóng hổi của anh dẫn dắt tay cô, khiến cô vòng qua ôm lấy cổ anh.

Còn anh, dùng bàn tay giữ c.h.ặ.t lấy lưng cô, ôm trọn cô vào lòng. Đây là một cái ôm mà cả hai đều dành cho nhau.

Thân nhiệt nóng bỏng không ngừng truyền sang.

Trán Ninh Thư Âm lấm tấm mồ hôi. Những giọt mồ hôi lăn xuống gò má rồi thấm vào áo sơ mi của anh.

Cô theo bản năng khẽ cựa quậy, nhưng lại bị cánh tay anh siết c.h.ặ.t hơn.

"Đừng động đậy." Anh cảnh cáo.

Cô làm sao có thể không động đậy cho được.

"Ngứa..." Cô lên tiếng với âm thanh cực thấp: "Hơi thở của anh... Làm cổ em ngứa quá."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.