Ai Hiểu Cho! Mẹ Tôi Bắt Chồng Trên Vòng Bạn Bè Về Nhà Rồi - Chương 4
Cập nhật lúc: 02/09/2026 09:02
Chương 4
“Không quay lại nữa.” Vẻ mặt anh bình thản, “Khi nhà thả tôi ra ngoài lúc đầu đã nói rõ, ba năm. Bất kể ba năm này tôi gây dựng được thành tựu gì bên ngoài, đều phải quay về tiếp quản công ty.”
“Vốn đến năm thứ ba tôi đã chấp nhận rồi, về thì về thôi, dù sao cũng đã được sống với đam mê một lần, không lỗ.” Anh cười một chút, “Kết quả bài ‘Sinh Mệnh’ đột nhiên nổi tiếng, coi như không tiếc nuối.”
Bài hát này lúc đó nổi khắp trong ngoài nước.
Trong đó có một câu lời tôi đặc biệt thích, đến bây giờ vẫn dùng làm chữ ký cá nhân.
——Hái một đóa hoa giữa phế tích, chờ thời gian trả lời.
“Anh viết rất hay.” Tôi nhìn đôi mắt rũ xuống của anh, nghiêm túc nói, “Rất có chiều sâu.”
Anh đột nhiên ngẩng mắt nhìn qua, nhẹ nhàng quét về phía tôi một cái.
Sau đó cười.
“Thật sao?”
“Thật mà,” tôi đón ánh mắt anh, “lúc ấy sao anh nghĩ tới việc viết bài hát này?”
Anh im lặng một lúc, biểu cảm hơi nghiêm túc, dường như nhớ tới chuyện gì rất không tốt.
Tôi đang định xin lỗi, anh đột nhiên lên tiếng:
“Bài hát này được viết vào ngày bà ngoại tôi qua đời.”
Tôi khẽ “à” một tiếng.
“Mùa xuân năm ngoái, bà ngoại tôi mất. Vì biểu diễn, cuối cùng tôi vẫn không thể gặp bà lần cuối. Khi tôi trở về, chị y tá nói với tôi, mấy ngày cuối bà vẫn lặp đi lặp lại nghe tôi hát, nói tôi hát hay thật, bà là người duy nhất ủng hộ ước mơ của tôi.”
“Sau khi về nhà, tôi thu dọn di vật, canh trong phòng bà một đêm.”
“Hôm đó, cây ngô đồng ngoài cửa sổ đang nhú mầm, mùa xuân vừa mới tới. Tôi chợt cảm thấy sinh mệnh giống như một cái cây: lá rụng về cội, mầm non là sự sống mới, cứ thịnh cứ suy rồi lại tuần hoàn.”
Nghe tới đây, tôi khẽ lên tiếng:
“Cho nên mới có câu ‘Tạm biệt là nét b.út mở đầu chương tiếp theo’, đúng không?”
“Ừ.” Tầm mắt anh dừng trên mặt tôi rất lâu, “Bà ngoại đi rồi, rất nhiều dấu vết quá khứ dường như cũng biến mất theo, mấy hôm trước tôi đi ngang công viên Nhân Dân ở khu phố cũ, phát hiện khung xích đu ở đó cũng không còn.”
Ánh mắt anh luôn dừng trên mặt tôi, dường như đang chờ một câu trả lời.
Tôi hơi khó hiểu, nhưng vẫn giải thích:
“Mấy năm trước cải tạo, bên đó bị đưa vào khu phát triển, rất nhiều thứ đều tháo dỡ rồi.”
Tôi hơi tiếc nuối thở dài:
“Em cũng thấy rất đáng tiếc, ở đó còn có ký ức tuổi thơ của em nữa.”
Ánh mắt anh từ mặt tôi chuyển ra ngoài cửa sổ, rất khẽ nói:
“Tôi cũng có.”
Nhưng giọng anh quá nhỏ, tôi không nghe rõ.
Đợi tôi muốn hỏi lại, anh đã không còn hứng thú.
Thấy tâm trạng anh không cao, tôi cũng không lên tiếng nữa.
Buổi chiều hôm đó hiếm khi tôi không ngủ trưa.
Anh ngồi trước piano, đàn lại giai điệu “Sinh Mệnh” một lần, ánh mắt dừng trên cây ngô đồng già ngoài cửa sổ.
Chắc là nhớ bà ngoại rồi.
Tôi đoán như vậy, nên im lặng ở lại phòng khách cùng anh.
Tôi cuộn mình trên sofa, cầm điện thoại lướt Weibo một lát.
Trên hot search vẫn treo từ khóa “Lục Tuấn Sinh” về nước.
Đồng thời còn lan truyền một đoạn video có lượt xem cực cao.
Tôi tò mò bấm vào.
Đó là video một fan cắt ghép lại hành trình ba năm của anh.
Video bắt đầu từ thời anh biểu diễn đường phố chỉ có ba đến năm khán giả, rồi chuyển tới những sân vận động hàng vạn người chật kín gậy phát sáng.
Xen giữa là tất cả những khoảnh khắc sân khấu đỉnh cao của anh.
Khung hình cuối cùng dừng ở buổi biểu diễn cuối năm ngoái của anh.
Anh đứng giữa những dải ruy băng tung bay đầy trời, cúi đầu cười, mắt ngấn lệ rồi nói: “Ba năm nay, cảm ơn mọi người đã đồng hành.”
Tôi bấm thích và lưu, xem lặp lại đoạn video này mấy lần.
“Anh——” tôi khẽ lên tiếng, “có buồn không?”
Anh dừng động tác, không hiểu:
“Cái gì?”
“Rời sân khấu, không bao giờ quay lại nữa, có buồn không?”
“Có. Nhưng con người luôn phải nhìn về phía trước, đúng không?” Anh khẽ cười, “Lục Tuấn Sinh trên sân khấu chỉ là một phần của tôi mà thôi.”
07
Cuộc sống trong trường trôi qua bình thường nhạt nhẽo.
Thay đổi duy nhất là tần suất Lục Tuấn Sinh xuất hiện trong cuộc sống của tôi tăng lên.
Cứ dăm ba hôm mẹ tôi lại bắt tôi mang đồ cho Lục Tuấn Sinh.
Trái cây, canh gà, sủi cảo, bánh trôi đều có, đổi đủ kiểu bắt tôi mang đi.
“Mẹ, anh ấy không thiếu.” Tôi xách bình giữ nhiệt, đứng trước cửa căn nhà cũ bất đắc dĩ nói.
“Con biết cái gì! Tiểu Tuấn ở đây một mình, lại vừa về nước, lỡ không quen đồ ăn thì sao?”
“Con ngoan ngoãn mang qua cho nó, tiện thể cùng ăn một bữa, đừng trách mẹ không tranh thủ cơ hội cho con nhé.”
Điện thoại bị cúp “tạch” một cái.
Tôi đành chấp nhận số phận, gõ cửa hai cái rồi mở cửa đi vào.
Anh vừa từ phòng ngủ đi ra, tóc rối bù, trên người mặc chiếc áo hôm đó tôi chọn cho anh.
Tôi nhướng mày. Dạo này anh mặc chiếc áo này hơi thường xuyên đấy.
“Lại là tâm ý của dì?”
Tôi giơ bình giữ nhiệt trong tay:
“Ừ! Sự quan tâm của mẹ em dành cho anh.”
Anh nhận lấy, nói:
“Em ăn chưa? Trong tủ lạnh còn ít sủi cảo.”
Tôi vốn đang định ăn, chẳng qua bị mẹ đột xuất đuổi ra ngoài thôi.
Tôi ôm cái bụng trống rỗng, lộ ra vẻ đáng thương:
“Sắp c.h.ế.t đói rồi.”
Tôi đã không đếm nổi đây là bữa trưa thứ mấy chúng tôi ăn cùng nhau.
“Chiều anh có tiết không?” Tôi thuận miệng hỏi.
“Không, hôm nay chỉ có một tiết sáng, em thì sao?”
Tôi lau miệng:
“Thứ Ba của tuần lẻ em không có tiết.”
“Nếu vậy,” tôi thử lên tiếng, “chiều có muốn ra ngoài đi dạo không? Anh về lâu vậy rồi mà vẫn chưa tham quan trường cho đàng hoàng đúng không?”
Anh nghĩ một chút, gật đầu:
“Được.”
Con đường nhựa đi ra từ cổng Nam Đại học A trồng một hàng cây ngân hạnh.
Chúng tôi sóng vai đi dưới bóng cây, thỉnh thoảng có một hai sinh viên đi qua liếc anh một cái.
Đi vòng một vòng lớn, chúng tôi đi ngang sân vận động.
