Ai Đang Nói Xấu Tiểu Gia? - Chương 84

Cập nhật lúc: 21/03/2026 08:02

Vì vậy, hắn rất để ý chuyện nàng không chịu gọi hắn một tiếng "ca ca". Trước đây Lục Thư Cẩn không nhận ra, bây giờ thì biết rồi. Nàng có lý do riêng, không phải là không thể nói, nhưng trò chuyện giữa phố phường thế này không tiện lắm, nên nàng quyết định tối nay về sẽ nói với hắn.

Tiêu Căng đưa nàng tới Ngọc Thạch Lâu, chọn một vài miếng ngọc bội và phát quán bên trong, chẳng cần biết Lục Thư Cẩn có muốn hay không, hắn đều mua sạch. Tiếp đó lại đi mua không ít sách và quần áo bông để thay đổi trong mùa đông, nói rằng sắp vào đông rồi, những thứ này là không thể thiếu.

Có lẽ biết gót chân Lục Thư Cẩn đau, hắn cũng không bắt nàng đi dạo lâu, đưa nàng cùng đống đồ vừa mua lên xe ngựa chở về phòng ở. Nàng ôm đồ đạc về, dọn dẹp hồi lâu mới phát hiện chỗ ở hiện tại không còn chỗ chứa nữa, buộc phải dời hết đồ cũ ra mới được.

Lục Thư Cẩn chất đồ đạc ở góc bàn, định lần nghỉ tới sẽ mang về bên đại viện. Nhân lúc hôm nay nắng đẹp, Lục Thư Cẩn mang chăn nệm và quần áo bông ra ngoài phơi, bận rộn trong phòng cả buổi chiều.

Đến gần tối, tùy tùng nhà họ Tiêu là Trần Ngạn bỗng nhiên tới báo tin, nói thiếu gia nhà mình tối nay sẽ không về phòng ở học phủ, dặn nàng khi ngủ phải khóa kỹ cửa nẻo. Lục Thư Cẩn trước khi ngủ luôn khóa kỹ cửa.

Chỉ sau khi Tiêu Căng tới, mỗi đêm đều có tùy tùng thay phiên nhau canh gác trước cửa thì thỉnh thoảng nàng mới không khóa. Nàng vốn có chuyện muốn nói với Tiêu Căng, nhưng hắn đã không về thì cũng không vội vàng gì, đành tạm gác lại, định đợi Tiêu Căng về sẽ nói sau.

Nhưng rất nhanh sau đó, Lục Thư Cẩn phát hiện ra một sai lầm trong suy nghĩ này. Lý do ban đầu Tiêu Căng chuyển tới phòng ở vẫn chưa rõ, nhưng thời gian qua hắn vẫn luôn ở đây là vì muốn che giấu chuyện bị thương.

Bây giờ vết thương đã lành hẳn, cũng không còn việc gì khác, dĩ nhiên hắn sẽ về nhà mình. Đối với việc hắn tới phòng ở, dĩ nhiên không thể dùng từ "về".

Ngày hôm sau ở học đường, khi được Tiêu Căng gọi đi ăn trưa, hắn đã nói chuyện này bằng giọng điệu hết sức tùy ý, như thể việc rời khỏi phòng ở là chuyện hết sức bình thường, từ đầu đến cuối hắn chỉ là ở tạm mà thôi.

Nàng ngẩn ngơ hồi lâu, cuối cùng cũng đáp lại, không nói thêm gì nữa. Đây là chuyện tốt, vì ngay từ đầu Lục Thư Cẩn đã đau đầu nghĩ cách đuổi Tiêu Căng đi, thời gian trước thậm chí còn phải tìm cách chuyển ra ngoài ở, vì thế mà mất trắng năm lượng bạc.

Bây giờ Tiêu Căng rời đi rồi, một chuyện khó khăn trong lòng nàng coi như đã được giải quyết, nhưng chẳng hiểu sao nàng lại chẳng thấy vui chút nào. Một thứ cảm xúc khó tả bao trùm lấy tâm trí, nàng không phân biệt được đó là gì.

Cho đến khi mấy ngày liền trong phòng chỉ còn lại một mình nàng, khi đi ngủ không còn ngọn đèn nào thắp sáng phía sau bình phong, cũng không còn nghe thấy tiếng nói của Tiêu Căng vọng lại từ phía bên kia, nàng mới muộn màng nhận ra, cảm xúc đó gọi là cô đơn.

Lạ là Lục Thư Cẩn từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ sợ cô đơn, chẳng hiểu sao bây giờ lại không thích ứng được. Cũng may ban ngày ở học đường vẫn rất náo nhiệt, Tiêu Căng vẫn gọi nàng đi ăn và tán gẫu như thường lệ.

Tưởng Túc cũng ngày ngày lải nhải bên tai, Ký Sóc Đình cũng bắt đầu thân thiết với nàng hơn, mỗi lần tới học đường đều mang cho nàng thứ gì đó, khi thì vài cuốn sách quý, khi thì loại mực thượng hạng.

Tiêu Căng nhìn thấy hết, âm thầm cảnh cáo Lục Thư Cẩn không được phép gọi Ký Sóc Đình là "ca", nếu không hắn sẽ thực sự nổi giận. Lục Thư Cẩn đã quá quen với hành động trẻ con này của hắn nên không để tâm.

Ngày cuối cùng của tháng mười, khi tan học, Tiêu Căng kéo Lục Thư Cẩn ra khỏi học phủ. Học phủ Hải Chu nằm ở khu vực trung tâm hơi lệch về phía đông của Vân Thành, là một nơi phồn hoa náo nhiệt, tìm thấy sự yên tĩnh trong ồn ào.

Gần học phủ có một số căn nhà dùng để cho thuê, giá cả đều rất đắt đỏ, không phải gia đình bình thường nào cũng thuê nổi. Lần trước Lục Thư Cẩn cũng đã đắn đo mãi mới nghiến răng quyết định.

Đi xa hơn về phía đông có một con phố tên là Xuân Trúc, cách khu nhà cho thuê đó không xa, có một ngôi nhà nằm khuất sau con hẻm rộng rãi, vô cùng tĩnh mịch. Ngôi nhà được xây dựng tinh xảo, kiểu sân vườn hai lớp, gian chính, phòng bên và phòng sưởi còn kèm theo cả sân sau.

Ban đầu nó được xây dựng để các công t.ử nhà giàu làm nơi cất giấu mỹ nhân, sau đó bị ca ca của Diệp Tuân để mắt tới và đã đặt cọc một khoản tiền. Nhưng lúc đó Tiêu Căng đang là lúc thích gây sự khắp nơi, chẳng nói chẳng rằng liền tăng giá cướp mất ngôi nhà này.

Ban đầu chỉ là để chọc tức ca ca Diệp Tuân, thực tế là sau khi cướp được, ngôi nhà này vẫn luôn để không, chẳng dùng đến. Tiêu Căng luôn canh cánh chuyện tìm nhà cho Lục Thư Cẩn nên thời gian trước đã quyết định chọn nơi này, trong lúc đó còn sai người sửa sang lại toàn bộ đồ đạc bên trong, hai ngày nay mới vừa xong xuôi.

Hắn dẫn Lục Thư Cẩn tới ngôi nhà phía sau con hẻm. Lục Thư Cẩn thứ nhất là không có tâm lý thích so bì, thứ hai cũng không phải kiểu người thấy đồ tốt là sẽ tỏ ra mất bình tĩnh, nhưng khi Tiêu Căng đẩy cửa phòng ra, nàng liếc nhìn vào trong vẫn không khỏi trợn tròn mắt đứng hình hồi lâu.

Đại viện thuê ở phía bắc thành thì khỏi bàn, ngay cả phòng ở học phủ hay những ngôi nhà Lục Thư Cẩn định thuê sau này, so với ngôi nhà trước mắt đều chẳng thấm tháp vào đâu.

Ngôi nhà này không tính là lớn, nhưng sân trước trồng hoa, sân sau trồng cây, bên cạnh hành lang có một hồ nước nhỏ, trên mặt nước còn có một cây cầu gỗ đỏ bắc ngang. Bên hồ bao quanh bởi một vòng hoa đỏ rực, dưới đất lát lối đi bằng đá trắng, theo hành lang đi về phía sau là thông ra sân sau.

Gian chính mở rộng, bàn ghế bên trong bày biện gọn gàng, trên tường còn treo thư pháp và tranh vẽ, lư hương đặt ngay vị trí chính giữa. Nhìn lướt qua toàn là đồ vật hoa lệ, không thấy món nào tầm thường.

"Trong các phòng chính của ngôi nhà này đều đặt loại lò thế này, dùng để đốt than sưởi ấm vào mùa đông, đệ đừng có sờ lung tung coi chừng bị bỏng. Mấy căn phòng ở sân trước tạm thời cứ để trống, phòng ngủ và thư phòng đều ở sân sau, mọi thứ đã chuẩn bị đầy đủ, đệ có thể dọn tới ở ngay hôm nay."

Tiêu Căng đứng sau lưng nàng, nhìn nàng đi một vòng quanh gian chính, nghĩ ngợi một chút rồi nói tiếp: "Gian chính dùng để bàn việc và tiếp khách, phàm là có ai tìm đến cứ để họ đợi ở gian chính là được. Đến lúc đó ta sẽ cắt cử cho đệ mấy người hầu và tùy tùng, ngôi nhà này ta tặng cho đệ, mọi thứ đều do đệ tự quyết định."

Lục Thư Cẩn trước đây từng mơ ước có một ngày sẽ có một ngôi nhà thuộc về riêng mình. Trong ký ức của nàng, nơi dung thân chật hẹp chính là căn thư phòng chen chúc đó, một bức tường xếp đầy sách vở.

Giường và bàn kê sát nhau là chạm từ đầu này sang đầu kia, còn không rộng rãi bằng phòng ở học phủ. Cửa sổ trong phòng bị kệ sách che mất, quanh năm không thấy ánh mặt trời, hễ cứ đến ngày mưa gió là ẩm thấp vô cùng, chăn nệm còn có thể vắt ra nước.

Mùa hè nóng như lò bánh mì, mùa đông lạnh như hầm băng. Nàng từng nghĩ, nếu sau này có cơ hội, nàng muốn ở một căn phòng hướng nắng, không cần quá lớn hay quá bề thế, ít nhất là có một cánh cửa sổ có thể mở ra bất cứ lúc nào để thông gió và sưởi nắng.

Mùa đông ấm áp mùa hè mát mẻ, sạch sẽ dễ chịu. Nhưng không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy, ngôi nhà này còn tốt hơn gấp trăm lần so với những gì nàng từng mơ ước. Như trong mơ vậy, Lục Thư Cẩn như đang bước đi trong một giấc mộng êm ái, mọi thứ đều trở nên không thực.

"Ta không thể nhận." Nàng nghe thấy chính mình lên tiếng nói câu này, sau đó ý thức lập tức trở về, nàng đã tỉnh táo lại. Không thân không thích, Lục Thư Cẩn đã nhận của Tiêu Căng quá nhiều thứ.

Những bộ y phục, trâm ngọc đó tuy là đồ thượng hạng nhưng không đến mức đắt đỏ tới mức nàng hoàn toàn không mua nổi, nhưng ngôi nhà này thì lại là chuyện khác.

Nếu nhận ngôi nhà này thì ơn nghĩa trả không bao giờ hết, nàng sẽ thực sự bị ép phải nhận Tiêu tướng quân làm nghĩa phụ, nhận Tiêu Căng làm nghĩa huynh mất. Nhưng nàng không định làm vậy, nên vừa mở miệng đã theo bản năng từ chối Tiêu Căng.

Tiêu Căng khẽ nhướn mày, bóp cằm Lục Thư Cẩn ép nàng ngước đầu lên, hai người chạm mắt nhau: "Hửm? Ta chẳng phải đã nói là không được từ chối đồ ta tặng sao?"

Lục Thư Cẩn nhìn hắn, đôi mắt đen sáng rực trong trẻo, không thấy một chút sợ hãi nào: "Huynh đã tặng ta quá nhiều thứ rồi. Có qua có lại mới là giao hảo, chứ không phải huynh cứ một mực tặng còn ta cứ một mực nhận lấy. Ngôi nhà này đã vượt quá phạm vi ta có thể đền đáp, nên ta không thể nhận."

"Vả lại hiện giờ ta ở trong phòng ở học phủ thấy rất tốt, không cần phải tìm chỗ ở khác nữa." Nàng bồi thêm một câu.

Nghe nàng nói xong, Tiêu Căng buông má nàng ra, nhìn nàng hồi lâu rồi bỗng nhiên nói một câu: "Những thứ này, không phải vì muốn đưa cho đệ nên mới đưa đâu." Lục Thư Cẩn hoàn toàn không hiểu, nàng nghiêng đầu lộ vẻ thắc mắc, trên mặt đầy vẻ khó hiểu.

Hắn bèn khẽ nhíu mày, có vẻ hơi khổ sở không biết giải thích thế nào, mất một lúc lâu để sắp xếp ngôn từ diễn đạt ý nghĩ trong lòng: "Lục Thư Cẩn, tặng đệ những thứ này, đối với ta không chỉ có cho đi, mà phần lớn là nhận lại."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ai Đang Nói Xấu Tiểu Gia? - Chương 84: Chương 84 | MonkeyD