Ác Thư Biết Đọc Tâm? Năm Thú Phu Theo Đuổi Cầu Sủng - Chương 111: Sao Cảm Giác Kích Thích Thế Nhỉ

Cập nhật lúc: 08/02/2026 17:21

Nguyễn Nguyễn khựng lại một chút, ánh mắt một lần nữa đặt lên người mấy vị thú phu: “Bạch Dật, Lôi Sâm, Thời Du, Ngạn, sức chiến đấu của tộc Linh Miêu không mạnh, cho nên từ nay do các chàng mỗi người dẫn dắt một đội giống đực luân phiên ra khỏi bộ lạc đi săn, có được không?”

Trước kia quy tắc của tộc Linh Miêu là tộc trưởng và giống đực của tộc trưởng đều có thể hưởng dụng con mồi của tộc nhân, không cần ra ngoài đi săn.

Nhưng hiện tại Nguyễn Nguyễn muốn tộc Linh Miêu lớn mạnh, vậy thì phải phế bỏ những hủ tục đó mới có thể thu phục lòng người!

“Không thành vấn đề.” Lôi Sâm dẫn đầu gật gật đầu.

“Chỉ cần là lời của Thư chủ, ta đều đáp ứng ~” Bạch Dật ngoan ngoãn cong đuôi mắt với Nguyễn Nguyễn.

“Ta không có ý kiến.” Thời Du không mặn không nhạt đáp lời, trộm đem đuôi rắn dán vào bên chân Nguyễn Nguyễn:

Hiện tại nhiệt độ không khí có hồi thăng, hắn cũng không cần ngủ đông nữa, được Nguyễn Nguyễn chăm sóc lâu như vậy, có thể làm việc vì Nguyễn Nguyễn hắn vui vẻ còn không kịp.

“Ta nghe Thư chủ đát!” Ngạn lôi kéo cánh tay Nguyễn Nguyễn nhẹ nhàng lắc lắc.

Các thú nhân Linh Miêu có mặt ở đây hai mặt nhìn nhau, có chút thụ sủng nhược kinh.

Thật không nghĩ tới, tân Thư chủ của bọn họ lại rộng lượng như vậy, nguyện ý phái giống đực của mình giúp đỡ bộ lạc! Đổi làm Mễ Lạp trước kia hận không thể trái ôm phải ấp một người cũng không buông tay!

“Vậy cứ quyết định như thế, Tây Tây, ngươi tương đối hiểu biết giống đực trong bộ lạc, liền do ngươi phân phối các thành viên khác của đội đi săn.

Như vậy, các giống đực ra ngoài đi săn, các giống cái liền đi theo ta thu thập vật tư, chế tác đồ dùng, nấu nướng đồ ăn.” Nguyễn Nguyễn một lời quyết định.

“Vậy việc nuôi nấng gia súc và trông coi vòng chăn nuôi cứ tiếp tục giao cho chúng ta đi Tộc trưởng tỷ tỷ.” Đa Bảo buông bát hồ hồ khoai lang trong tay xuống, vỗ vỗ n.g.ự.c.

Ở tộc Linh Miêu lâu như vậy hắn cũng sắp coi tộc Linh Miêu là tộc đàn của mình rồi, có thể làm việc cho Nguyễn Nguyễn hắn hiện tại tâm cam tình nguyện.

“Vậy được, đa tạ ngươi Đa Bảo.” Nguyễn Nguyễn giơ tay xoa xoa đầu Đa Bảo.

Lúc trước Tộc Sói xâm lấn nếu không phải Đa Bảo bọn họ kịp thời đào thông địa đạo, nàng còn không biết sẽ ra sao nữa, như thế xem ra, thu nạp thú nhân tộc khác gia nhập xác thật là cử chỉ sáng suốt.

“Các tộc nhân, tương lai của tộc Linh Miêu cần tất cả chúng ta cùng nỗ lực, ta ở đây cam đoan, sẽ dẫn dắt mọi người tiến về phía trước, làm cho tộc Linh Miêu từng yếu nhất trở nên huy hoàng tại Tinh Nguyệt Sâm Lâm!”

“Tộc trưởng Nguyễn Nguyễn!”

“Tộc trưởng Nguyễn Nguyễn!”

Các thú nhân Linh Miêu quỳ rạp xuống một mảng, đối với tương lai vô hạn ước mong, càng là từ đáy lòng đem toàn bộ tín ngưỡng ký thác ở trên người tân tộc trưởng của bọn họ.

Trong mắt Nguyễn Nguyễn sự kiên định không thể lay chuyển: Nước mắt của kẻ yếu chỉ đổi lấy sự khi dễ khinh bỉ vô tận, chỉ có làm cho chính mình cường đại lên mới có thể giành được sự tôn trọng!

Đêm xuống.

Nguyễn Nguyễn chủ động đề nghị để các thú phu mệt mỏi cả ngày trở về hang động của mình nghỉ ngơi thật tốt một đêm, nàng hôm nay không cần bọn họ bồi.

“ Bởi vì nằm cùng nhau bọn họ tranh giành tình cảm đến mức ngủ không được chứ gì. ” Linh Bảo trêu ghẹo nói.

“Haizz ~ Ta đột nhiên có chút hiểu được hoàng đế sở hữu tam cung lục viện vì sao lại phiền rồi, tách ra ngủ như vậy cũng tốt, bằng không lại có chuyện để nháo.” Nguyễn Nguyễn kéo qua chăn da thú nằm xuống, nửa híp mắt.

Nhưng một mình nằm trên chiếc giường đá to lớn, Nguyễn Nguyễn vẫn cảm giác có chút trống trải:

Hôm nay bận tối mày tối mặt, cho nên chuyện gặp được Hồ tộc và Tộc Sói nàng còn chưa nói với các thú phu, đặc biệt là Bạch Dật, nếu biết mình nhìn thấy kẻ thù g.i.ế.c người thân của hắn, hẳn là hận không thể lập tức vọt về xé xác Hi Vân đi.

“Đát ~ đát ~ đát……”

Bỗng nhiên.

Một trận tiếng bước chân rất nhỏ từ cửa động truyền đến, Nguyễn Nguyễn dựng lên tai mèo, lập tức đứng dậy, chỉ thấy một bóng người thon dài đưa lưng về phía ánh trăng ngoài động đứng ở nơi đó là Ngạn.

“Ngạn? Đã trễ thế này chàng không ngủ sao lại qua đây?” Nguyễn Nguyễn nghi hoặc nghiêng đầu.

Lại thấy trong lòng n.g.ự.c Ngạn ôm một đoàn chăn da thú, biểu tình ủy khuất ba ba: “…… Thư chủ, ta rời khỏi nàng ngủ không được, nàng có thể hay không lại ôm ta một đêm a?”

Ngạn nói, trực tiếp ôm chăn da thú đi đến bên cạnh giường đá, mở to một đôi mắt lấp lánh nhìn Nguyễn Nguyễn.

“A cái này ~”

“Được không Thư chủ?” Ngạn nắm lấy tay Nguyễn Nguyễn, dán ở trên môi hôn hôn, ngữ khí gần như mang theo cầu xin.

Xin hỏi một chút, loại bạn trai hệ “cún con” này ai có thể cự tuyệt?

Nguyễn Nguyễn tự biết là cự tuyệt không được.

“Vậy được rồi.” Nguyễn Nguyễn vừa mới gật đầu, liền thấy Ngạn trực tiếp nhanh nhẹn bò lên trên giường đá, khom lưng liền chui vào trong lòng n.g.ự.c Nguyễn Nguyễn dùng sức cọ cọ: “Thư chủ, trên người nàng thật ấm áp a……”

Nguyễn Nguyễn giơ tay nhéo nhéo mặt Ngạn, nhẹ giọng dỗ dành nói: “Được rồi, đã lên đây thì chạy nhanh ngủ đi, ngày mai còn có chuyện khác đâu.”

Ngạn đỡ bả vai Nguyễn Nguyễn ngẩng đầu lên, ngón tay thon dài mảnh khảnh gợi lên tóc bạc bên tai Nguyễn Nguyễn vén ra sau tai nàng, ánh mắt phác hoạ đường nét khuôn mặt Nguyễn Nguyễn, vẫn luôn dời không ra mắt: “Thư chủ, nàng thật xinh đẹp ~”

Nguyễn Nguyễn giơ tay ấn ở trên đầu gối Ngạn, lơ đãng nghiêng người về phía trước, khoảng cách hai người nháy mắt kéo gần.

“Vậy chàng thích không?” Nguyễn Nguyễn hơi hơi nâng mắt, trong ánh mắt lười biếng lại mang theo thử thăm dò, ngữ khí có chút mê hoặc lòng người.

Lá gan của Ngạn nhỏ, cảm giác chừng mực rất mạnh, cho nên Nguyễn Nguyễn đặc biệt thích trêu chọc hắn.

Bị đôi mắt hoặc nhân kia của Nguyễn Nguyễn trêu chọc, trái tim Ngạn kinh hoàng, hô hấp có chút dồn dập, tay đặt trên lỗ tai Nguyễn Nguyễn thuận thế vuốt ve mặt nàng: “Thích, rất thích……”

Ngạn nói, đầu ngón tay nâng lên cằm Nguyễn Nguyễn, sống mũi cao thẳng thử thăm dò hướng về phía Nguyễn Nguyễn tiến gần thêm một chút.

Nguyễn Nguyễn cố ý không có lui về phía sau, ngược lại chủ động nghiêng nghiêng đầu, đem đường môi cùng khuôn mặt Ngạn đối tề.

Hô hấp hai người trong chốc lát đụng vào nhau, trên người Ngạn phảng phất như bị điện giật run rẩy một chút, hơi thở ngưng trệ, chậm rãi tới gần hai cánh môi mỏng mà hắn ngày nhớ đêm mong kia.

“Yo~ Ta tới không đúng lúc rồi, không ngờ Ngạn cũng ở đây à~ Sớm biết ngươi ở đây, ta đã không tới rồi~” Bạch Dật mang ngữ điệu âm dương quái khí, khoanh tay trước n.g.ự.c dựa vào cửa động, dưới ánh sáng lờ mờ đôi mắt tản ra tia sáng u tối.

“Ngươi hiện tại đi cũng còn kịp.” Ngạn hít sâu một hơi, cố nén lửa giận bị quấy rầy, liếc xéo Bạch Dật một cái.

“Bạch Dật, chàng sao lại, cũng qua đây?” Nguyễn Nguyễn có chút xấu hổ c.ắ.n c.ắ.n môi.

Cùng chồng sắp cưới thân mật bị một chồng sắp cưới khác bắt gian, sao cảm giác kích thích thế nhỉ?

“Nếu không tới, nàng sẽ có sủng mới, sẽ không hôn ta nữa.” Bạch Dật chua lòm nói, đuôi cáo đã rũ hết xuống đất.

“Con hồ ly c.h.ế.t tiệt hay làm bộ làm tịch!” Ngạn trợn trắng mắt, trên tay trực tiếp bắt lấy tay Nguyễn Nguyễn cùng nàng mười ngón tay đan vào nhau: “Dù sao Thư chủ đáp ứng rồi đêm nay sẽ ôm ta ngủ, không có phần của ngươi!”

Nghe vậy, biểu tình Bạch Dật nháy mắt rách nát, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định thấu tiến lên: “Thư chủ, ta cũng muốn ôm một cái, nàng xem đuôi cáo của ta đều vì tưởng niệm nàng mà lông tóc thắt nút rồi ~ Nàng xoa xoa cho ta được không?”

“Cái này…… Cái kia……” Mặt Nguyễn Nguyễn nhăn thành mướp đắng.

Được rồi, nàng vẫn là không thoát được màn tranh sủng thái quá này.

“Hai tên các ngươi không biết xấu hổ, nguyên lai đều ở chỗ này!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.