Ai Đã Đổi Tân Nương Của Ta? - 8
Cập nhật lúc: 31/07/2026 05:02
Kết quả cung nhân kia vừa đến, nhìn thấy trận thế đã “bịch” một tiếng quỳ xuống.
“Nương nương tha mạng!”
“Nương nương, tuy sổ sách là do nô tỳ làm, nhưng số bạc này không phải một mình nô tỳ tham ô!”
Lời vừa dứt, Hoàng hậu suýt tức đến ngất đi.
Bởi vì ngoài ta ra không ai biết tính toán, ta phải ở trong cung Hoàng hậu nhẩm sổ sách suốt cả buổi sáng.
Khi Tạ Ngộ chạy đến, vừa đúng giờ dùng bữa trưa.
Hoàng hậu sợ ta đói ngất sẽ tính sai, còn đặc biệt sai tiểu trù phòng làm cho ta đầy một bàn thức ăn.
“Hoàng tẩu, có chuyện gì cứ nhằm vào ta, đừng làm khó nàng!”
27
Hoàng hậu không nhịn được trợn mắt nhìn Tạ Ngộ.
“Vương phi đang giúp bổn cung xử lý việc hậu cung, làm khó ở đâu?”
“Ngược lại là Hoài Vương, ngày ngày không vào chầu, bỏ bê chức trách, chẳng có chút chí tiến thủ nào.”
“Hoàng tẩu nên mừng vì ta không có chí tiến thủ đi. Nếu ta thật sự tiến thêm một bước, chẳng phải sẽ tạo phản đoạt ngôi sao?”
Tạ Ngộ bật lại.
“Ngươi…”
Hoàng hậu tức giận không nhẹ.
“Đoạt ngôi? Ngươi có biết mưu phản sẽ bị tru di cửu tộc không?”
Tạ Ngộ khinh thường trợn mắt.
“Hoàng tẩu cũng nằm trong cửu tộc của ta.”
“Hoàng huynh càng không cần phải nói.”
“Hoàng tẩu muốn g.i.ế.c Hoàng huynh, mưu hại Thánh thượng là trọng tội đấy…”
Ta vội vàng bịt miệng Tạ Ngộ.
Rõ ràng là một người tốt, đáng tiếc lại mọc thêm cái miệng…
Ta cảm thấy quá mất mặt, chỉ có thể nói với Hoàng hậu rằng ngày mai sẽ quay lại, rồi vội vàng kéo Tạ Ngộ đi.
“Vì sao chàng lại nói chuyện như vậy?”
“Hoàng hậu nương nương thật ra không xấu, nàng ấy cũng rất đáng thương.”
Tạ Ngộ nghe ta nói thì kinh ngạc mở to mắt.
“Nàng nhìn bằng con mắt nào mà thấy nàng ta đáng thương?”
“Cả hai mắt ta đều nhìn thấy!”
Ta đáp.
“Chàng không biết đâu, nàng ấy không hiểu toán, sổ sách đều rối tung và sai hết. Ta mới tính vài chục trang mà đã mất mấy ngàn lượng rồi.”
“Đó chẳng phải cũng là tiền của Hoàng huynh sao? Đây gọi là cưới thê t.ử không hiền, tháng nào cũng chẳng còn tiền.”
Tạ Ngộ phản bác.
“Ta xem sổ sách tư khố của nàng ấy…”
Tạ Ngộ lập tức im bặt, một lúc lâu sau mới nói:
“Vậy thì nàng ta quả thật khá t.h.ả.m.”
“Chuyện này chàng tuyệt đối đừng nói với Hoàng thượng.”
Nhớ đến lời Hoàng hậu, ta vội vàng dặn dò Tạ Ngộ.
“Được, ta sẽ cố.”
Bên này vừa dứt lời, bên kia Hoàng đế đã tới.
“Hoàng thượng.”
Ta vội khoác lấy cánh tay Tạ Ngộ, nhắc hắn đừng lỡ miệng.
“Hoàng huynh.”
Giọng Tạ Ngộ đầy vẻ không tình nguyện.
28
“Gần một tháng rồi, không vào chầu, cũng không vào cung.”
“Hôm nay khó khăn lắm mới vào cung, vậy mà cũng không đến tìm trẫm, lại chạy đến cung của Hoàng hậu.”
Hoàng đế nheo mắt, giọng điệu kỳ quái.
“Ta và Hoàng tẩu vốn là người một nhà, người nhà qua lại với nhau là chuyện bình thường.”
Tạ Ngộ đáp.
“Trẫm và ngươi còn là huynh đệ ruột!”
Hoàng đế càng tức giận.
“Hoàng tẩu sẽ không khuyên Vương phi rời khỏi ta.”
Tạ Ngộ tiếp tục đổ dầu vào lửa giận của Hoàng đế.
“Ngươi đúng là…”
Hoàng đế muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ có thể quyết tâm sai thị vệ “mời” ta và Tạ Ngộ vào Ngự Thư Phòng.
“Hôm ấy trẫm triệu ngươi vào cung chính là vì chuyện này.”
Hoàng đế vừa nói vừa đưa cho ta một phần hộ tịch mới.
“Hôm ấy trẫm nói thân phận của ngươi khó tránh khỏi bị người ta công kích.”
“Vì vậy trẫm đã đổi thân phận cho ngươi, như vậy cũng có thể bảo vệ ngươi.”
Ta nhìn giấy tờ hộ tịch trong tay, vô cùng kinh ngạc.
“Hóa ra dân nữ đã hiểu lầm Bệ hạ.”
Ta áy náy nhìn người, rồi lại nhìn Tạ Ngộ.
Hoàng đế hừ lạnh:
“Giờ đã biết trẫm tốt rồi chứ?”
“Chia rẽ uyên ương, trẫm là hạng người như vậy sao?”
Tạ Ngộ cúi đầu, không nói gì.
“Từ ngày mai, ngươi phải vào chầu đúng giờ cho trẫm.”
“Không muốn đi.”
Vừa nghe đến vào chầu, Tạ Ngộ lập tức từ chối.
“Thà đến chỗ Hoàng hậu cũng không chịu gặp trẫm, Hoàng hậu đã làm gì ngươi?”
Hoàng đế cau mày.
Ta sợ chuyện của Hoàng hậu bị lộ, vội vàng lên tiếng:
“Hoàng thượng, ngày mai Vương gia nhất định sẽ vào chầu đúng giờ.”
Ta lén đưa tay véo Tạ Ngộ, ra hiệu hắn đừng nói lung tung.
Tạ Ngộ liếc ta bằng khóe mắt, bất đắc dĩ thở dài:
“Được.”
29
Mấy ngày tiếp theo, ta và Tạ Ngộ thức còn sớm hơn gà, ngủ còn muộn hơn ch.ó, ngày nào cũng chạy vào cung.
Khó khăn lắm mới tính xong sổ sách tư khố của Hoàng hậu, tổng cộng có năm vạn hai ngàn năm trăm hai mươi lượng bạc biến mất một cách kỳ lạ.
Hoàng hậu nổi giận, hạ lệnh điều tra toàn bộ lục cung.
Còn ta đến Ngự Thư Phòng chờ Tạ Ngộ cùng rời cung.
Nhưng chưa đợi được Tạ Ngộ, ta lại gặp Bùi Thuật trước.
“Nghe nói những ngày qua nàng đều bị Hoàng hậu gọi vào học cách xử lý công việc trong hậu trạch.”
“Hoàng hậu là biểu cô mẫu của Quận chúa, nàng ta không thích nàng.”
“Ta đã nói từ lâu, Hoài Vương không thích hợp với nàng.”
“Cố gắng gả vào hoàng gia chỉ khiến nàng bị hại.”
Bùi Thuật lại giáo huấn ta như trước kia.
Ta còn chưa kịp lên tiếng, Hoàng hậu đã xuất hiện.
“Lời vừa rồi của Bùi Thiếu khanh có ý gì?”
Hoàng hậu bước đến trước mặt Bùi Thuật.
Bùi Thuật vội vàng quỳ xuống:
“Hoàng hậu nương nương.”
“Thế nào gọi là bổn cung không thích Hoài Vương phi?”
“Bổn cung thích hay không thích, chẳng lẽ còn phải báo cho ngươi biết?”
“Còn nữa, bổn cung cũng ‘nghe nói’ trước kia khi Hoài Vương phi còn ở Bùi phủ, mặc đều là y phục cũ, thức ăn hằng ngày phần lớn cũng dùng chung với hạ nhân trong phủ.”
“Những ngày nàng vào cung giúp bổn cung, tuy bổn cung không thể nói là đối đãi cực kỳ tốt, nhưng ít nhất cũng dùng bữa cùng bổn cung. Chưa kể huyết yến bồi bổ, chỉ riêng đồ ăn cũng dư sức vượt xa Bùi phủ của ngươi.”
“Hơn nữa, hiện giờ nàng là Hoài Vương phi, số tiền tiêu hằng tháng cũng không ít hơn bổng lộc của ngươi.”
“Ngươi gọi những ngày tháng mặc vàng đeo ngọc, cơm áo không lo, có trưởng bối yêu thương, có phu quân che chở này là làm hại nàng sao?”
Từng câu của Hoàng hậu đều sắc bén, khiến Bùi Thuật hoàn toàn không thể ngẩng đầu.
“Hoàng hậu nương nương dạy bảo phải lắm.”
Một lúc lâu sau, Bùi Thuật mới miễn cưỡng thốt ra được một câu.
Cửa Ngự Thư Phòng mở ra, Tạ Ngộ bước ra, Bùi Thuật đi vào.
Hoàng hậu nhìn bóng lưng Bùi Thuật, vô cùng ghét bỏ nói với ta:
“Cũng không biết trước kia ngươi nhìn trúng hắn ở điểm nào.”
“Càng không biết Vân Chiêu nghĩ gì, có lẽ kiếp trước từng là Vương Bảo Xuyến*.”
(*Vương Bảo Xuyến là nhân vật nổi tiếng trong hí khúc và truyền thuyết dân gian Trung Quốc. Nàng vốn là tiểu thư nhà quyền quý nhưng bất chấp gia đình phản đối để lấy Tiết Bình Quý, sau đó sống nghèo khổ trong hàn diêu, chờ chồng suốt mười tám năm. Ở đây, ‘Vương Bảo Xuyến’ được ví với kiểu người quá si tình, vì tình yêu mà cam chịu khổ sở, mất lý trí và không biết tự thương lấy mình.)
