Ai Đang Nói Xấu Tiểu Gia? - Chương 74

Cập nhật lúc: 21/03/2026 08:01

Kỷ Sóc Đình bèn bảo: "Chuyện này ngươi cứ tự tính toán là được, nhưng dựa vào năng lực và trải nghiệm hiện tại của Lục Thư Cẩn thì còn lâu mới đủ tư cách đứng chân trong triều đình, nếu đệ ấy bằng lòng, bồi dưỡng cho tốt cũng không phải là không thể."

Hắn chuyển chủ đề: "Ngô Thành Vận rất hóc b.úa, rất có thể là người của triều đình. Hôm nay toàn bộ người trong phế trạch đó đã được dọn dẹp sạch sẽ, Diệp Tuân chạy thoát theo con đường khác, chắc là chỉ còn lại một mình Ngô Thành Vận thôi."

Tiêu Căng bảo: "Gác Ngô Thành Vận sang một bên đã, hắn tạm thời không gây sóng gió gì được đâu, xử lý nhà họ Tề trước." Khi Đỗ y sư ra khỏi cửa, Lục Thư Cẩn vội vàng đứng dậy, nghé mắt nhìn vào trong nhưng không thấy gì, cửa đã đóng lại ngay.

Nàng ngày thường vốn không phải người thích chủ động nói chuyện với người khác, nhưng lúc này lại đứng trước mặt Đỗ y sư khẽ cúi chào, hỏi: "Xin hỏi đại phu, thương thế của Tiêu thiếu gia thế nào rồi ạ?"

Đỗ y sư nhìn nàng một cái: “Cậu cũng là người ngủ trong phòng xá này à?" Lục Thư Cẩn gật đầu.

Đỗ y sư bước xuống thềm, bảo nàng: "Thương thế không nhẹ, nhưng cũng không đến mức nguy hiểm tính mạng, vết thương đã khâu và bôi t.h.u.ố.c xong. Đêm nay khá nguy hiểm, ta có kê t.h.u.ố.c an thần, nhất định phải để ngài ấy uống trước khi ngủ.

Ban đêm vất vả cậu chú ý nhiều một chút, nếu ngài ấy phát sốt thì lập tức gọi ngài ấy dậy, cho uống t.h.u.ố.c hạ sốt, rồi dùng nước lạnh để hạ nhiệt, vạn lần không được để ngài ấy ra mồ hôi làm thấm vào vết thương."

"Thuốc thay một lần sáng tối, nếu sáng mai dậy không sốt cao kéo dài thì sẽ không sao." Ông nói. Lục Thư Cẩn bảo: "Phòng xá không có lò sắc t.h.u.ố.c."

"Cái này cậu không cần lo, lát nữa tự khắc có người mang đến, đêm nay e là phải làm phiền cậu rồi."

Lục Thư Cẩn ghi nhớ kỹ từng lời, vội nói: "Dạ không phiền đâu ạ." Sau khi Đỗ y sư rời đi, Lục Thư Cẩn lại đợi ở cửa thêm một lát, Kỷ Sóc Đình mới mở cửa đi ra.

Thấy nàng, Kỷ Sóc Đình nở một nụ cười với nàng, nói: "Tình hình đêm nay nguy hiểm, chắc đệ cũng bị dọa sợ rồi, đi nghỉ ngơi cho tốt đi." Lục Thư Cẩn chào từ biệt Kỷ Sóc Đình, cuối cùng cũng được vào phòng.

Trong phòng thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c nồng nặc, Tiêu Căng đang nằm trên sập mềm, nửa thân trên không mặc áo, vải trắng quấn từng lớp ngay ngắn đi qua vai phải, quấn kín cả vùng eo bụng, chỗ vết thương không có vết m.á.u, sắc mặt hắn cũng đã khá hơn nhiều.

Lúc này d.ư.ợ.c hiệu vẫn chưa tan nên vết thương không đau, hắn đã hồi phục chút tinh thần, quay đầu nhìn Lục Thư Cẩn, vẫy vẫy tay với nàng.

Lục Thư Cẩn khép cửa lại nhẹ chân bước tới, nàng ngồi xổm bên cạnh sập mềm, nhìn nhìn chỗ vết thương của Tiêu Căng hỏi: "Vết thương của huynh thế nào rồi?" Lời này dù nàng đã hỏi lão y sư ở ngoài cửa, nhưng khi đến trước mặt Tiêu Căng vẫn không nhịn được mà hỏi lại lần nữa.

"Bôi t.h.u.ố.c rồi, không đau nữa." Tiêu Căng tiện tay kéo một chiếc ghế bên cạnh tới, vỗ vỗ bảo: "Đệ ngồi đi." Lục Thư Cẩn dù sao cũng là con gái, tinh tế hơn đám nam nhân lúc nãy một chút.

Thấy Tiêu Căng bôi t.h.u.ố.c xong không mặc áo, nàng liền đến bên giường Tiêu Căng ôm lấy một lớp chăn mỏng mềm mại tới, nhẹ nhàng đắp lên người Tiêu Căng, khẽ nói: "Đêm xuống trời lạnh, huynh vừa mới bị thương, người yếu, đừng để bị lạnh."

Tiêu Căng ngẩn người, để mặc nàng đắp chăn lên người, nhìn nàng bận rộn xong rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh sập, im lặng không nói gì. Lục Thư Cẩn cũng không nói gì, nàng không biết nói gì, nhưng cũng không muốn đứng dậy rời đi, cứ muốn ngồi bên cạnh Tiêu Căng một lát.

Hồi lâu sau, Tiêu Căng mở lời trước, bằng một giọng điệu vô cùng trịnh trọng và nghiêm túc: "Lục Thư Cẩn, ta trịnh trọng xin lỗi đệ. Là ta đã tự ý kéo đệ vào chuyện nguy hiểm như thế này, nếu không đệ cũng sẽ không phải chịu đựng những thứ này."

Hắn dừng một chút, nói: "Xin lỗi." Vị tiểu thiếu gia dường như đã cúi xuống cái đầu kiêu hãnh, hạ thấp tư thế cao quý. Việc mất m.á.u quá nhiều khiến mặt hắn tái nhợt, mày mắt uể oải, thêm vài phần yếu đuối và tự trách vốn dĩ tuyệt đối không bao giờ xuất hiện ngày thường.

Lục Thư Cẩn nhìn hắn, không hiểu sao mắt lại nóng lên, vành mắt hơi đỏ.

"Huynh không nói thì tự ta cũng có thể hiểu ra." Lục Thư Cẩn nói: "Huynh lúc trước đã bảo Tề Minh nhắm vào năng lực phỏng chữ của ta, dù huynh không đẩy một nhát phía sau thì sớm muộn gì Tề Minh cũng sẽ tìm đến ta.

Huynh chỉ là thuận theo làn sóng đẩy ta đến trước cửa thôi, lựa chọn là do chính ta đưa ra, bất kể Tề Minh tìm đến ta lúc nào thì lựa chọn của ta cũng sẽ không đổi, việc trộm sổ sách chỉ là chuyện sớm muộn. Diệp Tuân cũng sẽ vì cuốn sổ đó mà tìm đến ta, những chuyện xảy ra đêm nay lỗi không ở huynh."

"Xét cho cùng, từ khi huynh dung túng để ta lợi dụng huynh trừng trị Lưu Toàn khi ấy, chính ta đã tự mình bước vào những hiểm nguy này rồi, sao có thể trách lên đầu huynh được?" Lục Thư Cẩn nói chậm nhưng diễn đạt rất rõ ý của mình.

Nàng sau này nghĩ kỹ lại, Tiêu Căng nếu thực sự có bản lĩnh bày mưu tính kế, tính kế Tề Minh trước, lừa gạt Diệp Tuân sau như vậy, sao có thể không nhìn thấu việc nàng lợi dụng hắn trừng trị Lưu Toàn khi xưa?

Vậy nên Tiêu Căng ngay từ đầu đã nắm rõ mười mươi, nhưng lại không hé môi một lời, cứ thế thuận theo mưu kế của nàng mà đ.á.n.h Lưu Toàn một trận nhừ t.ử.

Từ lúc nàng tự mình nói ra có thể phỏng theo nét chữ của Tiêu Căng, viết thay sách lược cho hắn, thì nội gián mà Tề Minh cài bên cạnh Tiêu Căng đã biết chuyện. Nếu không có Tiêu Căng, thậm chí nàng còn có thể bị vẻ giả nhân giả nghĩa của Tề Minh lừa gạt mà làm sai chuyện.

Giờ đây, người bị trọng thương lại đi tạ lỗi với một người lành lặn như nàng, lòng Lục Thư Cẩn thấy nặng trĩu, không biết phải nói sao cho phải.

Tiêu Căng nhìn nhìn đôi mắt đỏ hoe của nàng, hắng giọng một cái, suy nghĩ rồi nói: "Những chuyện này phức tạp rắc rối, nguy hiểm không nhỏ. Nếu đệ không muốn dấn thân vào những thứ này, ta có thể bảo đảm đệ rút lui an toàn, sau này sẽ không bao giờ kéo đệ vào nữa."

Lục Thư Cẩn bảo: "Ta lúc trước đã đưa ra câu trả lời rồi, nếu có thể góp một phần sức mọn vì bá tánh đang chịu nạn ở Vân Thành, đối với ta mà nói là vinh hạnh tột cùng." Ánh mắt Tiêu Căng khẽ động, chợt nhớ ra vừa nãy có một câu quên nói với Kỷ Sóc Đình.

Lục Thư Cẩn người này trông thì yếu đuối nhưng bên trong lại cực kỳ kiên cường, có một tấm lòng xích t.ử thuần khiết. Nếu đặt lựa chọn trốn chạy khỏi khốn cảnh để sống yên ổn và lựa chọn dấn thân vào hiểm nguy để trừ hại cho dân trước mặt nàng, nàng chắc chắn sẽ không ngần ngại chọn cái sau.

Giống như lúc trước nàng sẵn sàng bỏ ra toàn bộ tám lượng duy nhất trên người, tìm đủ mọi cách để vào thanh lâu cứu một người chẳng hề quen biết vậy. Lục Thư Cẩn không phải muốn làm anh hùng, nàng chỉ không muốn làm kẻ hèn nhát trước những bất công và bóng tối mà thôi.

Tiêu Căng mỉm cười, giơ tay xoa xoa đầu Lục Thư Cẩn, nói: "Năm kia mưa bão lũ lụt, vùng Dương huyện, Lê huyện chịu thiên tai ngập lụt đặc biệt lớn, mùa màng thất bát c.h.ế.t ch.óc vô số, bao nhiêu bá tánh lâm vào cảnh màn trời chiếu đất.

Triều đình cấp xuống hai mươi vạn lượng tiền cứu trợ, đi qua Vân Thành một lượt rồi mới chia xuống thì chỉ còn lại mười vạn lượng, một nửa trong số đó không cánh mà bay."

"Năm ngoái ta đã tra ra số tiền này là do quan phủ Vân Thành câu kết với nhau để nuốt riêng. Nhị tổ phụ của Lưu Toàn là Thông phán Vân phủ, chỉ nuốt một vạn lượng trong số đó, chín vạn lượng còn lại đều nằm trong tay nhà họ Diệp.

Nhà họ Tề hợp tác với nhà họ Dương mở lò mổ lợn, dưới sự hỗ trợ ngầm của nhà họ Diệp đã dần chiếm độc quyền việc buôn bán thịt lợn ở Vân Thành. Năm ngoái số tiền sổ sách công khai báo cáo cho quan phủ lên tới mười hai vạn lượng, nửa đầu năm nay báo cáo là năm vạn lượng.

Những sổ sách này sau khi báo lên quan phủ đều được nhà họ Diệp bảo vệ, không ai lật lại nữa." Tiêu Căng nói: "Nhưng ta cùng với Kỷ Sóc Đình và Phương Tấn âm thầm lên kế hoạch chuyện này, lấy được một phần sổ sách nhà họ Tề, tính toán lại toàn bộ sổ sách các cửa hàng thịt lợn của nhà họ Tề trong nửa đầu năm nay thì thực tế chỉ có ba vạn lượng thôi."

"Xưởng vải, tiệm muối dưới trướng nhà họ Dương cộng lại cũng chỉ có một vạn lượng doanh thu, nhưng báo lên quan phủ lại là ba vạn. Ba nhà bọn họ cấu kết với nhau để giấu bạc quan trong những sổ sách giả này, biến chín vạn lượng tự dưng có thêm kia thành thu nhập bình thường.

Nhưng trước đó triều đình có ý định cử người đến Vân phủ kiểm tra sổ sách, sau khi bọn họ loáng thoáng nghe phong thanh, Tề Minh liền nảy ra ý định sửa lại sổ sách, thế nên mới tìm đến đệ, muốn dùng năng lực phỏng chữ của đệ để viết lại toàn bộ sổ sách từ trước đến nay, đổi số tiền thu nhập thành thu nhập thực sự."

"Đồng thời bọn họ âm thầm tẩm t.h.u.ố.c độc ôn dịch vào những giống lợn loại trung ở nơi khác, sau đó thu mua với giá cực thấp, nuôi đến khi lợn bị dịch c.h.ế.t rồi mới đem đi bán, dùng cách thu mua thấp bán ra cao này để thu lợi nhuận kếch xù, bù đắp vào lỗ hổng sổ sách giả."

Tiêu Căng nói một hơi dài như vậy, không trụ nổi lực nên hơi thở dốc, nghỉ một lát mới nói tiếp: "Nhà họ Diệp muốn vắt chanh bỏ vỏ để phủi sạch quan hệ, ngăn cản Tề Minh làm lại sổ sách, thế nên mới có chuyện bắt đệ đi sau này."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.