Ác Nữ Đanh Đá Phát Điên, Đi Làm Sáng Chín Chiều Năm - Chương 8
Cập nhật lúc: 04/05/2026 08:03
“Đêm khuya thanh vắng, Tô Ngữ Yên mặc bộ đồ dạ hành dùng thân thủ phi phàm và những bước di chuyển linh hoạt, lặng lẽ lẻn vào phòng Tô Dao một cách thần không biết quỷ không hay rồi đặt một thứ gì đó xuống......”
Ngày hôm sau, thọ thần bảy mươi hai tuổi của Tô lão phu nhân.
Vì Tô gia có công lao to lớn, nên Tô gia hành sự luôn vô cùng khiêm tốn.
Tô Lẫm càng là chưa bao giờ đứng về phía bất kỳ thế lực nào trong triều đình cũng như không bao giờ kéo bè kết phái, mục đích chính là để đề phòng hoàng đế nghi kỵ đối phó với mình.
Tô lão phu nhân cũng hiểu đạo lý ‘cây cao đón gió’, nên ngoài những lần mừng thọ chẵn mới mời các thế gia kinh thành tổ chức rầm rộ, còn những lần mừng thọ lẻ thì luôn là cả nhà sum họp quay quần bên nhau.
Tô Ngữ Yên ăn mặc chỉnh tề vừa bước ra khỏi viện của mình, liền chạm mặt một nam nhân.
Nam nhân mày kiếm mắt sáng, khí vũ hiên ngang, vô cùng đẹp trai.
Nhìn nữ t.ử trước mặt có dung mạo vài phần giống mẫu thân, nam nhân biết, đây chính là em gái ruột của mình.
“Ngữ Yên, anh là Tô Trạm, sáng nay cưỡi ngựa chạy hối hả về phủ đã lần lượt đi thăm tổ mẫu và phụ thân mẫu thân rồi.”
“Mẫu thân đã kể cho anh nghe chuyện của em, nên anh lập tức chạy đến thăm em ngay.”
Tô Trạm, trưởng nam của Tô gia, giữ chức Phiêu kỵ tướng quân, quanh năm trấn thủ biên cương, ba năm mới về một lần.
Thấy anh ta và tên Tô Triết kia hoàn toàn khác biệt, Tô Ngữ Yên nở nụ cười lịch sự với anh ta.
“Đại ca có lòng rồi.”
“Đi thôi đại ca, chúng ta đi chúc thọ tổ mẫu.”
Tô Trạm đưa hộp gấm trong lòng cho Tô Ngữ Yên.
“Ngữ Yên, đây là quà anh mang về cho em, em xem xem có thích không.”
Mặc dù cô và Tô Trạm là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng qua hành vi cử chỉ có thể thấy anh ta là một người biết phân biệt đúng sai.
Thế là, Tô Ngữ Yên nhận lấy hộp gấm.
“Cảm ơn đại ca, chỉ cần là đại ca tặng, em đều thích hết.”
Tô Trạm nhìn đứa em gái ruột trước mặt, nghĩ đến những khổ cực mà cô đã phải chịu khi lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm qua, trong lòng không khỏi dâng lên một chút xót xa.
“Ngữ Yên những năm qua chịu khổ rồi, đại ca sau này sẽ yêu thương em gấp bội.”
Tô Ngữ Yên mỉm cười với anh ta, thái độ vô cùng thân thiện.
Hai anh em vừa đi vừa trò chuyện bâng quơ.
Vào đến yến sảnh, liền nhìn thấy Tô Dao đang thân mật khoác tay Tô lão phu nhân, hơn nữa cô ta còn chọc cho Tô lão phu nhân rất vui vẻ.
Tô lão phu nhân là người nhẹ dạ, thích nghe lời nịnh hót, mà Tô Dao lại rất giỏi nịnh bợ.
Tô Dao nhìn thấy Tô Trạm, lập tức đứng dậy chào hỏi.
“Đại ca ca về rồi ạ.”
Tô Trạm không thèm để ý đến cô ta.
Tô Dao tức khắc đỏ hoe mắt.
“Dao Dao nhất thời ma xui quỷ khiến làm sai chuyện, sau này sẽ không bao giờ như vậy nữa, Đại ca ca đừng có không để ý đến Dao Dao được không ạ.”
Tô Trạm vẫn không để ý đến cô ta.
Tô lão phu nhân thấy vậy liền lên tiếng.
“Trạm nhi, biết sai mà sửa thì không gì tốt bằng.
Dao Dao bệnh tình vừa mới thuyên giảm, cơ thể còn yếu lắm, con đừng đối xử với nó như vậy.”
“Dao Dao nó cứ bám đuôi gọi con là Đại ca ca suốt mười mấy năm, con hãy cho nó một cơ hội đi.”
Nghe đến đây, Tô Ngữ Yên bật cười một cách không đúng lúc.
“Chà, tổ mẫu đúng là bụng dạ rộng lớn như biển cả, đối với kẻ phạm lỗi không chỉ tự mình nói tha thứ là tha thứ luôn, còn đi khuyên người khác cũng phải bao dung đại lượng một chút.
Tượng Quan Thế Âm Bồ Tát ở chùa Từ Quang Bảo trong kinh thành của chúng ta nên đứng dậy, để tổ mẫu người ngồi xuống mới phải đấy~”
Sắc mặt Tô lão phu nhân lập tức thay đổi.
Tô Trạm biết tổ mẫu đã quen thói mạnh mẽ, trong nhà xưa nay luôn nói một là một hai là hai, Ngữ Yên lần này va chạm với tổ mẫu, tổ mẫu chắc chắn sẽ trách mắng cô, nên anh ta lập tức dâng quà tặng mang về cho lão phu nhân.
“Ngữ Yên nó gặp phải chuyện như vậy nên chịu chút kích động, tổ mẫu hãy bao dung cho nó một chút, đừng chấp nhặt với nó.”
“Đây là quà mừng thọ của tôn nhi mang về cho người ạ.”
Tô Trạm văn võ toàn tài, là niềm tự hào của Tô lão phu nhân và bà rất yêu quý Tô Trạm, trong lòng càng coi anh ta là người kế thừa của Tô gia.
Nên lão phu nhân chỉ hung tợn liếc nhìn Tô Ngữ Yên một cái, chứ không trách mắng cô.
Tô Dao nhìn nhìn chiếc hộp gấm Tô Trạm tặng lão phu nhân, lại nhìn nhìn chiếc hộp gấm trong tay Tú Nhi, trong lòng hận ý dâng trào:
“Trước đây mỗi lần Đại ca ca về đều sẽ mang quà cho mình mà!
Đều tại con khốn Tô Ngữ Yên này cướp đi tất cả của mình!”
Cùng lúc đó, vợ chồng Tô Lẫm sánh vai đi tới.
Đỗ thị giây phút nhìn thấy con gái liền tươi cười rạng rỡ, đi đến bên cạnh con gái nắm lấy tay cô.
Sau khi mọi người đã đông đủ, yến tiệc bắt đầu.
Theo sau những món ngon vật lạ lần lượt được dâng lên, trên bàn tiệc lớn nhanh ch.óng bày đầy những món ăn có đủ sắc hương vị.
Tô Dao nhìn những món ăn ngon lành ngay trước mắt thì véo mạnh vào người mình một cái.
Bởi vì cô ta đói.
Và đó là một cảm giác đói mãnh liệt chưa từng có.
Cô ta không biết mình bị làm sao, chỉ biết từ lúc ngủ dậy sáng nay đã đói đến cồn cào cả ruột gan.
Bữa sáng thậm chí đã ăn lượng cơm gấp đôi bình thường nhưng vẫn cảm thấy rất đói.
Nhưng cô ta chưa kịp tìm phủ y xem bệnh, vì hôm nay là thọ thần của Tô lão phu nhân, cô ta phải đến sớm nhất và luôn ở bên cạnh lão phu nhân để dìm hàng Tô Ngữ Yên xuống!
Sau khi các món ăn đã lên đủ, Tô lão phu nhân động đũa trước.
Tiếp theo, những người khác trên bàn cũng lần lượt động đũa.
Chỉ có Tô Dao là bất động.
Thấy Tô Dao mãi không động đũa, Tô lão phu nhân hỏi han.
“Dao Dao sao không động đũa?
Là không có cảm giác thèm ăn sao?”
Hôm nay làm sao có thể không ăn yến thọ của lão phu nhân được?
Tô Dao gượng cười.
“Dao Dao làm sai chuyện, cảm thấy vô cùng hổ thẹn, lẽ ra nên là người động đũa cuối cùng.
Tổ mẫu, Dao Dao ăn ngay đây ạ.”
Dứt lời, cô ta gắp một miếng thịt Đông Pha nhỏ cho vào miệng.
Cái miếng ăn này một khi đã bắt đầu là không thể dừng lại được nữa.
Bởi vì độc trong cơ thể cô ta đã phát tác.
Chỉ thấy Tô Dao lập tức gắp miếng thịt Đông Pha thứ hai, chưa kịp nhai đã nuốt chửng.
Rồi đến miếng thứ ba, thứ tư, cho đến khi đĩa thịt cạn sạch......
Tuy nhiên, ăn hết một đĩa thịt Đông Pha, Tô Dao không những không no mà ngược lại càng đói hơn, càng muốn ăn hơn nữa.
Cô ta không biết mình rốt cuộc bị làm sao, nhưng hiện tại mỗi một tế bào trong cơ thể đều đang gào thét đòi nạp thức ăn, cô ta hoàn toàn không nén nổi cũng không khống chế nổi cảm giác đói khát này!
Thế là, cô ta vươn đũa về phía món xíu mại cua......
Một lát sau, cả đĩa xíu mại cua đều chui hết vào bụng cô ta.
Càng ăn càng đói, Tô Dao lại vươn đũa về phía món vịt bát bảo nhồi hồ lô......
Sau khi chén hết cả một con vịt, Tô Dao lại đưa bàn tay ma quỷ về phía món canh Vạn Thọ Vô Cương đặc biệt chuẩn bị cho lão phu nhân......
Có lẽ dùng thìa múc thấy chậm quá, cô ta trực tiếp bê cả bát lên húp.
Cái húp này là húp sạch cả một bát lớn......
Không dừng lại được, hoàn toàn không dừng lại được.
Mà những người khác có mặt tại đó đã sớm buông đũa, trên mặt ai nấy đều là biểu cảm ‘chấn động cả nhà tôi’:
“Cô ta bị làm sao vậy?!”
Vẻ mặt Tô Ngữ Yên thì hùa theo số đông, nhưng nội tâm lại nghĩ khác với mọi người:
“Tô Dao à Tô Dao, chất độc này của ta cực kỳ mãnh liệt đấy, bữa ăn đầu tiên sau khi trúng độc cô vẫn còn có thể khống chế d.ụ.c vọng ăn uống một chút, nhưng sau này nếu không có thu-ốc giải, mỗi lần ăn uống cô đều sẽ tự ăn đến mức nôn thốc nôn tháo cho xem.”
Mà Tô Dao sau khi húp sạch bát canh vẫn không dừng lại việc nạp thức ăn, mà tiếp tục quét sạch những món ngon trên bàn......
Cái tướng ăn này của cô ta chọc cho Tô lão phu nhân lớn tiếng quát mắng.
“Hôm nay ngươi bị làm sao vậy!
Hôn mê mấy ngày là bị quỷ đói nhập hồn rồi sao?!
Trong tiệc mừng thọ của ta mà ăn uống ngốn ngấu như vậy còn ra thể thống gì nữa!”
Tô Dao đang ăn đến mức đầy mồm đầy mỡ bị tiếng quát này làm cho giật mình kinh hãi.
Cô ta lấy lại tinh thần, giọng mang theo tiếng khóc.
“Tổ mẫu, con cũng không biết nữa...... oẹ~”
Ăn no đến tận cổ họng nên Tô Dao vừa mở miệng đã ‘oẹ’ một cái, nôn thẳng xuống đất.
Phải biết rằng, lượng thức ăn cô ta vừa nạp vào bằng lượng thức ăn của cô ta trong rất nhiều ngày trước đây cộng lại.
Mùi vị khó ngửi tức khắc lan tỏa khắp căn phòng.
Tô lão phu nhân tức đến mức l.ồ.ng ng-ực đau nhói.
Đôi mắt của tất cả mọi người có mặt cũng trợn ngược lên như quả chuông.
Do cảnh tượng quá đỗi chấn động và họ chưa từng thấy bao giờ, nên phải một lúc lâu sau, hạ nhân mới phản ứng lại và vội vàng đi dọn dẹp.
Thấy tổ mẫu đầy vẻ chê bai và thất vọng, Tô Dao vội vàng quỳ xuống chân lão phu nhân để giải thích.
Dù sao có Tô lão phu nhân che chở, cô ta mới không bị đuổi khỏi Tô gia.
“Tổ mẫu, con thực sự không biết nữa...... oẹ~”
Dạ dày đang cuộn trào nên cô ta vừa mở miệng, trực tiếp ‘oẹ’ lên áo của Tô lão phu nhân.
Tô lão phu nhân tức đến mức l.ồ.ng ng-ực phập phồng dữ dội.
Bà nhìn đống chất nôn trên người mình, đôi mắt trợn ngược lên suýt nữa thì rơi ra ngoài.
Nói thật, đây là lần Tô lão phu nhân sống đến từng này tuổi, đôi mắt mở to nhất từ trước đến nay.
Ma ma tâm phúc của Tô lão phu nhân là Chu ma ma thấy vậy lập tức dặn dò hạ nhân đi lấy quần áo thay.
Tô lão phu nhân nhìn đống chất nôn khắp người mình, giọng nói cũng run rẩy.
“Người đâu!
Người đâu!
Mau lôi nó ra ngoài cho ta!”
Sau khi Tô Dao bị mấy bà t.ử lôi đi, Chu ma ma dìu lão phu nhân đến trắc điện, đợi hạ nhân mang quần áo đến.
Vừa mới thay xong quần áo quay lại chính điện, thấy một nha hoàn thần sắc hoảng hốt chạy tới.
Nha hoàn đó biết tâm trạng lão phu nhân hiện tại đang rất tệ, nên cô ta đi đến bên cạnh Chu ma ma nhỏ giọng nói thầm vài câu.
Chu ma ma nghe vậy, lập tức nhìn về phía Tô Ngữ Yên.
“Cái gì?!
Chiếc vòng ngọc Tô lão tướng quân tặng cho lão phu nhân không thấy đâu nữa sao?!”
Lúc Tô lão phu nhân và Tô lão tướng quân còn mặn nồng đêm tân hôn, Tô lão tướng quân đã tặng bà một cặp vòng ngọc có nước ngọc vô cùng tốt.
Tô lão phu nhân coi cặp vòng này như báu vật trong lòng bàn tay, đeo mỗi ngày, một lần đeo là mấy chục năm.
Cho đến sau khi Tô lão tướng quân qua đời, Tô lão phu nhân vì quá nhớ nhung nên mới tháo cặp vòng ngọc đã đeo mấy chục năm xuống.
Mặc dù bà không đeo nữa, nhưng bà đặt trong hộp gấm trân trọng cất giữ cẩn thận, còn lệnh cho hạ nhân thỉnh thoảng lại mang ra lau chùi bảo dưỡng.
Mà bản thân Tô lão phu nhân cũng thường xuyên cầm vòng ngọc trong tay và gọi tên lão tướng quân.
Có thể nói chiếc vòng ngọc này là thứ quan trọng nhất đối với Tô lão phu nhân.
Nha hoàn lập tức quỳ sụp xuống đất.
“Tối kia lão phu nhân cầm vòng ngọc xem một lúc xong nô tì đúng là đã đặt nó vào hộp gấm và cất về chỗ cũ rồi ạ.”
