Ai Cũng Nghĩ Tôi Yêu Anh, Tiếc Là Tôi Chỉ Coi Anh Là Món Đồ, Dơ Thì Vứt! - 4
Cập nhật lúc: 14/08/2026 18:07
Vì thế trong đám con riêng, tuy mẹ Bùi Kinh tức đến phát bệnh, nhưng chuyện đã thành rồi nên bà vẫn miễn cưỡng chấp nhận đám trẻ kia theo ý chồng.
Chỉ riêng Ân Tuy, bà kiên quyết không nhận.
Cha Bùi có quá nhiều con, thêm một người hay bớt một người cũng chẳng đáng để ý.
Vì vậy Ân Tuy là đứa con duy nhất vẫn bị để lại bên ngoài nhà họ Bùi.
Nhưng dù sao cũng là con ruột, cha Bùi vẫn cho anh ta vào làm nhân viên cấp thấp ở một công ty con, đủ kiếm sống qua ngày.
Ân Tuy có năng lực, nhưng bên trên luôn có người cố ý chèn ép.
Trước kia mẹ Bùi Kinh còn sống thì bà tự mình trông chừng.
Sau khi bà mất, Bùi Kinh vẫn không quên người anh em này, liên tục đè ép anh ta.
Quan hệ giữa hai người có thể nói là như nước với lửa.
Có cùng huyết thống, nhưng thực tế lại xem nhau chẳng khác gì kẻ thù.
Vì thế khi tôi tìm đến, Ân Tuy tuy cảnh giác, nhưng sau khi nghe rõ mục đích của tôi, trong mắt vẫn lóe lên một tia hy vọng.
“Tại sao tôi phải tin cô?”
Ân Tuy rất thận trọng, không lập tức đồng ý.
Anh ta tiếp tục nói.
“Cô Tiết, nếu tôi nhớ không lầm, cô và Bùi Kinh tuy chưa chính thức đính hôn, nhưng hai nhà đều ngầm hiểu, hai người lại lớn lên cùng nhau. Bây giờ cô tìm tôi, nói muốn liên thủ đối phó Bùi Kinh, còn muốn nâng tôi lên vị trí người thừa kế. Làm sao tôi biết hai người không hợp sức đem tôi ra làm trò cười?”
Tôi không thấy sự nghi ngờ của anh ta có gì sai.
Nếu anh ta vừa nghe đã vội vàng đồng ý, tôi mới cảm thấy anh ta không thông minh như bình luận nói.
Một người không đủ đầu óc rất khó giành vị trí thừa kế từ tay Bùi Kinh.
Anh ta có thể không giỏi kinh doanh bằng Bùi Kinh, như vậy thậm chí còn dễ kiểm soát hơn.
Nhưng nếu không đủ thông minh thì chẳng có tư cách trở thành đồng minh của tôi.
Tôi không vòng vo, trực tiếp cho anh ta xem đoạn video nhận được tối qua.
“Tôi hơi mắc bệnh sạch sẽ, càng ghét sự phản bội. Bùi Kinh đã không còn tư cách làm đối tác của tôi.”
Những lời còn lại không cần nói nhiều, Ân Tuy sẽ hiểu.
Anh ta im lặng một lúc rồi hỏi.
“Vậy cô muốn lợi ích gì?”
Đúng là người hiểu chuyện.
Muốn nâng một đứa con nhà họ Bùi không được coi trọng lên vị trí cao chắc chắn phải tốn thời gian và công sức của tôi.
Nếu chẳng lấy được lợi ích gì từ đó thì tôi cũng không xứng gọi là thương nhân.
Vì vậy sau khi anh ta hỏi, tôi mở thêm một bức ảnh trong điện thoại.
Đó là dự án Bùi thị và Tiết thị sắp hợp tác.
“Tôi giúp anh lên vị trí người thừa kế. Đến lúc anh tiếp quản dự án này, nhường thêm cho Tiết thị 3 điểm phần trăm.”
Ba phần trăm quả thật không ít.
Nhưng so với vị trí người thừa kế thì vẫn chỉ là muối bỏ biển.
Ân Tuy không do dự thêm.
Anh ta gật đầu.
“Được, tôi đồng ý hợp tác với cô.”
Muốn giúp Ân Tuy lên vị trí cao, trước hết phải khiến Bùi Kinh xảy ra vấn đề trong công việc.
Tốt nhất là một vấn đề lớn đến mức không thể dễ dàng giải quyết.
May mà những dòng bình luận ngày nào cũng mắng tôi không biết điều đôi khi lại cho tôi chút gợi ý.
Theo lời chúng, Tống Chi Chi đã hoàn thành bước ba của kế hoạch.
Tiếp theo, cô ta sẽ liên tục khoe khoang trước mặt tôi, phát huy hình tượng nữ phụ độc ác đến mức tối đa.
Việc đầu tiên là cố ý làm hỏng chiếc dây chuyền cổ của tôi trong một buổi tụ họp nhỏ.
Đó là một buổi gặp mặt quy mô nhỏ trong giới.
Người tham dự đều là phu nhân của các tổng giám đốc lớn, cùng những người thừa kế được định sẵn như tôi.
Vì toàn là phụ nữ, chủ đề lần này là trưng bày dây chuyền cổ.
Tống Chi Chi sẽ dùng cách nào đó lẻn vào.
Sau đó, trong lúc tôi giới thiệu vòng cổ, cô ta sẽ cố ý xuất hiện, làm hỏng nó rồi buông lời châm chọc.
Còn tôi, theo thiết lập thỏ trắng yếu đuối, sẽ ôm chiếc vòng đã hỏng đứng khóc tại chỗ.
Cho đến khi nam chính xuất hiện, thấy Tống Chi Chi bắt nạt tôi, anh ta sẽ công khai đứng ra bảo vệ.
Từ đó tình cảm giữa chúng tôi lại sâu thêm một bước.
Đó là kịch bản Tống Chi Chi tự viết dựa theo hướng phát triển của cốt truyện.
Tiếc là vì những dòng bình luận, tôi có thể biết trước mọi chuyện.
Chiếc vòng cổ vốn định mang đi cũng được thay bằng một chiếc khác sau khi tôi điều tra kỹ.
Hôm tụ họp, tôi chủ động đến bắt chuyện với bà Vương, người rất quen thuộc với những món đồ cổ.
Bà ấy xưa nay thích sưu tầm dây chuyền cổ.
Món đem đến trưng bày lần này cũng là bảo vật bà vô cùng yêu quý, bình thường gần như không bao giờ để lộ ra ngoài.
Còn chiếc tôi mang đến vừa hay là món bà tìm kiếm đã lâu.
“Thư Ý, nể tình quan hệ hai nhà, cháu có thể nhường chiếc vòng này cho cô không? Cháu biết cô tìm nó lâu lắm rồi. Chỉ cần cháu chịu bán, giá cả không thành vấn đề.”
Khi nói câu ấy, ánh mắt bà Vương rất ung dung.
Dường như tiền bạc với bà chẳng đáng kể.
Tôi chỉ mỉm cười, không từ chối thẳng nhưng cũng chưa đồng ý.
“Cô đã thích như vậy, chi bằng hôm nay chúng ta đổi vòng đeo thử nhé. Chuyện còn lại đợi buổi gặp kết thúc rồi mình bàn tiếp.”
Lấy một món yêu thích đổi sang đeo một món cũng yêu thích.
Bà Vương chỉ do dự đôi chút rồi gật đầu đồng ý.
Hai chiếc vòng có tông màu tương tự, đều hợp với lễ phục, vì vậy đổi nhau đeo cũng không hề đột ngột.
Không bao lâu sau khi chúng tôi đổi vòng, Tống Chi Chi quả nhiên xuất hiện đúng như bình luận nói.
