Ai Đang Nói Xấu Tiểu Gia? - Chương 166

Cập nhật lúc: 25/03/2026 08:02

Dường như không chỗ nào không vào được, từng chút từng chút tích tụ lại, đến khi hắn phản ứng lại thì số lần thất thần nghĩ về Lục Thư Cẩn đã vượt xa tưởng tượng của chính hắn.

Hắn ôm lấy eo Lục Thư Cẩn, tham lam tước đoạt hơi thở của nàng, thưởng thức sự ngọt ngào trong miệng nàng, dường như không biết mệt mỏi. Lục Thư Cẩn lúc đầu còn có thể ngồi để nghênh hợp.

Sau đó dần dần tựa vào vách xe, cuối cùng bị Tiêu Căng bế lên ngồi trên đùi y, gần như dán c.h.ặ.t vào nhau. Mãi đến khi hơi thở nàng ngày càng dồn dập, môi lưỡi cũng bắt đầu mỏi nhừ, nàng mới dùng tay đẩy Tiêu Căng ra, không muốn tiếp tục nữa.

Tiêu Căng cũng thuận theo buông ra, lưu luyến đặt vài nụ hôn nhẹ lên môi nàng, rồi ôm c.h.ặ.t lấy nàng, dùng má cọ vào cổ nàng. Lục Thư Cẩn nhận thấy hơi thở của hắn hơi nặng nề, mang theo tiếng run, giống như đang nhẫn nhịn điều gì đó.

Đồng thời có một vật gì đó chạm vào người nàng, nàng thấy hơi khó chịu đưa tay gạt gạt, bên tai lập tức vang lên tiếng hít ngược một hơi trầm thấp của Tiêu Căng, hắn thở rất nặng nói: "Đừng cử động lung tung."

Lục Thư Cẩn chẳng hiểu gì, nhưng cũng không dám cử động lung tung nữa, một lúc lâu sau mới hỏi: "Sao vậy?" Giọng Tiêu Căng như bị ngọn lửa đốt cho khản đặc, chậm rãi nói: "Để ta ôm một lát."

Tiêu Căng cứ thế bất động ôm lấy nàng suốt dọc đường, mãi đến khi xe ngựa lắc lư trở về nơi ở của Lục Thư Cẩn và dừng hẳn lại, hắn mới buông nàng ra.

Hắn nhẹ nhàng khẽ ho hai tiếng để hắng giọng cho tỉnh táo lại, không để lại dấu vết mà chỉnh đốn lại chiếc áo choàng trên người, nói: “Trời đã muộn rồi, ta không vào trong nữa, nàng về nghỉ ngơi sớm đi, lúc nào rảnh ta lại đến tìm nàng.”

Lục Thư Cẩn hiển nhiên không ngờ rằng khi đến cửa hắn lại không vào. Nàng cứ ngỡ hắn sẽ lại dây dưa với nàng đến tận nửa đêm mới chịu rời đi. Nhưng thấy gương mặt Tiêu Căng đúng là có vài phần mệt mỏi, nghĩ thầm chắc hẳn mấy ngày nay hắn cũng bận rộn quá độ, nàng liền rất hiểu chuyện mà nói: “Huynh cũng nghỉ ngơi cho tốt, sức khỏe là quan trọng nhất.”

Nàng nói xong liền vén rèm xe đi xuống. Vừa ngoảnh đầu lại đã thấy Tiêu Căng vén cửa sổ ra, đang thò đầu ra nhìn nàng chằm chằm. Ánh mắt đó trông như thể rất muốn đi theo nàng vào trong trạch viện vậy.

Nhưng hắn vẫn ngồi im không nhúc nhích, chỉ nói: “Mau vào đi, ta ở cửa nhìn nàng.” Dáng vẻ ấy rất giống lúc nhỏ đi chơi với đám bạn đang vui, rồi trời tối buộc phải chia tay để về nhà, lộ ra thần sắc lưu luyến không rời.

Lục Thư Cẩn nghĩ đến đây liền cong môi cười một tiếng, đáp: “Được.” Nàng không dừng lại nữa, quay người đi vào con ngõ nhỏ, bóng dáng dần bị màn đêm che lấp, cho đến khi nàng đẩy cửa đi vào, biến mất ở cuối ngõ.

Tiêu Căng thở hắt ra một hơi dài, gió lạnh thổi vào mặt khiến hắn tỉnh táo không ít, mới lên tiếng: “Về phủ.” Ngày Tết Nguyên Tiêu này, Vân Thành náo nhiệt đến nửa đêm mới chịu thôi, đường phố dần yên tĩnh trở lại, buổi lễ kỷ niệm khởi đầu năm mới cũng từ đây khép lại.

Sau đó Lục Thư Cẩn nghỉ ngơi ở nhà vài ngày, bỗng nhiên có một người tìm đến cửa. Nàng đang mở cửa sổ luyện chữ, Xuân Quế liền bước chậm tới, hành lễ nói: “Công t.ử, có khách tới tìm, đang đợi ở chính đường tiền viện.”

Lục Thư Cẩn gác b.út, khoác thêm áo ngoài đi ra cửa. Nàng nghĩ chắc không phải Diệp Cần, vì người làm trong nhà đều đã quen mặt nàng ấy, chỉ cần nàng ấy đến là sẽ đi thẳng vào hậu viện gọi nàng.

Nàng đi tới chính đường tiền viện, vừa bước vào cửa đã thấy một bóng dáng khép nép đang quay lưng về phía cửa, chính là đang lom khom lưng liên tục cảm ơn Hàn Mai vì đã rót trà cho mình. Lục Thư Cẩn kinh ngạc nói: “Bái Nhi tỷ, sao tỷ lại tìm được tới đây?”

Người tới chính là Dương Bái Nhi. Nàng ấy mặc bộ váy áo màu xanh non, tóc b.úi một nửa, tuy không phải cách ăn mặc cao quý phú lệ gì, nhưng so với sự nghèo túng trước đây ở đại viện thì đã tốt hơn quá nhiều.

Nàng ấy nghe thấy tiếng của Lục Thư Cẩn, vội vàng mỉm cười đón lấy: “Thư Cẩn! Trước đó tỷ còn cứ lo tìm nhầm chỗ, không ngờ lại thật sự tìm được tới đây!”

Vốn dĩ Tết vừa rồi Lục Thư Cẩn nên đi thăm Dương Bái Nhi, nhưng thời gian đó gặp phải đại biểu tỷ, nàng không dám tùy ý ra ngoài nên vẫn luôn cẩn thận ở lỳ trong nhà.  

Sau đó Tiêu Căng tìm đến cửa lại đưa nàng tới Phong Đình sơn trang, nên việc đi thăm Dương Bái Nhi cứ thế bị trì hoãn. Nàng đã mua ít đồ Tết và quần áo, lại bỏ thêm ít bạc vào đó, sai người gửi tới đại viện cho Dương Bái Nhi.

Bộ váy xanh non nàng ấy đang mặc lúc này chính là đồ Lục Thư Cẩn tặng. Dương Bái Nhi vội bước tới, thân mật nắm lấy tay nàng, nhìn qua nhìn lại một hồi rồi an tâm nói: “Đã lâu không gặp đệ, tỷ còn lo đệ ăn ngủ không tốt rồi gầy đi, giờ xem ra đệ bắt đầu được hưởng phúc rồi, ở trạch viện lớn thế này còn có người hầu hạ, thật đúng là có phong thái của quan Trạng nguyên rồi.”

Nàng ấy che miệng cười, đuôi mắt chân mày đều tràn ngập niềm vui, dường như vô cùng hạnh phúc trước hiện trạng của Lục Thư Cẩn. Lục Thư Cẩn vội nói: “Đệ sao dám so với quan Trạng nguyên, những thứ này chẳng qua là nhờ Tiêu thiếu gia giúp đỡ thôi.”

Dương Bái Nhi là người đầu tiên Lục Thư Cẩn quen biết sau khi tới Vân Thành. Cho dù cuộc sống hiện tại có thay đổi long trời lở đất so với trước kia thế nào, nàng mãi mãi ghi nhớ cảnh tượng đêm tối đói bụng, Dương Bái Nhi khẽ gõ cửa phòng nàng, mang tới một bát mì nóng hổi.

Nàng kéo Dương Bái Nhi đi vào trong, vì tâm trạng lên cao nên giọng điệu cũng nhiễm vài phần vui vẻ: “Đệ vốn định hai ngày này sẽ đi tìm tỷ, không ngờ tỷ lại đến trước một bước.”

“Tiêu thiếu gia đó đúng là một người tốt đại thiện! Lần trước hắn phái người tới hỏi thăm chuyện của đệ, tỷ còn cứ lo đệ xảy ra chuyện gì, cũng may lúc đó nghe ngóng được nơi đệ ở mới tìm tới đây.” Dương Bái Nhi nhìn nàng, mỉm cười nói: “Thấy đệ sống tốt như vậy, tỷ yên tâm rồi.”

“Hỏi chuyện của đệ?” Lục Thư Cẩn nghi hoặc cau mày, lạ lùng hỏi: “Chuyện gì cơ?”

“Là hỏi đệ tới Vân Thành khi nào, ở đại viện phía Bắc thành từ bao giờ. Tỷ nghĩ chuyện này cũng chẳng có gì không thể nói nên đã kể cho họ.” Dương Bái Nhi khựng lại, quan sát kỹ sắc mặt Lục Thư Cẩn rồi hỏi: “Không ảnh hưởng gì tới đệ chứ?”

Lục Thư Cẩn định thần lại, lắc đầu nói: “Không ạ.” Dương Bái Nhi lấy từ chiếc ghế phía sau ra một cái bọc, đặt lên bàn mở ra, nói: “Đây đều là màn thầu tỷ tự làm, mua toàn bột mì trắng thượng hạng, bánh bao hấp ra vừa mềm vừa thơm, tỷ mang cho đệ một ít.”

Bánh bao đều đã nguội lạnh, được bọc trong vải nhưng không có cái nào bị ép nát, có thể thấy Dương Bái Nhi trên đường mang tới đã bảo vệ rất cẩn thận. Lục Thư Cẩn liên thanh nói lời cảm ơn, bảo Xuân Quế mang bánh bao đi, sau đó đóng cửa chính đường lại đốt lò sưởi, hai người ngồi trong đó tán gẫu.

Lục Thư Cẩn chưa từng hỏi về thân thế của Dương Bái Nhi, càng không biết nàng ấy từ đâu tới, chỉ biết sau khi trượng phu mất nàng ấy liền rời bỏ quê hương, một mình tới Vân Thành. Nhưng nàng ấy có kỹ thuật thêu thùa rất tốt, lại biết chữ.

Chỉ là ở đại viện phía Bắc thành rốt cuộc vẫn không tiện, Lục Thư Cẩn đề nghị nàng ấy đổi một công việc khác, chuyển ra khỏi đó, ít nhất có thể tìm một nơi thanh tĩnh ở một mình, không cần phải ở chung viện, dùng chung bếp với nhiều người như vậy.

Nhưng Dương Bái Nhi lại mỉm cười khéo léo từ chối, nói cuộc sống hiện tại của mình cũng thong dong, ngoài làm việc ra cũng không có chuyện gì khác, muốn tích cóp tiền bạc sau này làm việc khác.

Lục Thư Cẩn nghe xong cũng không miễn cưỡng, chỉ bảo Dương Bái Nhi có cần gì cứ việc nói. Khi hai người đang trò chuyện vui vẻ thì Diệp Cần đột nhiên ghé thăm. Người làm trong nhà thấy là nàng ấy thì không ngăn cản, để nàng ấy vào nhà.

Vừa đi tới tiền viện nàng ấy đã bắt đầu gọi: “Lục Thư Cẩn!” Lục Thư Cẩn nghe thấy tiếng này, mỉm cười đứng dậy, nói với Dương Bái Nhi: “Đệ đi đón nàng ấy vào.”

Nàng đẩy cửa ra liền thấy Diệp Cần đang đi tới đây, trên người khoác chiếc áo choàng trắng tuyết, ch.óp mũi đông đến đỏ ửng, tay còn xách một cái hộp gấm. Nàng ấy hưng phấn chạy chậm lại: “Lục Thư Cẩn, mau xem ta mang cái gì tới này!”

Nàng ấy bước vào chính đường, trông thấy Dương Bái Nhi ngồi bên trong, nhất thời có chút khép nép trước người lạ.

“Đây là một tỷ tỷ quen biết của ta, tên là Dương Bái Nhi.” Lục Thư Cẩn giới thiệu với cả hai: “Đây là đích nữ nhà họ Diệp, Diệp Cần.”

“Thì ra là Diệp tiểu thư.” Dương Bái Nhi đứng dậy, ánh mắt đảo qua lại trên người Lục Thư Cẩn và Diệp Cần vài vòng, nụ cười ôn hòa: “Hai người đúng là lang tài nữ mạo.”

Lục Thư Cẩn nhếch khóe môi cười cười, tùy ý đáp: “Bái Nhi tỷ nói đùa rồi.”

Còn Diệp Cần hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của từ này, cũng rất thông minh không tiếp lời, chỉ đặt hộp gấm lên bàn nói: “Đây là rượu hoa đào ta trộm từ chỗ ca ca mang tới cho huynh uống này.”

Diệp Cần vô cùng hào phóng, một lần trộm là trộm luôn hai hũ. Bình sứ vẽ hoa đào nằm lặng lẽ trong hộp, chỉ nhìn thôi cũng biết giá trị xa xỉ của nó. Lục Thư Cẩn nghe nói là nàng ấy trộm ra, ngay lập tức có chút phản đối, nhưng nghĩ lại là trộm của Diệp Tuân thì cũng không sao.

Diệp Cần mỗi lần tới đây đều mang theo đồ, hiếm khi đi tay không, và bắt buộc Lục Thư Cẩn phải nhận lấy, nếu không nhận Diệp Cần sẽ không vui, cứ buồn bã mãi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.