Ác Thư Biết Đọc Tâm? Năm Thú Phu Theo Đuổi Cầu Sủng - Chương 167: Chuẩn Bị Cho Tiếng Gào Thét Trước Khi Chết

Cập nhật lúc: 08/02/2026 17:33

Lúc này, tại Thú tộc A Khoan nương ngồi xếp bằng dưới ánh trăng, trịnh trọng lấy xương thú bói toán trong n.g.ự.c ra bày trên mặt đất.

Miệng lẩm bẩm vài câu, ngón tay trượt đi trượt lại trên xương thú, như đang vẽ bùa chú gì đó:

"Xin Thú Thần đại nhân, ban cho con chỉ dẫn!"

A Khoan nương dang rộng hai tay, cầu nguyện một câu với bầu trời đêm mênh m.ô.n.g, sau đó chộp lấy xương thú ném ra lần nữa.

"Cạch!"

Xương thú rơi xuống, dừng lại theo một sự sắp xếp kỳ lạ. A Khoan nương cúi người xuống, tỉ mỉ nhìn từng mảnh xương, bỗng nhiên đồng t.ử rung lên Chỉ thấy trên mảnh xương thú vốn liền mạch, lại lan ra một vết nứt nhỏ!

"Không xong rồi, không xong rồi!" Sắc mặt A Khoan nương trắng bệch, chộp lấy xương thú lảo đảo chạy về phía hang động nơi Bạch Dật và những người khác đang ở.

Bên này, Nguyễn Nguyễn vẫn đang ra sức chống lại Đố Cổ Trùng.

Chỉ thấy Nguyễn Nguyễn chắp hai tay kéo ra ngoài, ảo hóa ra một cây roi dài bằng dây leo sấm sét, quất một roi vào đám Đố Cổ Trùng đang cuốn tới trước mặt!

"Xoẹt xoẹt!"

Sấm sét ngoằn ngoèo nổ tung, vô số Đố Cổ Trùng hóa thành bột mịn, trong không khí lập tức bốc lên mùi khét lẹt.

"Dám động thủ với ta, ngươi cũng không sống nổi đâu!" Nguyễn Nguyễn đe dọa Phúc Nhĩ một câu, ngón tay múa lượn nhanh ch.óng kết ấn, đầu ngón tay chạm đất đồng thời dệt Lôi Kích Đằng thành một tấm khiên chắn ngăn cản đám Đố Cổ Trùng đang quay lại tấn công.

Nàng đang đ.á.n.h cược, cược Phúc Nhĩ không dám thực sự ra tay g.i.ế.c nàng, dù sao có Thác ấn trói buộc, nếu nàng c.h.ế.t thật thì Phúc Nhĩ cũng sẽ c.h.ế.t, chắc hẳn không có thú nhân nào không sợ cái c.h.ế.t.

Thời Du vẫn chưa tỉnh lại, nàng phải kiên trì!

"Ư!" Phúc Nhĩ ôm n.g.ự.c vẻ mặt đau đớn, khi Đố Cổ Trùng c.h.ế.t một mảng lớn, sự hồi phục linh lực của hắn cũng bị ảnh hưởng:

(Không thể dây dưa với giống cái này nữa!)

"Khà khà khà... Ha ha ha!"

Phúc Nhĩ bỗng nhiên phát ra từng tràng cười gằn điên cuồng, sau đó hóa thành rắn khổng lồ, trong cổ họng lại phát ra sóng âm tần số thấp kia.

Đám Đố Cổ Trùng nhận được triệu hồi, nhao nhao đổi hướng quay về bên cạnh Phúc Nhĩ. Giây tiếp theo, Phúc Nhĩ há to miệng, vậy mà nuốt chửng toàn bộ Đố Cổ Trùng vào bụng!

"Oẹ!" Nguyễn Nguyễn suýt nôn.

Linh lực đã mất trong nháy mắt hồi phục, hai tay Phúc Nhĩ nắm c.h.ặ.t, dị năng hệ Kim hóa thành áo giáp, đuôi rắn cong lên, b.ắ.n về phía Nguyễn Nguyễn!

Mắt Nguyễn Nguyễn trầm xuống, trở tay triệu hồi dây leo diện rộng đầy gai nhọn phong tỏa động tác của Phúc Nhĩ từ hai bên.

Da của Phúc Nhĩ bị gai nhọn cào đến m.á.u me đầm đìa, nhưng hắn dường như không cảm thấy đau đớn, chỉ một lòng một dạ đ.â.m sầm vào tấm khiên dây leo trước mặt Nguyễn Nguyễn!

"Rầm!"

Tiếng va chạm kịch liệt vang lên, đồng thời đuôi Phúc Nhĩ trong khoảnh khắc phủ lên một lớp kim giáp: "Ngươi đừng tưởng dùng Thác ấn lên ta là ta sẽ sợ ngươi! Thứ ta không có được, kẻ khác cũng đừng hòng có được! Đã không theo ta, vậy chúng ta cùng c.h.ế.t!"

Dứt lời, khiên dây leo bị Phúc Nhĩ đập nát vụn. Nguyễn Nguyễn thật sự không ngờ, con rắn này lại còn là một tên bệnh kiều (yandere), hoàn toàn không sợ c.h.ế.t!!

[Vãi chưởng! Ký chủ mau rút lui! Con rắn này điên rồi!] Linh Bảo kinh hãi đến mức giao diện hệ thống cũng giật một cái.

Nhưng Phúc Nhĩ hoàn toàn không cho Nguyễn Nguyễn cơ hội giải phóng dị năng lần nữa, quất đuôi quấn lấy cổ Nguyễn Nguyễn treo nàng lên giữa không trung, từng thớ cơ bắp đều đang gây áp lực, hoàn toàn không quan tâm đến vết hằn tím xanh cũng xuất hiện trên cổ mình!

Phúc Nhĩ đã sớm phát hiện, trên người Thời Du không có ấn ký bạn lữ của Nguyễn Nguyễn, cho nên hắn đoán chắc, Thời Du chắc chắn cũng bị Nguyễn Nguyễn hạ Thác ấn nên mới liều mạng bảo vệ nàng như vậy.

Đã thế, chỉ cần hắn g.i.ế.c Nguyễn Nguyễn, Thời Du cũng nhất định sẽ c.h.ế.t. Nếu gia tộc Rắn Hổ Mang Chúa không thể xưng bá Xà Lâm, vậy thì hãy để chút huyết mạch cuối cùng của tộc Thủy Sâm Nhiêm chôn cùng hắn!

"Khụ..."

Hai chân Nguyễn Nguyễn lơ lửng không có chỗ mượn lực, trước mắt lúc tối lúc sáng, cảm giác ngạt thở cận kề cái c.h.ế.t nhấn chìm nàng từng lớp từng lớp...

[Ký chủ! Ký chủ! Kiên trì lên ký chủ!]

Tiếng gọi của Linh Bảo đợt sau át đợt trước, nhưng lại càng lúc càng xa, Nguyễn Nguyễn có thể cảm nhận được sinh mệnh của mình đang trôi đi, hai tay buông thõng vô lực bên người.

Trước mắt lóe lên ánh sáng trắng, từng chút từng chút ở Thú thế như đèn kéo quân lướt qua trước mắt Nguyễn Nguyễn. Bỗng nhiên, một bóng hình quen thuộc xuất hiện trước mắt, là Tế tư Linh Miêu:

"Nguyễn Nguyễn, hãy sống tiếp, dẫn dắt tộc Linh Miêu thực hiện túc nguyện xưng bá Thú thế, con không thể nhận thua!"

Đúng vậy, nàng đã hứa với Tế tư Linh Miêu sẽ dẫn dắt tộc Linh Miêu, nàng vẫn chưa thể c.h.ế.t!

Trong khoảnh khắc này, Nguyễn Nguyễn dường như ngộ ra điều gì đó, khối cầu sấm sét hỗn loạn trong n.g.ự.c cuối cùng cũng được vuốt phẳng tản ra, men theo kinh mạch trên người nàng di chuyển cực nhanh...

Phúc Nhĩ đã bị phản phệ đến lưỡi tím bầm, nhưng vẫn cười điên dại: "C.h.ế.t đi! Chúng ta cùng c.h.ế.t đi!"

Nhưng hoàn toàn không chú ý đến những đốm sáng trắng bắt đầu nhảy nhót trên đầu ngón tay Nguyễn Nguyễn.

Mi mắt đang rũ xuống đột ngột mở ra, Nguyễn Nguyễn bất ngờ nắm c.h.ặ.t Thác ấn trong lòng bàn tay, Phúc Nhĩ không phòng bị toàn thân cứng đờ!

Lợi dụng khe hở này, Nguyễn Nguyễn giơ tay nắm đ.ấ.m ngưng tụ thành một quả cầu bão sấm sét, đ.ấ.m mạnh vào n.g.ự.c Phúc Nhĩ!

"Á á á!"

Sức phá hoại cực mạnh của sấm sét đốt cháy da thịt, Phúc Nhĩ hét t.h.ả.m một tiếng, bị đ.á.n.h bay ra khỏi hốc cây, rơi xuống đất chật vật vặn vẹo đuôi rắn.

Nhìn lại n.g.ự.c hắn, rõ ràng là một mảng cháy đen lớn do dòng điện kịch liệt gây ra!

"Không thể nào... Chuyện này không thể nào..." Môi Phúc Nhĩ run rẩy, miệng mũi đã trào m.á.u.

Nguyễn Nguyễn từ từ bước ra khỏi hốc cây, mái tóc bạc trắng bay múa theo linh lực ngoại tiết, nơi bước chân đặt xuống, lần lượt để lại từng phù văn sấm sét.

Gió lạnh rợn người ập đến, Phúc Nhĩ hoảng hốt ngẩng đầu, chỉ thấy bầu trời Xà Lâm đen kịt một mảng, không nhìn thấy một chút sao trời nào!

"Sao có thể... Chuyện này không thể nào! Ngươi chỉ là một giống cái Giai 4, sao có thể phân tách hoàn toàn thuộc tính Lôi và thuộc tính Mộc! Ngươi..." Phúc Nhĩ ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c bị cháy đen, con mắt đục ngầu vì kinh hãi và sợ hãi mà không ngừng rung động.

Hắn lại cảm nhận được áp lực đáng sợ như vậy trên người một giống cái!

"Hừ." Nguyễn Nguyễn cười lạnh một tiếng: "Đừng dùng sự ngu dốt của ngươi để đo lường sự mạnh mẽ của ta."

"Đoàng!"

Cùng với một tia chớp rạch ngang bầu trời, như x.é to.ạc không gian, tiếng sấm ầm ầm, quanh người Nguyễn Nguyễn quấn một vòng vân điện màu tím đỏ, đôi mắt đẹp ngước lên, đuôi mắt kéo ra một đường ánh sáng lạnh lẽo ngoằn ngoèo: "Chuẩn bị cho tiếng gào thét trước khi c.h.ế.t đi."

Phúc Nhĩ lần này sợ thật rồi, vặn vẹo đuôi rắn định bỏ chạy.

Nguyễn Nguyễn đâu chịu cho hắn cơ hội, trở tay ảo hóa ra một sợi xích sấm sét, quấn lấy Phúc Nhĩ đồng thời cố định hắn c.h.ặ.t xuống đất!

"Vù vù Ầm ầm!"

Bầu trời đêm phía trên Phúc Nhĩ nổ vang tiếng sấm ch.ói tai, ngay sau đó lộ ra từng tia sáng, ánh sáng đó càng lúc càng thịnh, cho đến khi hình thành một đĩa tròn dạng trận pháp với những đường nét phức tạp.

Bề mặt đĩa tròn bám đầy phù văn sấm sét, lúc này đang tích tụ sức mạnh.

Nguyễn Nguyễn từ từ giơ cánh tay về phía Phúc Nhĩ, đầu ngón tay thon dài lơ đãng chỉ xuống dưới: "Diệt!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.