Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 120: Câm Miệng Đi!
Cập nhật lúc: 05/02/2026 17:25
“Ký chủ, đây cũng là một hùng tính Hoàng giai, thực lực mạnh mẽ, sinh một lứa con với hắn có thể tăng không ít tích phân.”
Giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu.
“Câm miệng đi!”
Đây đâu phải là lúc ban đầu không có lựa chọn nữa, nàng đã có hai thú phu thiên phú mạnh mẽ, sinh cho Tân Phong một lứa rồi, Chúc Tu còn chưa có mà!
Nàng cố sức ngửa người ra sau, cố gắng kéo giãn khoảng cách để đ.á.n.h thức Viêm Liệt.
Kết quả dù nàng ngửa thế nào, Viêm Liệt vẫn siết c.h.ặ.t eo nàng dán sát vào.
Tư thế của hai người suýt nữa gập thành một góc vuông.
Bạch Loan Loan trong lòng bực bội không thôi, vì đi vệ sinh, nàng đã cố tình tìm một con đường nhỏ không giáp phố, đi ra ngoài nữa là ra khỏi bộ lạc.
Thời gian này các hùng tính đều đang đi săn trong núi, các thư tính cơ bản sẽ không đến đây.
Đây đúng là kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay!
Xoẹt…
Tay Viêm Liệt mò mẫm nửa ngày, trong lúc sốt ruột không cởi được thắt lưng, liền trực tiếp xé rách quần áo.
Viêm Liệt c.h.ế.t tiệt, đây là chiếc váy nàng đã tốn mấy chục tích phân để đổi đó!
Lòng bàn tay nóng rực dán lên làn da bên hông nàng, mang đến một trận run rẩy.
“Ưm…”
Cả người nàng đều nằm trong sự khống chế của Viêm Liệt, có chút tức giận, nhưng cũng biết tình trạng này của Viêm Liệt hoàn toàn không phải do hắn tự chủ được.
Khi xưa Tù Nhung ghét nguyên chủ như vậy, sau khi hoàn toàn mất đi ý thức chẳng phải vẫn cùng nàng lăn lộn trên bãi cỏ sao.
Quần áo bị lột ra như bóc hành, hùng tính mất đi lý trí, ra tay cũng không biết nặng nhẹ.
Ngay lúc nàng cảm thấy khó thoát kiếp nạn, sức nặng đè trên người đột nhiên biến mất.
Nàng nhanh ch.óng che lại quần áo, ngẩng mắt nhìn lên, một chiếc đuôi rắn dài ngoằng đang cuộn lấy Viêm Liệt và nhanh ch.óng kéo hắn đi.
Đôi mắt đỏ rực của rắn hổ mang chúa lạnh như băng, tựa như bão tố sắp ập đến.
Bạch Loan Loan trong lòng trầm xuống, đây là tiết tấu sắp toang rồi.
Nàng vội vàng giải thích với Chúc Tu, “Chúc Tu, chàng đừng hiểu lầm, hắn không cố ý đâu.”
Bạch Loan Loan còn muốn giải thích, nhưng Chúc Tu hoàn toàn không nghe nữa, trực tiếp cuộn lấy Viêm Liệt rồi đi.
Bạch Loan Loan đuổi theo vài bước, rất nhanh đã không thấy bóng dáng họ đâu.
Làm sao bây giờ, Chúc Tu mất khống chế sẽ không g.i.ế.c Viêm Liệt chứ?
Viêm Liệt rõ ràng đã trúng chiêu, hắn còn giúp mình rất nhiều lần.
Bạch Loan Loan không muốn vì chuyện này mà hại hắn mất mạng.
Nghĩ đến đây, nàng nhanh ch.óng quay người chạy về nhà.
Không biết Tân Phong đã về chưa, bây giờ chỉ có thể nhờ Tân Phong ra tay, may ra còn cứu được Viêm Liệt.
Đôi mắt Chúc Tu đỏ rực, hắn nhìn chằm chằm hùng tính đang bị cuộn c.h.ặ.t.
Chỉ cần hắn siết mạnh, con báo này sẽ nhanh ch.óng c.h.ế.t vì ngạt thở.
Viêm Liệt bị giày vò đến mức không thể phán đoán chính xác thế giới bên ngoài, chỉ khó chịu đến mức cả khuôn mặt căng lên đỏ bừng.
Nhưng dần dần, sắc mặt hắn bắt đầu trắng bệch, rồi chuyển sang xanh mét…
Ý nghĩ g.i.ế.c c.h.ế.t Viêm Liệt ngày càng mãnh liệt, chỉ cần hắn dùng thêm chút sức, hắn sẽ trở thành một con báo c.h.ế.t.
Trong đầu lại đột nhiên vang lên giọng nói của Tân Phong.
Lời nguyền hắc ám có thể nuốt chửng lý trí của hắn bất cứ lúc nào, nhưng bên cạnh Loan Loan chỉ có một mình Tân Phong là hùng tính.
Ánh sáng đỏ rực trong mắt không ngừng lóe lên, cuối cùng, đuôi dài vung lên, trực tiếp quăng Viêm Liệt xuống sông.
Viêm Liệt hoàn toàn không biết mình vừa đi một vòng Quỷ Môn Quan.
Hắn cảm thấy trong cơ thể có một ngọn lửa đang cháy loạn.
“Loan Loan…”
Chúc Tu đang cố gắng kiềm chế sát niệm của mình, đột nhiên nghe thấy Viêm Liệt gọi tên Loan Loan.
Sát ý lại lần nữa tuôn trào, chiếc đuôi rắn dài lại hung hăng quật về phía hắn.
Ý thức của Viêm Liệt bị cơn đau dữ dội đ.á.n.h thức, hắn rên một tiếng, đưa tay lau vết m.á.u bên mép, ngẩng đầu nhìn con rắn hổ mang chúa trên bờ.
“Là ngươi!”
Hắn nhận ra hùng tính này, là một trong những thú phu của Loan Loan.
Qua quan sát, hắn biết đây là một hùng tính vô cùng mạnh mẽ.
Viêm Liệt nén sự khó chịu trong người, c.ắ.n răng, dứt khoát nói thẳng, “Ta thích Loan Loan, ta muốn trở thành thú phu của nàng, cùng ngươi bảo vệ nàng.”
“Không cần ngươi bảo vệ, vừa rồi nếu không phải ta trở về, người làm hại Loan Loan, cưỡng ép giao phối với Loan Loan chính là ngươi, ngươi bảo vệ thế nào?”
Ánh mắt Chúc Tu rất lạnh, giọng điệu càng lạnh hơn.
Hắn không thích bất kỳ hùng tính nào tiếp cận Loan Loan, nhưng vì tình trạng của mình mà phải cố gắng đè nén sát ý đối với hắn.
“Vừa rồi… thật sự là Loan Loan?”
Vì hắn không bị hệ thống xóa trí nhớ, nên hắn không giống Tù Nhung không nhớ gì cả.
Hắn nhớ toàn bộ quá trình, chỉ là không dám tin đó là sự thật.
Hắn thật sự đã ôm Loan Loan, môi nàng vừa ngọt vừa mềm, còn có cơ thể trắng như tuyết của nàng…
Tất cả cảm giác vừa rồi đều hiện rõ trong đầu hắn.
Má Viêm Liệt đỏ bừng, ngay cả hơi thở cũng gấp gáp hơn.
“Ta bị người ta hạ Kinh Hoa, không phải cố ý làm hại Loan Loan, ta đi tìm nàng ngay, nói rõ với nàng.”
Sau khi bị đ.á.n.h mạnh, hắn bây giờ đã có thể miễn cưỡng đè nén được luồng nhiệt đang chạy loạn trong cơ thể.
Tay chân cùng lúc bò lên bờ, tâm trạng hắn lúc này vô cùng kích động, muốn gặp Loan Loan ngay lập tức.
Họ đã ôm nhau, hôn nhau rồi.
Sau này hắn nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Loan Loan, sinh một lứa con thuộc về hắn và Loan Loan.
Hắn chắc chắn sẽ yêu thương lứa con mà Loan Loan sinh cho mình hơn cả tên thú nhân sói kia.
Ai ngờ vừa lên bờ, lại bị Chúc Tu quật một đuôi trở lại.
Chúc Tu ra tay không chút lưu tình, nếu không phải bản thân Viêm Liệt là hùng tính có thiên phú cực mạnh, hai cú này của Chúc Tu có thể trực tiếp lấy mạng một hùng tính thiên phú cấp thấp.
“Đùng” một tiếng, Viêm Liệt lại bị ném xuống sông, còn bị sặc hai ngụm nước sông lạnh buốt.
Sau đó lại “phụt” một tiếng, phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Lần này, Viêm Liệt cuối cùng cũng nhận ra địch ý mãnh liệt của Chúc Tu đối với mình.
“Ngươi không muốn ta làm thú phu của Loan Loan.”
Hắn lại từ dưới sông đứng dậy, đôi mắt luôn rạng rỡ nụ cười giờ đây mang theo vẻ cảnh giác và nặng nề.
Cái đầu khổng lồ của con rắn hổ mang chúa dường như khinh thường nhướng mí mắt, không thèm để ý đến hắn.
Viêm Liệt lại lên tiếng, “Loan Loan muốn kết đôi với ai, không đến lượt ngươi quản, ta muốn gặp Loan Loan.”
Nói xong, hắn nhanh ch.óng biến thành hình thú, thi triển thiên phú chi lực cố gắng thoát khỏi sự phong tỏa của rắn hổ mang chúa.
Nhưng dù sao hắn cũng đã bị thương, vừa nhảy lên, đuôi rắn lại đúng hẹn mà đến.
Lần này hắn đã đề phòng trước, né được một đòn tấn công.
Nhưng đòn tấn công tiếp theo của Chúc Tu lại theo sau.
Lần thứ ba Viêm Liệt bị ném xuống sông, hắn đã bị thương không nhẹ, độc tố Kinh Hoa bị đè nén lại tác oai tác quái…
Con ngươi đỏ rực của rắn hổ mang chúa nhìn hắn một lúc, xác định hắn đã không thể đi tìm Loan Loan nữa, lúc này mới vẫy đuôi rắn, quay người rời đi.
Lúc này Bạch Loan Loan đã về đến nhà, nhưng Tân Phong lại không có ở nhà.
Nàng có chút lo lắng, ra ngoài đón các con về xong, cứ đi đi lại lại trong nhà.
Không biết qua bao lâu, cửa cuối cùng cũng có tiếng động.
Nàng lập tức chạy ra ngoài xem, thì thấy Tân Phong bước vào.
“Sao vậy?” Cảm nhận được cảm xúc của Loan Loan không đúng, Tân Phong lên tiếng hỏi.
Bạch Loan Loan lập tức đi tới, khoác tay chàng, “Tân Phong, Chúc Tu cuốn Viêm Liệt đi rồi, đến giờ vẫn chưa về, chàng giúp thiếp đi xem được không?”
