Ác Thư Biết Đọc Tâm? Năm Thú Phu Theo Đuổi Cầu Sủng - Chương 165: Chó Nhìn Còn Phải Lắc Đầu

Cập nhật lúc: 08/02/2026 17:32

Đồng t.ử Thời Du co rút lại, không chút do dự, quả quyết đưa tay chộp lấy mấy con Đố Cổ Trùng trên cánh tay Nguyễn Nguyễn!

"Thời Du!" Sắc mặt Nguyễn Nguyễn trong khoảnh khắc xám ngoét, vội vàng kéo tay Thời Du lại.

Nhưng khi Thời Du xòe bàn tay ra lần nữa, con Đố Cổ Trùng kia đã chui vào trong da thịt, men theo cánh tay hắn bò lên trên!

"Ư..." Gần như trong nháy mắt, một cơn đau thấu tim truyền đến, linh lực của Thời Du lại trực tiếp tan rã, ngay cả đuôi rắn cũng mất đi sức lực!

Khiên nước trên người Nguyễn Nguyễn tan biến, nàng ngã phịch xuống đất, không kịp kêu đau liền vội vàng lật người đỡ Thời Du dậy.

Chỉ thấy đuôi Thời Du đau đớn vặn vẹo, dưới lớp da thịt là những con Đố Cổ Trùng đang không ngừng di chuyển gặm nhấm!

Thời Du cố gắng ngưng kết linh lực ép Đố Cổ Trùng ra khỏi cơ thể, nhưng phát hiện hoàn toàn không làm được! Cơn đau kịch liệt do bị tằm ăn rỗi thịt khiến đuôi rắn của hắn quẫy loạn, dính đầy bùn đất!

Dù vậy, hắn vẫn dùng chút thần trí cuối cùng bò dậy, bày ra tư thế tấn công về phía Phúc Nhĩ, sau đó đẩy mạnh Nguyễn Nguyễn một cái: "Đi... mau chạy đi!!"

Lúc này trong lòng hắn chỉ có một ý niệm, chính là cùng Phúc Nhĩ đồng quy vu tận để bảo toàn cho Nguyễn Nguyễn!

Nhận ra suy nghĩ của Thời Du, Nguyễn Nguyễn trở tay nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay hắn: "Không! Ta không đi! Thời Du... chàng kiên trì một chút, kiên trì một chút!"

Nguyễn Nguyễn quả quyết ngưng kết linh lực, tạm thời phong ấn kinh mạch của Thời Du để hạn chế sự hoạt động của Đố Cổ Trùng, ngăn không cho chúng gây ra vết thương chí mạng cho hắn.

"Khà khà khà... Ha ha ha! Không ngờ đúng không Thời Du, loài sâu độc này cùng sinh cùng sống với m.á.u của ta! Vì giống cái của ngươi, ngươi trúng kế rồi!!

Đừng giãy giụa nữa, không quá nửa ngày cơ thể ngươi sẽ bị Đố Cổ Trùng gặm thành cái vỏ rỗng~ Trốn chạy bao nhiêu năm, ngươi chẳng phải vẫn rơi vào tay ta sao?

Ha ha ha ha ha!"

Phúc Nhĩ cười lớn một cách điên cuồng, vết thương trên người hắn vậy mà cũng theo đó lành lại!

Hắn ta lại có khả năng tự chữa lành mạnh mẽ đến thế?

Nguyễn Nguyễn không lo được nhiều như vậy, móc viên t.h.u.ố.c từ trong n.g.ự.c ra định nhét vào miệng Thời Du.

Mắt rắn của Phúc Nhĩ run lên, thấy thế liền quất mạnh đuôi, đ.á.n.h bay viên t.h.u.ố.c trong tay Nguyễn Nguyễn: "Muốn cứu hắn? Mơ tưởng!"

Lực va chạm cực lớn hất văng cả người Nguyễn Nguyễn ra ngoài, viên t.h.u.ố.c trong tay cũng rơi xuống đất, bị đám Đố Cổ Trùng có kim giáp vùi lấp dưới thân.

Nguyễn Nguyễn lăng không hóa thành hình dạng Linh Miêu để triệt tiêu sát thương, lúc tiếp đất đồng thời biến lại thành người, một tay chống đất đứng dậy.

Một cơn đau dữ dội truyền đến từ cổ tay, Nguyễn Nguyễn cúi đầu nhìn, tay trái của mình đã bị đuôi rắn của Phúc Nhĩ quất đến sưng đỏ, đau thấu tim gan!

"Nguyễn... Nguyễn..." Tầm nhìn trước mắt Thời Du dần tối sầm, cánh tay nổi đầy gân xanh vươn về phía Nguyễn Nguyễn một cách yếu ớt, cả người hoàn toàn rơi vào hôn mê.

"Linh Tuyền." Nguyễn Nguyễn khẽ mở đôi môi mỏng, nắm c.h.ặ.t t.a.y, chữa lành vết thương trong nháy mắt, ánh mắt sắc bén găm c.h.ặ.t lên mặt Phúc Nhĩ.

Thần sắc Phúc Nhĩ thoáng qua một tia kinh ngạc:

(Giống cái này lại có khả năng chữa trị không thua kém gì ta? Khả năng chữa trị của ta đến từ sự cộng sinh với Đố Cổ Trùng, giống cái này làm sao có được?)

[Con Rắn Hổ Mang Chúa này hẳn là dùng tinh huyết và cơ thể của bản thân để nuôi dưỡng những con Đố Cổ Trùng này, sau đó thông qua bí pháp đặc biệt điều khiển chúng hỗ trợ bản thân tu luyện, đạt được mục đích cộng sinh với chúng.

Nếu muốn những con Đố Cổ Trùng này ngừng hoạt động, trừ khi g.i.ế.c c.h.ế.t hắn, nhưng Đố Cổ Trùng c.h.ế.t cũng sẽ tiêu hao linh lực và khí huyết của hắn.]

Nghe tiếng lòng của đối phương, Linh Bảo cũng thành công giải mã được nguyên lý điều khiển Đố Cổ Trùng của Phúc Nhĩ.

"Thì ra là thế." Nguyễn Nguyễn cố nén nước mắt nhìn Thời Du một cái:

Phong ấn kinh mạch chỉ là kế sách tạm thời, việc cấp bách là phải để Thời Du mau ch.óng uống t.h.u.ố.c giải, nhưng tên Phúc Nhĩ này quyết tâm muốn hại c.h.ế.t Thời Du chắc chắn sẽ không chịu bỏ qua!

"Linh Bảo, ngươi nói xem, ta có đ.á.n.h lại hắn không." Nguyễn Nguyễn nhìn về hướng viên t.h.u.ố.c rơi xuống.

[Không đ.á.n.h lại.]

Phúc Nhĩ không phải loại Giai 5 nửa mùa như Hắc Tang, hắn là thú nhân Giai 5 dị năng hệ Kim hàng thật giá thật, linh lực cao cường, huống hồ còn có Đố Cổ Trùng gia trì.

"Vậy cũng phải đ.á.n.h." Nguyễn Nguyễn nghiến c.h.ặ.t răng ngà.

Nàng là Nguyễn Nguyễn, nàng chưa bao giờ nhận mệnh!

Thời Du vì cứu nàng mới trở nên như vậy, bất luận thế nào, nàng sẽ không bỏ cuộc!

"Khà khà khà, Linh Miêu nhỏ chất lượng tốt, nàng là giống cái xinh đẹp và mạnh mẽ nhất ta từng gặp, thật khéo, ta cũng là con rắn mạnh mẽ nhất trong Xà Lâm này!

Chi bằng, nàng làm bạn lữ của ta, ta truyền cho nàng phương pháp điều khiển Đố Cổ Trùng, từ nay về sau nàng và ta cùng tu luyện, xưng bá cả Xà Lâm, thế nào?" Phúc Nhĩ trườn mình từ từ tiến lại gần Nguyễn Nguyễn, đám Đố Cổ Trùng xung quanh cũng ngọ nguậy theo động tác của hắn, hình ảnh đó ghê tởm đến cực điểm!

Hội chứng sợ lỗ của Nguyễn Nguyễn suýt chút nữa bị ép ra, nhưng nàng không lập tức để ý đến Phúc Nhĩ, nàng đang nghĩ cách...

Phúc Nhĩ cũng không vội, các giống đực khác ở Thú thế e rằng đến c.h.ế.t cũng không gặp được giống cái chất lượng như Nguyễn Nguyễn, nếu hắn có thể thuyết phục nàng làm bạn lữ của mình, vậy hậu duệ của hắn chắc chắn sẽ không tồi!

Đến lúc đó gia tộc Rắn Hổ Mang Chúa sẽ có thể trở thành thủ lĩnh mới thống lĩnh Xà Lâm, tiền đồ vô lượng!

"Suy nghĩ thế nào rồi? Nếu nàng không đồng ý~ ta bây giờ có thể g.i.ế.c c.h.ế.t hắn!" Phúc Nhĩ nhấc đuôi lên, đe dọa dí vào cổ Thời Du.

Tim Nguyễn Nguyễn đập điên cuồng, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh: "Ngươi muốn ta làm bạn lữ của ngươi, được thôi, nhưng ta có một điều kiện."

"Nàng nói đi, điều kiện gì ta cũng đồng ý~" Trên mặt Phúc Nhĩ thoáng qua vẻ hưng phấn:

(Ta biết ngay mà, đối mặt với loài rắn mạnh mẽ như ta, không có giống cái nào cưỡng lại được! Tên Thời Du đáng c.h.ế.t kia lấy gì so với ta?)

Trong lòng Nguyễn Nguyễn lạnh toát, nheo mắt lại nói: "Ngươi lấy Đố Cổ Trùng trong cơ thể Thời Du ra, không làm hại tính mạng chàng, đồng thời thả chàng đi, ta sẽ đồng ý làm bạn lữ của ngươi."

Sắc mặt Phúc Nhĩ thay đổi, hiển nhiên là không vui vẻ lắm.

Hắn truy sát Thời Du bao nhiêu năm nay, chính là muốn diệt sạch huyết mạch Thủy Sâm Nhiêm, chỉ có như vậy, tộc Rắn Hổ Mang Chúa bọn họ mới được các loài rắn khác công nhận!

Nếu thả hắn...

"Sao thế? Ngươi không muốn? Vừa rồi ngươi chẳng phải còn nói, cái gì cũng đồng ý với ta sao?" Nguyễn Nguyễn nhướng mày, gió mát thổi tung mái tóc dài màu bạc trắng của nàng, tôn lên vẻ đẹp không giống phàm vật.

Phúc Nhĩ nhìn đến ngẩn ngơ trong giây lát, nhưng rất nhanh tỉnh táo lại: "Muốn, đương nhiên muốn, chỉ có điều, nàng phải giao phối với ta trước, nếu không lỡ nàng đổi ý, ta chẳng phải tự để lại mầm họa cho mình sao?"

Nguyễn Nguyễn âm thầm nghiến c.h.ặ.t răng hàm, con rắn này quả thực có não hơn những kẻ nàng từng gặp trước đây, thật sự không dễ lừa.

Trầm ngâm giây lát, Nguyễn Nguyễn bỗng ngẩng đầu nói: "Được, ta đồng ý với ngươi."

[Vãi chưởng ký chủ ơi! Cô định giao phối với hắn thật à? Con rắn này vừa phổ tín (tự tin thái quá) vừa ghê tởm, ch.ó nhìn còn phải lắc đầu đấy!] Linh Bảo là đứa đầu tiên nhảy ra phản đối.

"Ngươi nghĩ cái gì thế! Sao ta có thể giao phối thật với hắn, yên tâm, sơn nhân tự có diệu kế!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ác Thư Biết Đọc Tâm? Năm Thú Phu Theo Đuổi Cầu Sủng - Chương 163: Chương 165: Chó Nhìn Còn Phải Lắc Đầu | MonkeyD