Ai Đang Nói Xấu Tiểu Gia? - Chương 86

Cập nhật lúc: 21/03/2026 08:02

Nàng Hoa Đán vừa vẽ lông mày cho nàng vừa cười trêu chọc: "Ta thấy mấy vị tiểu lang quân này trông ai cũng giống con gái, đặc biệt là đệ, trông giống nhất đấy." Lục Thư Cẩn thót tim một cái nhưng vẫn bình tĩnh đáp: "Thường xuyên có người nói mặt ta giống nữ nhi."

"Lời này dẫu sao cũng chẳng sai." Giọng nàng Hoa Đán lại vang lên: "Nhưng trong số những người này, đệ đúng là người gầy yếu nhất, có lẽ do đôi mắt vẫn còn nét trẻ con quá nên mới trông nam nữ khó phân.

Đợi lớn thêm chút nữa là ra dáng nam nhi ngay thôi. Dung mạo chuyện này khó nói lắm, hồi ta còn nhỏ trông cũng giống nam nhi lắm, lúc đó ta muốn học đóng vai Đán (vai nữ) mà sư phụ còn không đồng ý đấy!"

Lục Thư Cẩn mỉm cười nói: "Ta biết rồi." Nàng Hoa Đán lại nói với nàng vài chuyện khác, nhìn chung quá trình trang điểm cũng khá thoải mái, chỉ có điều thời gian hơi lâu một chút, trang điểm xong thì cổ Lục Thư Cẩn cũng mỏi nhừ.

"Xong rồi, mở mắt ra nhìn thử xem." Nàng Hoa Đán đứng bên cạnh nói. Lục Thư Cẩn từ từ mở mắt ra. Khoảnh khắc tiêu cự đôi mắt tập trung lại, nàng nhìn thấy chính mình trong gương, đôi mắt hơi trợn lên, lộ vẻ chấn động.

Trước năm mười tuổi, Lục Thư Cẩn vóc dáng gầy nhỏ, làn da đen nhẻm, đó là do hồi nhỏ tổ mẫu thường bế nàng ra đồng làm việc nên bị nắng sạm. Sau này ở nhà di mẫu, nàng quanh năm suốt tháng bị nhốt trong phòng nên nước da mới dần dần trắng trẻo trở lại.

Càng lớn lên, đường nét trên khuôn mặt nàng càng rõ ràng, nàng dĩ nhiên biết diện mạo mình xuất chúng, nếu không tên què kia cũng chẳng nỡ bỏ ra nhiều tiền kèm theo cả cửa tiệm làm sính lễ để cưới nàng.

Chỉ là nàng chưa bao giờ biết khuôn mặt sau khi được tô điểm bằng phấn son lại có sự khác biệt to lớn đến thế. Nàng dường như không nhận ra người trong gương là chính mình nữa. Cứ như là một người khác.

Một mỹ nhân hoàn toàn xa lạ khiến Lục Thư Cẩn cảm thấy ngỡ ngàng, mỗi một cái nhíu mày hay nụ cười đều có thể lay động lòng người. Nàng Hoa Đán vỗ tay một cái, ngạc nhiên reo lên:

"Chà, đôi mắt này của đệ đẹp thật đấy. Lúc nãy nhắm mắt thì không thấy gì, giờ mở ra cứ như có thể hớp hồn người ta vậy. Nếu đệ không mở miệng thì ai mà biết đệ không phải là nữ nhi chứ. Tiền cược hôm nay ta chắc chắn được nhận rồi!"

Đôi mắt hạnh của Lục Thư Cẩn đảo qua: "Tiền cược gì cơ?"

"Là vụ cá cược của mấy huynh tỷ muội trong lâu chúng ta, xem ai vẽ được người giống nữ nhi nhất, người thắng cuộc sẽ được nhận năm lượng bạc đấy!" Nàng Hoa Đán nói: "Bây giờ sắp đến giờ Ngọ rồi, đệ đi thay váy trước đi, thay xong ta sẽ b.úi tóc cho đệ, thời gian chắc là vừa kịp."

Lục Thư Cẩn không nói thêm gì nữa, đứng dậy đi vào căn phòng nhỏ bên trong thay quần áo. Nàng tốn rất nhiều công sức mới thay xong, sau đó xếp gọn quần áo của mình vào góc phòng. Khi đi ra, về cơ bản mọi người khác đã chuẩn bị xong xuôi.

Cả căn phòng tràn ngập những bộ váy bạc trắng và những món trang sức kêu lanh lảnh, chỉ cần cử động nhẹ một cái là phát ra những âm thanh thanh thúy. Nàng Hoa Đán b.úi tóc cho nàng, từng món trang sức vụn vặt được cài lên người nàng.

Xong xuôi, nàng ấy ôm đồ đạc rời đi, để lại một mình Lục Thư Cẩn ngồi thẫn thờ trước bàn. Tiếng chuông giờ Ngọ vang lên, còn nửa canh giờ nữa là đến lễ diễu hành chính thức. Tiêu Căng bước vào Lan Lâu đúng lúc tiếng chuông đang vang vọng.

Tiếng ồn ào bên trong xộc vào tai, hắn vừa bước vào hai bước đã thấy tai ù đi, lại phải lùi ra ngoài. Ký Sóc Đình vẫn còn ở ngoài chưa đi, ngạc nhiên quay đầu lại: "Không phải huynh định đi tìm Lục Thư Cẩn sao? Sao ra nhanh thế?"

Lông mày Tiêu Căng xoắn tít lại: "Tai ta sắp điếc luôn rồi, bên trong còn ồn hơn cái chợ nữa."

Ký Sóc Đình khuyên: "Thế thì không vào nữa, ra tế đài giữa thành chờ cũng thế mà."

Tiêu Căng xua tay: "Không được, hộp bánh đậu đỏ này vẫn còn nóng, phải mang vào cho đệ ấy nếm thử." Nói đoạn, hắn lại bước vào trong Lan Lâu. Lần này đã có sự chuẩn bị từ trước nên cũng hơi thích nghi được một chút.

Vừa bước vào đã thấy đại sảnh tầng một chật ních người, đa số là người làm việc vặt trong lâu, rồi đến những nam t.ử cao lớn mặc y phục Thần tướng, trong đó chỉ có một bóng dáng rực rỡ. Chính là Tưởng Túc đang mặc váy bạc của Thần sứ, đứng nói chuyện với một cô nương.

Khuôn mặt hắn sau khi được tô vẽ kỹ càng thì đúng là có vài phần giống nữ nhi, chỉ có điều trông chẳng dịu dàng chút nào, vẻ mặt hớn hở phối với khuôn mặt đó trông có chút không ăn nhập.

Tiêu Căng bước tới đứng cạnh Tưởng Túc, chưa kịp mở lời thì Tưởng Túc đã nhìn thấy hắn trước, cười toe toét lộ cả hàm răng trắng: "Tiêu ca, sao huynh lại tới đây?"

Tiêu Căng nhìn bộ dạng này của hắn thì không nhịn được cười, nhưng nếu cười thành tiếng chắc chắn sẽ khiến Tưởng Túc tưởng hắn đang chế nhạo, thế nên hắn nhịn lại, rời mắt đi rồi đi thẳng vào vấn đề chính: "Lục Thư Cẩn đâu, ta tìm đệ ấy."

Tưởng Túc nghe không rõ lời hắn nói, nhưng nhìn khẩu hình thì đoán ra ba chữ Lục Thư Cẩn, đoán chắc Tiêu Căng vì nàng mà tới, bèn chỉ tay lên lầu: "Ở phòng số ba." Tiêu Căng cũng không nghe thấy gì, cứ theo hướng hắn chỉ mà đi lên lầu.

Tầng hai có rất nhiều phòng, Tiêu Căng không thường tới đây nên không thông thuộc. Ban đầu hắn mở mấy cánh cửa phòng ra thì thấy hoặc là trống không, hoặc là người của Lan Lâu ở bên trong.

Môi trường ồn ào, hắn tìm mấy phòng liền mà không thấy người, trong lòng bắt đầu thấy thiếu kiên nhẫn. Đi qua một góc ngoặt vào bên trong, hắn lại giơ tay đẩy một cánh cửa phòng ra, bỗng nhiên mắt hắn sáng rực lên, chỉ thấy trong phòng toàn là những người mặc váy bạc áo tuyết.

Hắn thầm nghĩ cuối cùng cũng tìm thấy rồi. Ánh mắt hắn đảo quanh khuôn mặt của mấy người, chỉ thấy những người này ai nấy đều mang gương mặt nữ nhi, cộng thêm việc trang điểm đậm, nhất thời hắn không dám chắc chắn.

Hắn cất tiếng hỏi: "Lục Thư Cẩn có ở đây không?" Mấy người bị tiếng nói của hắn thu hút, đồng loạt lắc đầu, nói không quen biết người này. Tiêu Căng quay người rời đi, tiện tay đóng cửa lại. Trên cửa phòng có treo biển số.

Các căn phòng nằm đối xứng qua hành lang, bên trái và bên phải lần lượt là số "Một", "Hai", "Bốn", "Năm". Phòng số ba khá đặc biệt, nằm ở cuối hành lang. Tiêu Căng không biết Lục Thư Cẩn ở phòng nào, bèn cứ phòng bên trái rồi phòng bên phải mà tìm lần lượt qua.

Mỗi khi đẩy một cánh cửa ra, hắn đều quan sát kỹ khuôn mặt của những người mặc váy bạc rồi hỏi một câu: "Lục Thư Cẩn có ở đây không?" Câu trả lời dĩ nhiên là không có, họ thậm chí còn chẳng biết Lục Thư Cẩn là ai.

Sự kiên nhẫn của Tiêu Căng đã cạn kiệt, giữa đôi lông mày đầy vẻ bực bội, hắn mang khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng đứng trước cửa phòng số ba.  Tiêu Căng vốn chẳng phải người có kiên nhẫn gì, thêm vào đó không khí trong Lan Lâu quả thực quá sức ồn ào.

Đối với người có thính lực tốt thì đây là một sự t.r.a t.ấ.n cực độ. Đã vậy, trong không trung còn lan tỏa mùi phấn sáp nồng nặc, ngửi nhiều đ.â.m ra ngấy, lại tìm mãi chẳng thấy Lục Thư Cẩn đâu, hắn không tránh khỏi nảy sinh tính khí xấu.

Nhưng vào ngày long trọng đại lễ thế này, hắn không muốn gây chuyện, vì vậy đành đè nén cơn giận mà đẩy cửa phòng số ba ra.

Bố cục bên trong y hệt các phòng khác, phóng mắt nhìn vào, đập vào mắt là những người vận xiêm y bằng lụa tuyết, cùng những người làm việc vặt đang chạy đôn chạy đáo bận rộn. Những ngọn đèn thắp khắp nơi phản chiếu trong gương, tạo nên một vùng sáng ch.ói mắt.

Lần này hắn không bước vào trong, chỉ đứng ở cửa vén rèm lên một góc, nghiêng đầu nhìn vào, cao giọng hỏi: "Lục Thư Cẩn có ở đây không?" Gương mặt của Tiêu Căng cực kỳ dễ nhận diện, vừa đứng đó một cái là phần lớn mọi người đã nhận ra thân phận của hắn.

Tiếng ồn ào náo nhiệt trong phòng đột ngột hạ thấp xuống, một người đứng gần cửa hỏi: "Tiêu thiếu gia tìm ai?"

"Lục Thư Cẩn." Tiêu Căng lặp lại cái tên đó một lần nữa.

"Không quen." Người nọ đáp.

Sự kiên nhẫn của Tiêu Căng hoàn toàn cạn kiệt, lông mày nhíu c.h.ặ.t lại, gương mặt tuấn tú lập tức trở nên hung dữ. Ngay khi định lên tiếng, dư quang của hắn chợt thoáng thấy một người đang nhìn chằm chằm vào mình.

Hắn quay mặt sang nhìn, liền đối diện với một đôi mắt hạnh trong trẻo, tinh khôi. Tiêu Căng sững sờ trong phút chốc, vẻ bực dọc vừa hiện lên nơi đầu mày đã tan thành mây khói. Hắn nhìn thấy một cô nương, cô nương ấy cũng mặc váy bạc như những người khác.

Mái tóc đen dài mềm mượt xõa trên vai, rủ xuống hai lọn tóc tết nhỏ, đuôi tóc thắt tua rua dài màu vàng nhạt chạm đến vòng eo thon gọn. Phía dưới là gấu váy đính một vòng chuông bạc và dải lụa, bên ngoài phủ lớp lụa tuyết mỏng manh xếp tầng.

Gương mặt cô nương ấy trắng nõn mịn màng, đôi mày thanh mảnh, đôi mắt đen như mực, giữa môi điểm chút son đỏ như chu sa. Nhan sắc ấy tựa như được họa sư tỉ mỉ vẽ ra từng nét một, dù trang điểm đậm cũng không hề lộ vẻ lẳng lơ, mà giống như thiên nữ không vướng bụi trần bước xuống từ mây tiên, dẫu đứng ở nơi ồn ào bậc nhất này vẫn toát ra khí chất thanh cao thoát tục.

Trong khoảnh khắc đó, Tiêu Căng cảm thấy trái tim mình như bị ai bóp nhẹ một cái, thứ cảm xúc hoang mang và hỗn loạn chậm rãi trào dâng, mỗi lúc một mãnh liệt. Cho đến khi tim hắn bắt đầu đập dữ dội, tai không còn nghe thấy âm thanh nào khác, trong tầm mắt chỉ còn lại duy nhất người ấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ai Đang Nói Xấu Tiểu Gia? - Chương 86: Chương 86 | MonkeyD