Ai Cũng Nghĩ Tôi Yêu Anh, Tiếc Là Tôi Chỉ Coi Anh Là Món Đồ, Dơ Thì Vứt! - 1

Cập nhật lúc: 14/08/2026 16:01

Trong buổi tiệc, cô tình nhân mà người bạn thuở nhỏ của tôi b.a.o n.u.ô.i bên cạnh cố ý hắt rượu lên người tôi.

Tính tôi vốn chẳng tốt đẹp gì, đương nhiên không định nhịn.

Nhưng ngay khi tay vừa giơ lên, trước mắt tôi bỗng hiện ra một dòng bình luận.

[Chi Chi đúng là tận tâm thật, vì muốn thúc đẩy tình cảm nam nữ chính mà chịu ấm ức đóng vai hồ ly tinh độc ác.]

Tôi khựng lại, rồi một dòng khác tiếp tục hiện ra.

[Không chỉ vậy đâu, để nam nữ chính sau này có một đêm đầu thật hoàn hảo, tối nay Chi Chi còn định lên giường với nam chính, tự mình dạy anh ta hết mấy chuyện đó.]

Nói thật, tôi thấy buồn nôn.

Mượn danh nghĩa vì muốn tốt cho tôi, cô ta ngủ với người đàn ông vốn được ngầm định là vị hôn phu của tôi trước, rồi lại bố thí mà trả anh ta về cho tôi.

Hoàn toàn không hề nghĩ đến một chuyện.

Bùi Kinh đã lăn giường với người khác thì ở chỗ tôi chẳng còn đáng một xu.

Tôi cúi xuống nhìn bộ lễ phục trên người.

Phần n.g.ự.c đã loang một mảng rượu lớn, trông vô cùng nhếch nhác.

Bộ lễ phục đặt may cao cấp trị giá tám con số coi như hỏng hoàn toàn.

Thế nên sau cơn kinh ngạc ban đầu, bàn tay tôi vẫn hạ xuống mặt Tống Chi Chi.

Chát!

Tiếng tát giòn tan vang khắp sảnh tiệc.

Phù, sảng khoái thật.

Tôi không nhịn được thở phào một hơi.

Tống Chi Chi vừa nãy còn cười, giờ bị tôi tát đến lệch cả mặt.

Nếu Bùi Kinh không kịp xuất hiện đỡ lấy cô ta, có lẽ lúc này cô ta đã ngã xuống sàn.

Những dòng bình luận lập tức cuộn lên điên cuồng.

[Trời ạ, nữ chính ra tay ác vậy, chẳng phải chỉ là một bộ váy thôi sao?]

[Chi Chi của chúng ta vì nam nữ chính đúng là chịu khổ quá rồi.]

[Bộ váy này có đắt thật, nhưng nữ chính đâu có thiếu váy, cần gì phải hung hăng đến vậy?]

[…]

Bình luận tranh cãi loạn cả lên, những câu mắng tôi nhiều không đếm xuể.

Còn Tống Chi Chi, một trong những người trong cuộc, vẫn ôm mặt với vẻ không thể tin nổi, rõ ràng vẫn chưa hoàn hồn.

Dù sao theo thiết lập mà những dòng bình luận kia gán cho tôi, tôi sinh ra trong hào môn, từ nhỏ được nuông chiều, vừa ngây thơ vừa trong sáng, đầu óc lại chỉ có một mình Bùi Kinh.

Trước mặt anh ta, tôi lúc nào cũng phải giữ vẻ thanh lịch.

Cho dù bị người khác bắt nạt, tôi cũng chỉ nên đỏ mắt, nũng nịu gọi một tiếng “anh Bùi Kinh”, chờ anh ta đến cứu.

Sau đó lại càng lún sâu vào tình yêu, yêu đến mức không thể dứt ra.

Cho dù bên cạnh anh ta đã có người phụ nữ khác.

Nhưng tính cách của tôi không phải thiết lập nhân vật, cuộc đời tôi cũng không phải kịch bản.

Hồi nhỏ, khi chưa đủ năng lực, mỗi lần bị bắt nạt tôi luôn nghĩ đến việc dựa dẫm vào người mình tin tưởng nhất.

Ví dụ như Bùi Kinh, người lớn lên cùng tôi.

Nhưng bây giờ tôi đã trưởng thành.

Muốn đứng vững trong gia tộc, nếu còn tiếp tục trông chờ vào người khác, tôi chỉ có thể bị đám anh chị em cùng cha khác mẹ nuốt đến không còn cả xương.

Huống hồ dựa vào đàn ông ư?

Mẹ tôi chính là tấm gương ngay trước mắt, còn đám anh chị em kia là kết quả rõ ràng nhất.

Vì thế, Tống Chi Chi cố ý bắt nạt tôi mà tôi lại không đ.á.n.h trả, chẳng lẽ thật sự coi tôi là người dễ tính, muốn bóp thế nào cũng được sao?

Bùi Kinh tận mắt nhìn thấy cảnh ấy, lúc này trong mắt đã hiện rõ tức giận.

“Tiết Thư Ý, em bị gì vậy? Chi Chi đâu có cố ý, em cần gì phải so đo như thế?”

Sắc mặt anh ta lạnh xuống, lời nói đầy trách móc.

Bữa tiệc hôm nay do cha tôi tổ chức.

Là người thừa kế của ông, tôi cũng xem như chủ nhân của buổi tiệc, người có mặt ít nhiều đều phải nể tôi vài phần.

Vậy mà Bùi Kinh lại vì cô tình nhân anh ta nuôi bên cạnh mà mắng tôi trước mặt mọi người.

Chuyện này sao tôi nhịn được?

Tôi lập tức đáp trả không chút nhường nhịn.

“Cô ta cố ý hắt rượu lên người tôi, tôi tát cô ta một cái là chuyện đương nhiên. Ai bảo rảnh quá lại thích kiếm chuyện? Còn anh, mở mắt nói dối được như vậy thì nếu đôi mắt không dùng đến nữa, tôi khuyên anh nên đem đi hiến.”

Tôi và Bùi Kinh quả thật có tình cảm lớn lên cùng nhau, tôi cũng từng thích anh ta trong những năm tháng thiếu nữ.

Nhưng anh ta công khai bênh Tống Chi Chi, còn chỉ trích tôi trước mặt mọi người.

Một người bạn thuở nhỏ không phân biệt đúng sai như vậy chỉ khiến tôi thấy ghê tởm.

Theo lời những dòng bình luận, mọi chuyện Tống Chi Chi làm lúc này đều chỉ để thúc đẩy tình cảm giữa tôi và Bùi Kinh.

Cô ta sẽ dùng sự “độc ác” của mình để làm nền cho cái gọi là “chân thiện mỹ” của tôi, từ đó khiến nam chính càng ngày càng yêu tôi hơn.

Vì thế lúc vừa hắt rượu lên váy tôi, cô ta còn cố tình làm trước mặt mọi người để xây dựng hình tượng nữ phụ độc ác mà ngu xuẩn.

Người tận mắt thấy cảnh đó không hề ít.

Thậm chí một nhân viên nhanh trí đã vào hậu trường lấy camera giám sát rồi phát ngay trước đám đông.

Đoạn ghi hình rõ ràng đến không thể chối cãi.

Tôi đang yên ổn ngồi trên ghế dài, Tống Chi Chi cầm một ly vang đỏ đi về phía tôi.

Ngay khoảnh khắc tôi ngẩng đầu nhìn cô ta, cô ta nghiêng ly, đổ sạch rượu lên trước n.g.ự.c tôi.

Vải trắng bị nhuộm đỏ, vừa nhếch nhác vừa ch.ói mắt.

Còn Tống Chi Chi sau khi làm chuyện xấu vẫn cười đắc ý, vẻ khiêu khích lộ liễu đến mức chẳng buồn che giấu.

Bảo tôi nhịn thế nào được?

Nhìn đoạn video, chứng cứ rành rành khiến sắc mặt Bùi Kinh, người vừa trách móc tôi, càng khó coi hơn.

Nhưng anh ta vẫn cố cứng miệng.

“Cho dù cô ấy có hắt rượu lên em, em cũng không nhất thiết phải đ.á.n.h người chứ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.