Ác Nữ Xuyên Về Thập Niên 70: Ngược Tra, Kiếm Tiền Và Gả Cho Anh Lính - Chương 310

Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:11

“Sản phẩm kẹo sữa Thỏ Trắng họ sản xuất, vì mấy năm trước khi Tổng thống Mỹ sang thăm Hoa Quốc đã cực kỳ thích ăn và mang về nước, người dân bên đó cũng vô cùng ưa chuộng.

Sau này mỗi lần đón khách nước ngoài đều sắp xếp kẹo sữa Thỏ Trắng, cũng nhờ đó mà loại kẹo này ở nước ngoài rất được yêu thích.

Đơn hàng từ nước ngoài đổ về không dứt mỗi năm, nhiệm vụ kiếm ngoại tệ cơ bản là hoàn thành vượt mức, chưa bao giờ phải lo lắng chuyện không xong.”

Người có thể vỗ ng-ực cam đoan đơn hàng hai mươi vạn đô la Mỹ, có lẽ chỉ có nhà máy kẹo sữa này thôi, các nhà máy khác đều không dám mạnh mồm như vậy.

Cô gái nhỏ Tiểu Đường này bốc phét như vậy, sau này chắc chắn sẽ bị vỗ mặt thôi, mà sẽ đau lắm đấy, Bộ trưởng Ngưu thực sự lo lắng cho cô.

Hơn nữa ông rất hiểu Chủ nhiệm Giải, ông ấy là người ghét nhất thanh niên hay khoe khoang, Tiểu Đường đã phạm vào điều kiêng kỵ của lão Giải rồi.

Quả nhiên Chủ nhiệm Giải hơi nhíu mày, cảm thấy Đường Niệm Niệm có phần hơi xốc nổi rồi.

Nhưng ấn tượng của ông về Đường Niệm Niệm vẫn khá tốt, nên ông đã nhắc nhở một câu:

“Xưởng Thủ công Mỹ nghệ Mỹ Lệ của các cháu là xưởng của thôn, lại là xưởng nhỏ mới thành lập, dù sản phẩm có nhiều điểm mới mẻ thì cơ hội cũng có lẽ không lớn.”

Chưa nói đến cả nước, chỉ riêng Thượng Hải đã có hàng nghìn nhà máy, nhà máy nào chẳng mạnh hơn một cái xưởng nhỏ cấp thôn?

Nếu ông sắp xếp cho xưởng Mỹ Lệ tham gia, chắc chắn sẽ không phục được mọi người, các nhà máy khác ở Thượng Hải và các thành phố khác đều sẽ làm ầm lên cho xem.

“Chủ nhiệm Giải, tuy xưởng Thủ công Mỹ nghệ Mỹ Lệ là xưởng mới, quy mô cũng không lớn, nhưng với tư cách là một xưởng đồ thủ công, chú có biết thứ quan trọng nhất là gì không ạ?”

Đường Niệm Niệm hỏi.

“Là cái gì?”

Bộ trưởng Ngưu nhanh nhảu miệng, thốt ra câu hỏi.

Chủ nhiệm Giải cũng nhướng mày, rất hứng thú với câu hỏi này.

Chương lão suy nghĩ một chút rồi nói:

“Tôi không hiểu lắm về đồ thủ công, nhưng tôi đã sống ở nước ngoài hơn mười năm, món đồ này chắc cũng giống như trang phục thôi.

Các nhà thiết kế thời trang ở nước ngoài cực kỳ quý giá, một thương hiệu thời trang tốt thì nhà thiết kế chính là linh hồn của thương hiệu đó!”

Chân mày Chủ nhiệm Giải giãn ra, có phần hiểu ý, ông nhìn về phía Đường Niệm Niệm muốn nghe cách giải thích của cô.

Đường Niệm Niệm gật đầu nói:

“Chương lão nói không sai, linh hồn của xưởng đồ thủ công chính là nhà thiết kế.

Quy mô và thời gian thành lập xưởng chỉ là chuyện nhỏ.

Xưởng Thủ công Mỹ nghệ Mỹ Lệ sở hữu nhà thiết kế tiên tiến và thời thượng hơn bất kỳ xưởng đồ thủ công nào khác trong cả nước, đó chính là cốt lõi cạnh tranh của xưởng Mỹ Lệ!”

Cô không nói nhà thiết kế chính là mình, đây là bí mật thương mại.

Chủ nhiệm Giải cầm một chiếc cặp tóc lên, lấp lánh lung linh, vô cùng đẹp mắt.

Ông nhìn còn muốn mua vài cái tặng cho con gái và vợ mình rồi.

“Cái cặp tóc này là do Mỹ Lệ các cháu tự thiết kế sao?”

“Là do xưởng cặp tóc Giai Lệ ở Ô Thành sản xuất ạ.

Cửa hàng bách hóa ở Thượng Hải có bán đấy, chính là do Giai Lệ sản xuất.

Sau này sẽ còn nhiều sản phẩm mới hơn nữa.

Tuy các xưởng cặp tóc khác có thể bắt chước theo, nhưng họ chỉ có thể lẽo đẽo theo sau chúng cháu thôi, vĩnh viễn đừng hòng vượt qua được!”

Đường Niệm Niệm dừng một chút rồi nói tiếp:

“Cháu có thể khẳng định trăm phần trăm rằng loại cặp tóc kiểu này, ngay cả nước ngoài cũng chưa sản xuất ra.

Chỉ cần xuất hiện tại Hội chợ Quảng Châu thì chắc chắn có thể ký được rất nhiều đơn hàng!”

Mấy mẫu cặp tóc này đều là những kiểu dáng của mấy chục năm sau mới xuất hiện.

Tuy thời trang là một vòng lặp, nhưng hiện tại chắc chắn là chưa lặp đến.

Chủ nhiệm Giải không nhịn được cười, ánh mắt trở nên tán thưởng, thậm chí còn có chút hâm mộ.

Đường Niệm Niệm thực sự là cô gái tràn đầy sức sống nhất mà ông từng gặp.

“Cháu chắc chắn như vậy sao?

Cháu đã bao giờ ra nước ngoài đâu?”

Chủ nhiệm Giải cười hỏi.

“Bởi vì cặp tóc này là do tự tay cháu thiết kế, độc nhất vô nhị, cả thế giới chỉ có cháu mới thiết kế ra được, bọn người nước ngoài cũng chẳng có cách nào cả!”

Đường Niệm Niệm vênh cằm, trên gương mặt xinh đẹp là sự kiêu hãnh và tự phụ, cùng những góc cạnh sắc sảo.

Thế nhưng lại không khiến người ta cảm thấy phản cảm, ngược lại sẽ thấy Đường Niệm Niệm vốn dĩ nên như vậy mới đúng, khiêm tốn trái lại không giống cô chút nào.

Chủ nhiệm Giải, Bộ trưởng Ngưu và Chương lão đều cười, ánh mắt và vẻ mặt đều là sự tán thưởng và bao dung dành cho cô.

“Cháu còn biết thiết kế cả cặp tóc sao?”

Bộ trưởng Ngưu thực sự kinh ngạc rồi.

Cô bé này còn cái gì là không biết nữa không?

“Cháu biết nhiều thứ lắm ạ, cháu còn biết nói tiếng nước ngoài nữa cơ.”

Đường Niệm Niệm chẳng khiêm tốn chút nào, mở miệng là nói ra mấy câu tiếng Anh bản xứ.

Thực ra phong khí hiện tại có hơi lệch lạc, cấp trên không nói là không cho học tiếng Anh, nhưng một số người ở dưới khi thực hiện chính sách lại làm quá lên, khiến rất nhiều người hiểu lầm, tưởng rằng học tiếng Anh là trọng tội.

Thực ra không phải vậy, các vĩ nhân đều đang tự học tiếng Anh, còn khuyến khích cấp dưới học nữa cơ.

Hơn nữa quốc gia vẫn luôn nỗ lực kiếm ngoại tệ, không học tốt tiếng Anh thì làm sao tranh thủ được đơn hàng của người nước ngoài?

Đường Niệm Niệm ngoài tiếng Anh ra còn biết một ít tiếng Pháp và tiếng Đức, cũng như tiếng Ả Rập và tiếng Tây Ban Nha, đều là do cô học được ở kiếp trước.

Hơn nữa khi ở mạt thế, cô còn học được một ít tiếng Nga uốn lưỡi.

Bởi vì cô tình cờ gặp một người phụ nữ người Nga mạnh mẽ như chim ưng, trông xinh như b-úp bê Barbie nhưng lại là b-úp bê Barbie lực sĩ (Kim cương Barbie), cứ bám riết lấy cô.

Nếu không phải thấy sức chiến đấu của người phụ nữ đó khá ổn thì cô chẳng hề muốn kết bạn chút nào.

Họ đã đồng hành cùng nhau trong hai năm, b-úp bê Barbie lực sĩ phụ trách bỏ sức, còn cô phụ trách bỏ lương thực.

Giữa hai người không có tình cảm, chỉ có tình chiến hữu bằng nhựa.

Cho đến tận bây giờ Đường Niệm Niệm vẫn không biết tên thật của người phụ nữ đó là gì, chỉ biết có một chữ 'Ba', còn một chữ 'Oa'.

Vì vậy cô gọi người phụ nữ đó là Ba Oa.

Tiếng Nga bập bẹ của cô chính là học từ Ba Oa, chỉ có điều việc uốn lưỡi quá khó học, cho đến lúc Ba Oa ch-ết cô vẫn chưa học xong xuôi, chỉ biết một ít ngôn ngữ sinh hoạt thôi.

Trong đầu hiện lên hình ảnh một người phụ nữ trẻ trông như b-úp bê Tây, vẫy tay với cô và dùng tiếng Hán ngọng nghịu gọi:

“Đường, hôm nay ăn gì?

Có thịt kho tàu không?”

Ba Oa này thích ăn nhất chính là thịt kho tàu.

Nhưng cho đến tận lúc ch-ết Ba Oa vẫn chưa được ăn thịt kho tàu.

Bởi vì ở mạt thế cơ bản là không thể tìm thấy thịt lợn tươi, ngay cả thịt đông lạnh cũng không có.

Thịt đông lạnh trong các siêu thị, trung tâm thương mại cơ bản đều bị những người có dị năng cướp sạch rồi, không đến lượt họ.

Tim Đường Niệm Niệm nhói lên một cái, có chút đau đớn thoáng qua, nhưng cảm giác đó nhanh ch.óng biến mất.

Chỉ là chút tình bạn bằng nhựa ở mạt thế thôi, chẳng có gì to tát cả.

Vả lại sau đó cô cũng chỉ cầm cự được một năm rồi cũng hy sinh.

Đường Niệm Niệm trổ tài mấy câu tiếng Anh lưu loát, Chủ nhiệm Giải và Bộ trưởng Ngưu đều sững sờ, còn Chương lão thì vẻ mặt vô cùng kiêu hãnh, cười đến không khép miệng lại được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.