Ác Thư Biết Đọc Tâm? Năm Thú Phu Theo Đuổi Cầu Sủng - Chương 135: Bọn Họ Không Dám

Cập nhật lúc: 08/02/2026 17:26

Thời Du mang theo mấy con Viêm Hổ thuận lợi vòng ra hậu phương bộ lạc Hồ tộc, lợi dụng bụi cây che giấu ẩn nấp lên.

Trong bộ lạc những con hồ ly còn đang lười biếng tản mạn làm việc riêng, từng kẻ một ung dung tự đắc, hoàn toàn không có ý thức được nguy hiểm đã xảy ra.

“Mấy người các ngươi từ chỗ này lên, các ngươi từ chỗ kia, lúc đi lên phải dùng thanh âm lớn nhất gầm rú, nhất định phải dọa bọn họ sợ.” Thời Du hạ thấp giọng, cái lưỡi đỏ tươi ở trong không khí ngửi ngửi dò xét.

“Vâng.”

Lúc này

“Nữ vương đại nhân, Bạch Ôn đến bây giờ còn chưa trở về, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?” Trong hang hồ ly, Bạch Trần ngoan ngoãn quỳ ngồi ở bên người Hi Vân, mặc cho Hi Vân chà đạp.

“Gấp cái gì ~ Bạch Ôn làm việc, ta xưa nay vẫn yên tâm, hơn nữa tộc Linh Miêu, loại tộc đàn yếu kém kia, cho dù có hai thú nhân dị năng tọa trấn cũng không thể thay đổi sự thật yếu kém của chúng.” Hi Vân hơi nhắm mắt, giơ tay chạm nhẹ vào khóe miệng Bạch Trần: “Hiện tại, chỉ chờ Bạch Ôn trở về báo tin, chúng ta có thể chuẩn bị để giống cái Linh Miêu kia tự mình dâng tới cửa ~”

“Nữ vương đại nhân nói phải.” Bạch Trần cúi đầu xuống, nhưng mày vẫn chưa từng giãn ra.

Hắn làm người cẩn thận, luôn cảm thấy sự tình chỉ sợ sẽ không thuận lợi như vậy, dù sao đi nữa tộc Linh Miêu cũng có hai con thú nhân dị năng, vạn nhất Bạch Ôn đi trước một bước bại lộ, vậy thì công cốc rồi.

“Nữ vương đại nhân, ta vẫn cảm thấy, chúng ta cần cẩn thận một chút, không bằng, lại phái mấy con thú nhân Hồ tộc đi ra ngoài nghe ngóng?” Bạch Trần thăm dò nói.

“Ngươi nha, chính là nghĩ quá nhiều ~ cho dù bọn họ muốn làm chút gì, cũng phải cân nhắc cân nhắc, mạng của con Phong Bằng kia, chính là nắm ở trong tay chúng ta ~”

Ngay khi Hi Vân còn đang đắc ý vênh váo, mấy tiếng hổ gầm đáng sợ bỗng nhiên nổ vang!

“Gào ”

“Ngao gào!!”

Hi Vân bỗng rùng mình một cái từ trên giường đá bật dậy, liền thấy một thú nhân Hồ tộc vẻ mặt hoảng loạn vọt vào trong động: “Nữ vương đại nhân!! Hổ…… Viêm Hổ tới! G.i.ế.c vào bộ lạc rồi!”

“Ngươi nói cái gì! Tộc Viêm Hổ tới tiến công Hồ tộc rồi? Sao có thể!” Trong lòng Hi Vân lộp bộp một tiếng, nhấc chân liền đá thú nhân báo tin kia sang một bên, trực tiếp vọt ra khỏi huyệt động.

Chỉ thấy mấy con Viêm Hổ cường tráng đang ở trong bộ lạc đấu đá lung tung, bắt được con hồ ly nào liền một ngụm khóa cổ! Đám thú nhân Hồ tộc còn đang ở trong không khí an dật chưa phản ứng lại, đã bị đám thú nhân Hổ tộc đột nhiên xuất hiện này làm rối loạn trận cước, kêu rên chạy trốn.

“Đều bình tĩnh lại cho ta! Chạy nhanh lên công kích, bảo vệ Nữ vương!” Bạch Trần sắc mặt âm trầm đứng ra, vung tay lên bắt đầu tiếp quản hiện trường.

Hắn đã biết mà, sự tình sẽ không đơn giản như vậy! Hiện giờ Hồ tộc chỉ có hắn một con thú nhân dị năng giai 5, lúc này tao ngộ tộc Viêm Hổ, Hồ tộc coi như nguy hiểm rồi!

Hi Vân luống cuống tay chân lui về trong hang hồ ly, thở mạnh cũng không dám, nhất thời chi gian hoảng loạn:

Kế hoạch vốn dĩ của ả là chờ Bạch Ôn dẫn tộc Linh Miêu đến Hồ tộc đem bọn họ một lưới bắt hết, lại không nghĩ sao đột nhiên toát ra tộc Viêm Hổ tiến công?

Phải biết rằng thể hình lão hổ gấp mấy lần hồ ly, thú nhân Hồ tộc cùng giai cấp hoàn toàn không phải đối thủ của thú nhân Hổ tộc! Vạn nhất Bạch Ôn lại dẫn tộc Linh Miêu tới, Hồ tộc chẳng phải là muốn xong đời sao?

Thật đúng là làm ả trở tay không kịp!

Nghe được thanh âm của Bạch Trần, đám thú nhân Hồ tộc hoảng loạn rốt cuộc có người tâm phúc, bắt đầu quay đầu hướng về phía mấy con thú nhân Hổ tộc vọt vào bộ lạc phát động tiến công.

Bên kia, Nguyễn Nguyễn nhận thấy được thời cơ, cánh tay giơ lên bỗng nhiên hạ xuống: “G.i.ế.c!”

“Gào!!”

“Meo ô!!”

Từng tiếng thú gầm đinh tai nhức óc từ bốn phương tám hướng nổ vang, những con hồ ly vốn dĩ còn đang ứng đối mấy con thú nhân Hổ tộc kia vẻ mặt mờ mịt ngẩng đầu, liền thấy vô số Viêm Hổ và Linh Miêu giống như quỷ mị từ giữa rừng cây vọt tới!

“Cái gì!” Bạch Trần thất kinh, vội vàng nhảy lên chỗ cao: “Đừng loạn đừng loạn!”

Đám thú nhân Hồ tộc tuy rằng kinh hoảng, nhưng cũng nhanh ch.óng bày ra trận hình công kích, bắt đầu đối với Linh Miêu và Viêm Hổ xông lên phát động phản kích!

Nhất thời chi gian toàn bộ chiến trường loạn thành một đoàn, Hồ tộc bằng vào ưu thế nhân số miễn cưỡng lôi kéo được Linh Miêu và Viêm Hổ, hai bên đ.á.n.h đến khó phân thắng bại.

“Chậc…… Không nghĩ tới bọn họ nhanh như vậy đã phản ứng lại.” Lăng Sở c.ắ.n c.h.ặ.t răng hổ, một quyền đ.ấ.m vào thân cây bên cạnh.

“Hồ tộc dù sao cũng là tộc đàn lớn thứ hai của Tinh Nguyệt Sâm Lâm, có thể tồn tại đến nay khẳng định là có đạo lý của nó.”

Nguyễn Nguyễn nhíu mày, ở trong tối quan sát một hồi:

Phát hiện Bạch Trần trước sau đứng ở đỉnh một cái hang hồ ly lớn chỉ huy, đại bộ phận thú nhân Hồ tộc cũng đều ở cách đó không xa chiến đấu, đem toàn bộ huyệt động che ở phía sau.

Muốn tới thì, Hi Vân đang ở bên trong, hơn nữa đ.á.n.h lâu như vậy, các huyệt động còn lại của Hồ tộc đã cơ bản luân hãm, Ngạn làm con tin lại vẫn luôn không có xuất hiện bị dời đi vị trí, điều này thuyết minh, Ngạn rất có khả năng đang ở trong động của Hi Vân!

Nghĩ đến đây, Nguyễn Nguyễn ở trên kim vũ trong tay rót vào linh lực, quả nhiên, lam quang kia tiếp tục phiêu tán, chỉ thẳng huyệt động nơi Hi Vân đang ở!

“Ngạn ở trong cái động kia!”

“Vậy ta g.i.ế.c vào cứu hắn!” Lăng Sở nói xong liền muốn đi về phía trước lại bị Nguyễn Nguyễn trực tiếp ngăn lại.

“Đừng xúc động, nơi đó là trung tâm chiến trường, cho dù là chàng cũng không dễ xông vào đâu, hơn nữa phía trên có tên Bạch Trần kia.

Như vậy Lăng Sở, chàng từ hậu phương cái hang hồ ly kia đi lên, giải quyết tên Bạch Trần kia, làm hắn không có cách nào chỉ huy đám thú nhân Hồ tộc chiến đấu, ta đi tìm Ngạn.” Nguyễn Nguyễn phân phó nói.

“Vậy Thư chủ nàng nhất định phải cẩn thận!” Lăng Sở không yên tâm nắm tay Nguyễn Nguyễn.

“Biết rồi, ta của ngày hôm nay đã không phải ngày hôm qua, hiện tại Hồ tộc trừ bỏ tên Bạch Trần kia, không có ai có khả năng thương tổn được ta.” Nguyễn Nguyễn hướng về phía Lăng Sở ném tới một nụ cười.

“Nữ vương, ngài chạy nhanh trốn đi! Tộc Linh Miêu kia không biết làm sao cùng tộc Viêm Hổ cùng nhau tiến công, chúng ta không phải đối thủ a! Bạch Trần đại nhân đang chỉ huy chiến đấu, bảo ta lại đây mang theo ngài chạy nhanh rời đi.” Một con thú nhân Hồ tộc đầy mặt mồ hôi lạnh gấp gáp nói.

“Cái gì! Tộc Viêm Hổ sao có thể kết minh với nhau! Đáng c.h.ế.t…… Xem ra Bạch Ôn là thật sự xảy ra chuyện rồi, không nghĩ tới bị con Linh Miêu đê tiện kia tương kế tựu kế!” Hi Vân căm giận c.ắ.n môi.

“Vậy làm sao bây giờ, ngài vẫn là chạy trước đi! Chúng ta đ.á.n.h không lại Viêm Hổ.” Con thú nhân Hồ tộc kia đã túng rồi.

“Ha ha, chạy? Có thể chạy đi đâu? Bộ lạc đều bị vây quanh rồi! Hơn nữa bọn họ tới tiến công, chẳng qua chính là muốn tới cứu con Phong Bằng kia, chỉ cần người còn ở trong tay chúng ta, bọn họ chỉ có thể ngoan ngoãn đầu hàng!” Hi Vân biết chính mình đã không còn đường lui, cho nên còn ôm một tia hy vọng may mắn.

Ả liệu định, chỉ cần Ngạn còn ở trong tay ả, bọn họ liền không dám quá phận!

“Bên này tới một ít thú nhân Hồ tộc giai 4! Bên kia chống đỡ cho ta!” Bạch Trần chỉ huy đến đầu đầy mồ hôi.

Hắn biết rõ, hiện tại Hồ tộc chỉ có thể chống đỡ được nhất thời, chỉ sợ vẫn là phải lợi dụng con Phong Bằng kia mới có thể làm đối phương thỏa hiệp.

Nghĩ đến đây, Bạch Trần làm bộ liền muốn đi vào trong hang hồ ly, lại chỉ cảm thấy phía sau có một cỗ áp bức mãnh liệt đang tới gần!

Khoảnh khắc quay đầu

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.