Ác Mộng Trăng Máu - Chuơng 3: Tin Nhầm Quỷ
Cập nhật lúc: 18/06/2026 06:42
Tôi ở nhà một mình mà vô cùng hoảng sợ, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với cha của mình nữa. Trong khi thời gian cũng đã bắt đầu trôi qua, chốc lát cũng đã là buổi tối. Khi màn đêm bao phủ khắp nơi, tôi cảm thấy vô cùng rùng mình khi ở nhà một mình.
Bởi vì ở ngôi làng này không giống như những ngôi làng khác, nó luôn có những chuyện quỷ dị và tôi luôn sợ rằng bản thân của mình sẽ gặp những chuyện quỷ dị đó. Suy nghĩ đến đây, tôi ngay lập tức gạt bỏ những suy nghĩ ấy. Chốc lát tôi tự trấn an bản thân của mình rằng, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu và mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Với lại cha và bà sẽ về sớm thôi.
Vậy là tôi quyết định ngồi trong nhà, sau đó lấy trà của ông tôi ra mà để uống. Một phần để cho bản thân của mình tỉnh táo lại, một phần cố gắng quên đi những nỗi sợ kia. Tôi cứ ngồi đó một lát lâu, nhưng bây giờ cũng đã là 7 giờ đêm rồi mà cha cùng với bà của tôi vẫn chưa về. Trong lòng của tôi cảm thấy vô cùng lo lắng, tại sao bọn họ vẫn chưa về nữa? Họ đi ít nhất cũng 3 tiếng đồng hồ rồi, từ lúc 4:00 chiều đến giờ mà. Không biết cha của mình có xảy ra chuyện gì hay không.
Nghĩ đến đây mà tôi vô cùng buồn bã, từng giọt nước mắt không ngừng lăn dài trên đôi má, tôi cầu mong rằng: "Cha ơi, cha đừng xảy ra chuyện gì. Thậm chí trời Phật hãy phù hộ cha của con." Vẫn đang chìm trong những suy nghĩ của bản thân thì tiếng cánh cửa không ngừng vang lên ầm ầm. Tôi nhận ra là có ai đang gõ cửa, nhưng tại sao không nói gì chứ? Điều này khiến tôi vô cùng bối rối.
Chốc lát tôi định ra mở cửa thử để xem thử cha cùng với bà có phải đã về rồi hay không. Nhưng rồi khi vừa đứng dậy khỏi chiếc bàn, định đi ra chỗ cánh cửa kia, chốc lát tôi đã khựng lại một nhịp mà chìm trong những suy nghĩ của bản thân mình rằng: "Nếu như cha với bà về thì chắc chắn họ phải lên tiếng, còn đây không lên tiếng thì chắc chắn không phải cha với bà rồi. Nhưng đêm rồi ai lại gõ cửa nhà mình chứ? Ở đây cũng đâu có hàng xóm hay gì?"
Sau một lát, tôi đã nhớ tới lời của bà mình dặn, đó là không được mở cửa vào ban đêm nếu như cha cùng với bà vẫn chưa về. Điều này khiến tôi nhận ra một điều rằng, chắc chắn người kia chính là một thứ quỷ dị gì đó mà cả làng này hay đồn. Ở ngôi làng chúng tôi luôn bao phủ bởi những truyền thuyết. Nó không những là truyền thuyết về các khuôn mặt người cùng với đêm trăng m.á.u đầy quỷ dị, mà nó còn có những truyền thuyết về ma quỷ hoặc những ác linh luôn chực chờ để tìm mọi cách hại người hay ăn linh hồn của họ.
Và giờ đây tôi chìm trong những suy nghĩ của mình khi chắc chắn ngoài đó không là gì khác mà chính là một ác linh, vì thế tôi không nên mở cửa. Bởi vì ác linh sẽ không vào được nhà nếu như cánh cửa vẫn còn đóng. Thế là tiếng cánh cửa không ngừng vang lên, âm thanh ầm ầm ầm ầm giống như sắp bị phá vỡ vậy. Điều đó khiến cho tôi run rẩy, cảm giác sợ hãi dâng đến tột cùng. Khuôn mặt tôi nhăn lại, mồ hôi không ngừng chảy. Tôi tự hỏi bản thân của mình rằng, bây giờ mình phải làm gì để thoát khỏi những chuyện này đây? Mặc dù cha và bà đã nói rằng cánh cửa đó sẽ không mở ra được nếu như ác linh không phá được nó, nhưng mình có một cảm giác vô cùng lo lắng, giống như con ác linh kia sẽ phá hủy được cánh cửa này.
Vẫn đang chìm trong những suy nghĩ của bản thân, ngay lập tức tôi có thể nghe thấy tiếng của bà mình vang lên: "Cháu à, ta gõ cửa nãy giờ tại sao cháu không ra mở cửa chứ? Cháu đang làm gì trong đó vậy hả?"
Nghe những gì bà mình vừa nói, điều này khiến tôi cảm thấy rất vui. Thế là tôi chìm trong những suy nghĩ của bản thân mình rằng, không lẽ nào ngoài đó không phải là ác linh mà chính là bà của mình đã về rồi sao?
Trong sự tò mò của bản thân, tôi bắt đầu tiến đến chỗ cánh cửa. Sau khi tiến đến nơi, tôi ngay lập tức đưa tay tính mở cửa ra, nhưng trong lòng vẫn nơm nớp một sự sợ hãi nào đó. Giờ đây, giọng của bà tôi từ bên ngoài vẫn không ngừng vang lên: "Con à, hãy mau mở cửa đi. Tại sao vẫn chưa mở cửa vậy? Thế thì làm sao bà vào trong nhà được đây? Ở ngoài đây trời rất lạnh." Nghe những lời này cùng với tiếng nức nở giống như bà của mình đang khóc, điều đó khiến trong lòng của tôi nhói lên một cơn đau.
Thế là tôi cũng đã quyết định rằng sẽ mở cửa xem thử, bởi vì ác linh làm sao có thể giả giọng được làm bà của tôi chứ? Sau khi suy nghĩ những điều này, tôi ngay lập tức cũng quyết định sẽ mở cửa ra để xem sao. Thế là chốc lát tôi cũng đã mở cánh cửa ra. Ngay lập tức tôi cũng đã nhìn thấy bà của mình với khuôn mặt ủ rũ đầy u ám. Nhưng hình như bà có một điều gì đó rất kỳ lạ. Nhưng khi nhìn thấy người đó thực sự là bà của mình, điều này khiến tôi đã thả lỏng hơn một chút. Chốc lát tôi lên tiếng nói với bà rằng: "Tại sao bà chỉ gõ cửa không mà không gọi con ngay từ đầu chứ? Nếu như bà gọi con ngay từ đầu thì con đã mở cửa cho bà vào rồi. Nhưng mà cha của con đâu rồi hả?"
Bà tôi nghe những lời đó, khuôn mặt vẫn cúi sầm dưới mặt đất. Chốc lát bà lên tiếng với chất giọng đầy ma mị, điều này khiến cho tôi có cảm giác không lành, giống như đây không phải là bà của mình vậy: "Cha của con đã bị đám dân làng đó, bắt giam giữ ở lại rồi, chỉ có một mình bà về thôi. Thậm chí nãy giờ bà tưởng con ngủ nên không kêu nên gõ cửa thử."
Nghe câu nói không thực tế này của bà khiến cho tôi trở nên lạnh sống lưng. Giờ đây trong lòng của tôi dâng lên một cảm giác vô cùng bất an. Tôi chìm trong những suy nghĩ của bản thân mình rằng, đây chắc chắn không phải là bà của mình mà là ác linh đang giả dạng thành, và rồi nó sẽ ăn thịt mình sau một ít thời gian nữa thôi. Và bây giờ mình phải làm gì trong tình huống này đây để có thể thoát khỏi được con ác linh này trước khi cái c.h.ế.t của bản thân đang cận kề ngay trước mắt?
