Ác Nữ Xuyên Về Thập Niên 70: Ngược Tra, Kiếm Tiền Và Gả Cho Anh Lính - Chương 273
Cập nhật lúc: 03/05/2026 17:55
“Cứu tôi với... cứu tôi... cầu xin anh..."
Liễu Kháng Nhật biết mình không ổn rồi, nhưng anh ta không muốn ch-ết, nhà họ Liễu vẫn chưa vực dậy, chưa được hưởng vinh hoa phú quý, anh ta vẫn chưa trở thành người bề trên, anh ta không cam lòng!
“Có cái gì ăn không...
đói quá... cho tôi chút gì ăn đi..."
Chu Tư Minh lẩm bẩm kêu gào trong cơn mê man, còn l-iếm l-iếm môi, ngay sau đó có một dòng chất lỏng ngọt lành chảy vào, anh ta tham lam mút lấy, như thể đang uống nước cam lộ.
Sau khi uống một trận điên cuồng, tinh thần Chu Tư Minh tốt lên không ít, mở mắt ra, giọng nói cũng lớn hơn một chút.
“Các người tìm được đồ ăn rồi à?"
Chu Tư Minh lộ vẻ vui mừng, trong bóng tối không nhìn thấy Liễu Kháng Nhật nằm bên cạnh, mặt trắng bệch như tờ giấy, đã tắt thở từ lâu.
“Đại công t.ử, đừng nói chuyện, tiết kiệm thể lực."
Đám tay sai đều không nhúc nhích, tựa vào vách hang nhắm mắt dưỡng thần.
Chu Tư Minh nghẹn lời, rất không vui, những người này càng ngày càng không tôn trọng anh ta.
“Đùng..."
Bên ngoài vang lên tiếng sấm nổ vang trời, ngọn núi như rung chuyển.
Sáu tên tay sai lập tức cảnh giác đứng dậy, linh tính báo cho họ có điềm không lành, nhất định sẽ có chuyện xảy ra.
“Đùng..."
Lại một tiếng sấm nổ.
Hang động thực sự rung chuyển dữ dội, những khối đá lớn nhỏ đua nhau rơi xuống.
“Mau đi thôi!"
Phản ứng của sáu tên tay sai còn khá nhanh, bọn chúng loạng choạng chạy đến bên cạnh Chu Tư Minh, muốn đỡ anh ta dậy chạy lấy người, nhưng Chu Tư Minh hoàn toàn không có sức để đứng lên, tất cả đều phải dựa vào bọn chúng đỡ.
Mọi người đều kiệt sức rồi, cứ trì hoãn như vậy, đá rơi xuống càng nhiều hơn, rào rào như mưa, trong chớp mắt đã chôn vùi Liễu Kháng Nhật.
“A...
đau quá..."
Chu Tư Minh chợt rú lên t.h.ả.m thiết, một hòn đá đập trúng đầu anh ta, m-áu chảy ra như suối, rồi anh ta ngất lịm đi.
Kéo theo cả sáu tên tay sai cùng ngã lăn ra đất.
“Đùng..."
Tiếng sấm liên tiếp vang lên không dứt, hang động rung lắc như thể động đất, đá rơi xuống ngày càng dày đặc.
Tám tên tay sai (chắc tác giả nhầm số lượng) cũng bị thương, nhưng phản ứng của bọn chúng nhanh, né được chỗ hiểm, không bị thương nặng như Chu Tư Minh.
Bọn chúng dìu Chu Tư Minh, gian nan tháo chạy, đá trên đầu thi nhau rụng xuống đè lên người bọn chúng, nhưng bọn chúng cũng không buông tay.
Nếu Chu Tư Minh không thể sống sót trở về kinh thành, bọn chúng cũng đừng hòng sống nổi, người thân ở quê nhà cũng sẽ bị liên lụy.
Tám người đưa Chu Tư Minh, vất vả lắm mới chạy thoát được đến “khu vực an toàn", khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Có kẻ muốn Đại công t.ử ch-ết!"
Tên cầm đầu đột ngột thốt lên một câu, hắn đã sớm nhận ra điều bất thường rồi, núi ở thôn Đường nhiều cây cối, cho dù có mưa bão sấm sét thì cũng không thể làm hang động sập lở đến mức này được, lúc đó hắn đã nghi ngờ là do con người làm ra.
Bây giờ thì càng khẳng định chắc chắn hơn.
Hiện tại trên đỉnh hang động, chắc chắn đang có người phá hoại, mục đích là để ngăn cản bọn chúng ra khỏi hang.
Tám người đều im lặng, vốn dĩ đã đào được hơn một nửa, chỉ ba bốn ngày nữa là có thể ra ngoài, bây giờ thì xong đời rồi, rất có thể bọn chúng sẽ mãi mãi không ra được nữa.
Sớm biết là cái nhiệm vụ xui xẻo này, bọn chúng đã chẳng nhận!
“Đùng..."
Lại một trận sấm nổ, ngay sau đó là tia chớp to bằng bắp tay x.é to.ạc bầu trời, gầu ngoạm khổng lồ của máy xúc tàn phá điên cuồng trên đỉnh hang động, không lâu sau, đá rơi xuống trong hang càng lúc càng dày đặc.
Sấm ngớt, mưa rơi càng lúc càng lớn, Đường Niệm Niệm nhảy xuống từ máy xúc, nhìn hang động đã sập đổ hoàn toàn, vô cùng hài lòng.
Đêm hôm đó, mưa giông ở thôn Đường kéo dài đến tận nửa đêm, sấm chớp đùng đoàng khiến dân làng ngủ không yên giấc, trời sáng, mưa tạnh, đám người Ngụy Chương Trình lại phải lên núi tìm người.
Nhưng hôm nay thôn Đường đón một nhân vật quan trọng, Cục trưởng Cục Công an họ Quan, cùng các lãnh đạo khác của huyện đều cùng lên núi.
“Có mấy chiếc xe con chạy đến kìa, đỗ ngay đầu thôn ấy!"
“Có phải quan lớn đến không?
Tôi thấy cả xe Jeep nữa!"
Dân làng không ai dám nói to, đứng từ xa chỉ trỏ vào mấy chiếc xe con ở đầu thôn.
Đại đội trưởng đứng cùng đám cán bộ công xã, lo lắng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, ông không ngờ lai lịch của tên Chu Tư Minh kia lại lớn đến thế, thiên linh linh địa linh linh, cầu mong đừng có liên lụy đến thôn Đường!
Ông cụ Chu từ trên xe Jeep bước xuống, ông ta đã đến Chư Thành từ hôm qua, tìm vài tên thuộc hạ cũ trò chuyện, răn đe một trận, nhưng Tư Nhân vẫn bặt vô âm tín, phía Tư Minh cũng không có manh mối gì.
Ông cụ Chu bình thường thái sơn sụp đổ trước mặt cũng không biến sắc, lúc này lại sốt ruột như lửa đốt, cũng có chút không đứng vững nổi.
“Lão lãnh đạo, hay là nghỉ ngơi một lát trước đã?"
Cán bộ công xã cung kính hỏi, lưng cúi gập chín mươi độ.
“Không cần, lên núi luôn!"
Sắc mặt ông cụ Chu lạnh lùng nghiêm nghị, trên người toát ra một luồng sát khí, ông ta bảo người dẫn đường, sải bước đi về phía núi sau.
Đường Niệm Niệm đứng lẫn trong đám đông, nhìn từ xa, biểu cảm rất bình thản.
Đây chính là lão già họ Chu à, nhìn cái mặt là biết không phải hạng tốt lành gì rồi, tiếc là người bên cạnh ông ta đông quá, cô không tiện ra tay.
Hơn nữa nếu lão già họ Chu này mà xảy ra chuyện ở thôn Đường thì chắc chắn sẽ liên lụy đến cả thôn, thôi kệ, cứ để lão sống thêm chút nữa, lúc lão đi cô sẽ tính sổ sau.
Ông cụ Chu cảm giác rất nhạy bén, đột ngột quay đầu lại, nhìn thẳng về phía Đường Niệm Niệm.
Đường Niệm Niệm bình tĩnh nhìn thẳng vào ông ta, không chút biểu cảm.
Ánh mắt ông cụ Chu trở nên thâm trầm, ông ta dám khẳng định, sự mất tích của Tư Minh và Tư Nhân đều có liên quan đến cô gái nhà họ Đường này.
Cô gái tên Đường Niệm Niệm này, là do ông ta đã xem thường rồi.
“Đường đội trưởng, để cô gái kia dẫn đường cho chúng tôi đi!"
Ông cụ Chu chỉ tay về phía Đường Niệm Niệm, điểm danh bảo cô dẫn đường.
Bà cụ Đường quýnh lên, định mở miệng phản đối, cái lão già từ kinh thành đến này, bà nhìn đã thấy không giống người tốt, chắc chắn là chẳng có ý đồ gì hay ho.
Bà chẳng cần biết lão này làm quan to cỡ nào, dám ăn h.i.ế.p cháu gái bà, bà sẽ c.h.ử.i thẳng mặt!
Đường Niệm Niệm kéo kéo vạt áo bà nội, khẽ lắc đầu, lão già họ Chu không phải hạng vừa, không thể đối đầu trực diện.
“Cháu còn phải đi làm, không có thời gian dẫn đường đâu, một ngày cháu kiếm được mười công đấy!"
Giọng Đường Niệm Niệm trong trẻo, cử chỉ hào phóng.
