Ác Nữ Xuyên Về Thập Niên 70: Ngược Tra, Kiếm Tiền Và Gả Cho Anh Lính - Chương 627
Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:44
“Nếu không có phẩm chất cao thượng để kiềm chế, những người này hầu hết đều có đức không xứng với vị, trở thành kẻ ác bắt nạt người yếu, trút hết nỗi tức giận từ trước mạt thế lên đầu người bình thường.”
Cho nên loại người có dị năng này không thích ở lại căn cứ chính phủ, họ đều gia nhập căn cứ Phi Ưng, trở thành đồng lõa của Chu T.ử Dương.
Căn cứ Phi Ưng ngày càng lớn mạnh, đến mức dám khiêu khích cả căn cứ chính phủ.
Trước đó căn cứ Phi Ưng đã phát động vài cuộc tấn công vào căn cứ chính phủ Thượng Hải, tuy tổn thất không lớn nhưng làm giảm sút uy tín của chính phủ trong lòng dân chúng, người dân trở nên vô cùng hoảng loạn, lo sợ sớm muộn gì cũng trở thành con mồi của căn cứ Phi Ưng.
Vì vậy căn cứ chính phủ mới cầu cứu cấp trên, hy vọng nhận được viện trợ để tiêu diệt căn cứ Phi Ưng.
Thẩm Kiêu chủ động xin thực hiện nhiệm vụ này, anh phải đến Thượng Hải tìm Niệm Niệm.
Anh tin rằng Niệm Niệm nhất định cũng đã tới đây.
Nghỉ ngơi một tiếng xong, Thẩm Kiêu và các anh em chuẩn bị xuất phát.
Hiện tại họ đang ở tỉnh Hồ Nam, cách Thượng Hải còn khá xa, phải tranh thủ thời gian.
Trời tối rồi, họ lái xe đi trên đường cái, hai bên đường đỗ rất nhiều xe phế thải, trong xe vẫn còn xác ch-ết, đường sá hoang vu hiu quạnh.
Thẩm Kiêu ngồi trong xe, mắt nhìn thẳng, mặt không cảm xúc.
Anh không quan tâm đến sự sống ch-ết của người khác, chỉ muốn tìm thấy Niệm Niệm.
“Lão đại, phía trước có tình hình!”
Một chiếc xe đi trước dừng lại, người lính chạy lại xin chỉ thị.
Thẩm Kiêu cũng xuống xe, nhờ ánh trăng nhìn thấy trong rừng phía dưới có bảy tám người bị một đám xác sống bao vây, đ.á.n.h nhau rất t.h.ả.m khốc.
“Đi chi viện!”
Thẩm Kiêu rút đại đao ra, đối phó xác sống thì đại đao dùng tốt hơn s-úng, một đao c.h.é.m đứt đầu là xong.
Nhưng anh không hài lòng với thanh đại đao này, chất liệu hơi kém, đợi sau khi hội quân với Niệm Niệm, anh có thể dùng thanh đại đao bằng thép hợp kim cất trong không gian rồi.
Anh và Niệm Niệm mỗi người làm một loại v.ũ k.h.í, anh là đại đao, Niệm Niệm là rìu, đều dùng thép hợp kim, c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn, c.h.é.m xác sống chắc chắn rất ổn.
Với sự gia nhập của Thẩm Kiêu và mọi người, đám xác sống nhanh ch.óng bị tiêu diệt.
Bảy tám người được cứu đều không ngừng cảm ơn, thấy Giải phóng quân là họ yên tâm rồi.
Đối với người Hoa Hạ, Giải phóng quân chính là hậu thuẫn vững chắc nhất của họ, nơi nào nguy hiểm nơi đó có Giải phóng quân, ngay cả trong thời mạt thế, Giải phóng quân vẫn là thần linh trong lòng người dân.
“Các người từ đâu tới?”
Thẩm Kiêu hỏi.
Câu trả lời của bảy tám người đều khác nhau, có một thanh niên trả lời khiến Thẩm Kiêu chú ý, bởi vì anh ta từ Thượng Hải về, còn là người có dị năng sức mạnh, cũng là đội trưởng tạm thời của nhóm này.
“Quê tôi ở Hồ Nam, bố mẹ và em gái đều ở quê, tôi quay về tìm họ.”
Thanh niên thần sắc có chút đau buồn, thực ra anh ta biết bố mẹ và em gái rất có thể đã không còn nữa, nhưng sống phải thấy người ch-ết phải thấy xác, anh ta mới mạo hiểm dặm trường quay về.
“Thượng Hải hiện tại tình hình thế nào?”
Thẩm Kiêu lại hỏi.
“Liên minh Phi Ưng ngày càng kiêu ngạo, đến chính phủ cũng không để vào mắt, nhưng gần đây họ gặp phải đối thủ nặng ký rồi, Công chúa Rìu đã c.h.é.m ch-ết không ít dị năng giả của họ, Chu T.ử Dương treo thưởng 500 cân gạo trên chợ đen để lấy đầu Công chúa Rìu, có vài dị năng giả nhận thưởng nhưng đều bị Công chúa Rìu c.h.é.m ch-ết rồi!”
Thanh niên khi nhắc đến Công chúa Rìu thì cả người bừng sáng, bởi vì trước kia anh ta từng được Công chúa Rìu cứu.
Lúc đó anh ta suýt chút nữa bị xác sống c.ắ.n đứt cổ, Công chúa Rìu từ trên trời rơi xuống, một rìu c.h.é.m ch-ết xác sống cứu anh ta.
Tuy Công chúa Rìu đội mũ bảo hiểm, che kín từ đầu đến chân, nhưng anh ta cứ cảm thấy Công chúa Rìu chắc chắn là một mỹ nhân xinh đẹp tuyệt trần.
Mí mắt Thẩm Kiêu giật giật, vội vàng hỏi:
“Công chúa Rìu tên là gì?”
“Cô ấy tên là Đường Niệm Niệm, cô ấy cứu được rất nhiều người, còn nhờ những người này giúp tìm một người đàn ông tên Thẩm Kiêu, nghe nói là người yêu của Công chúa Rìu, cũng không biết Thẩm Kiêu này còn sống không, ôi, hỏi thế gian tình là gì, mà khiến người ta nguyện thề sống ch-ết!”
Chàng trai trẻ là một thanh niên văn nghệ, nói đoạn liền ngâm thơ, còn khơi gợi lên nỗi đau tình cảm của mình, mắt đỏ hoe.
Khuôn mặt vốn luôn không cảm xúc của Thẩm Kiêu bỗng bừng sáng, Niệm Niệm của anh quả nhiên đang ở Thượng Hải, anh phải nhanh ch.óng qua đó hội quân với Niệm Niệm.
“Số vật tư này cho các người, các người có thể đến căn cứ tỉnh lỵ, đi dọc theo con đường này sẽ an toàn hơn!”
Thẩm Kiêu lấy cho họ một ít vật tư, còn chỉ một con đường.
Xác sống trên con đường này cơ bản đã bị họ tiêu diệt hết, tương đối an toàn.
“Cảm ơn các anh Giải phóng quân, cảm ơn các anh!”
Mọi người đều cảm động rơi nước mắt, còn định quỳ xuống nhưng bị Thẩm Kiêu ngăn lại.
Lên xe rồi, Thẩm Kiêu bảo các anh em tăng tốc tiến về phía trước.
“Đội trưởng, Công chúa Rìu đó có phải là chị dâu không?”
Người lính lái xe vô cùng tò mò, đội trưởng của họ tên là Thẩm Kiêu mà.
“Đúng vậy!”
Khuôn mặt lạnh lùng của Thẩm Kiêu trở nên dịu dàng, đôi lông mày cứng nhắc cũng giãn ra, khóe miệng hơi nhếch lên, hoàn toàn đảo lộn hình tượng Diêm Vương mặt lạnh ngày thường.
Mấy người trên xe đều nổi hết da gà, không ngờ đội trưởng mặt sắt lại biết yêu đương, còn yêu nồng nàn như vậy.
Nhưng Đường Niệm Niệm - Công chúa Rìu đó chắc phải là một người phụ nữ to cao vạm vỡ nhỉ?
Nếu không sao vung nổi rìu?
Trong đầu mọi người đều hiện ra hình ảnh một người phụ nữ cao lớn khỏe mạnh, cơ bắp cuồn cuộn hơn cả đội trưởng của họ, tay giơ thanh rìu sáng loáng c.h.é.m xác sống như c.h.é.m mía.
Trong lòng mọi người đều có chung một ý nghĩ, đội trưởng thật hạnh phúc quá, có một chị dâu lợi hại như thế!
Mạt thế vừa đến, những mỹ nhân mảnh mai không còn được ưa chuộng nữa, đàn ông lo cho mình còn chẳng xong, không còn sức bảo vệ phụ nữ yếu đuối, cho nên những người phụ nữ cao lớn khỏe mạnh mới được săn đón, vì loại phụ nữ này có thể tự vệ, không làm vướng chân đàn ông, thậm chí còn có thể bảo vệ đàn ông.
Thượng Hải, đêm khuya.
Đường Niệm Niệm như một bóng ma lén lút lẻn vào căn cứ chính phủ Thượng Hải.
Cô tìm một bãi đất trống, lấy từ không gian ra một lượng lớn lương thực và thu-ốc men, còn có than đá và dầu hỏa chất thành núi nhỏ, sau đó đưa tay lên miệng thổi một tiếng sáo vang dội rồi nhanh ch.óng rời đi.
