Ái Muội Kỳ - Chương 32: Thiếu Đi Thứ Cảm Giác Có Thể Khiến Khán Giả Đau Cùng Nhân Vật
Cập nhật lúc: 03/09/2026 03:00
Úc Thế Uyên hiện đang ở thành phố Vạn Thuận để quay bộ phim mới mang tên "Tiếng Mưa Rơi".
Khi Nguyễn Thanh Duệ đến phim trường, đạo diễn vẫn đang trực tiếp hướng dẫn diễn xuất cho hai diễn viên chính.
Cô chỉ đứng từ xa gật đầu chào hỏi.
Không tiến lên quấy rầy.
Sau đó liền đổi hướng đi thẳng đến phòng nghỉ, tìm đoàn đội của Úc Thế Uyên.
Đội ngũ mới gần đây vẫn luôn theo tổ sản xuất để quay các tư liệu tuyên truyền.
Nhân tiện cũng tranh thủ thời gian làm quen, phối hợp với Úc Thế Uyên nhiều hơn.
Hiệu quả phối hợp khá tốt.
Mấy nhân sự nòng cốt trong đoàn đội khi nhìn thấy cô đều mang vẻ đầy tự tin.
Lúc báo cáo công việc, từng người lần lượt trình bày kế hoạch phát triển sự nghiệp của Úc Thế Uyên trong nửa năm tới một cách rõ ràng, mạch lạc.
Nguyễn Thanh Duệ từ đầu đến cuối đều im lặng lắng nghe.
Chờ tất cả nói xong.
Cô mới mở túi xách, lấy ra vài tập tài liệu đã được đóng gáy cẩn thận rồi phát cho từng người.
"Tôi định để Hạ Tân Niên chuyển hình."
Vừa nghe câu này.
Mấy con cáo già trong đoàn đội lập tức đoán được ý định tiếp theo của cô.
Trên mặt ai nấy đều viết rõ hai chữ:
Phản đối.
Nguyễn Thanh Duệ làm như không nhìn thấy.
Giọng điệu bình tĩnh nhưng không cho phép xen vào:
"Tài liệu tôi vừa phát là phương án đóng gói tài nguyên giữa Hạ Tân Niên và Úc Thế Uyên."
"Mọi người xem trước đi."
"Có một bộ điện ảnh rất phù hợp với Hạ Tân Niên."
"Nhưng điều kiện tiên quyết là đạo diễn muốn Úc Thế Uyên tham gia với vai phụ."
Đó chính là điều kiện mà Vương Kha Hàm đưa ra.
Khi tuyển chọn diễn viên ban đầu.
Ông chưa từng cân nhắc đến Úc Thế Uyên.
Diễn xuất của Úc Thế Uyên rất tinh tế.
Điều này không ai phủ nhận.
Nhưng xem quá nhiều tác phẩm của anh lại khiến người ta có một cảm giác rất kỳ lạ.
Kỹ năng diễn xuất dường như luôn bị lớp vỏ "văn nghệ" bao bọc.
Mọi cảm xúc đều được kiểm soát trong một khuôn mẫu cố định.
Thiếu đi một chút thô ráp.
Thiếu đi một chút chân thực.
Thiếu đi thứ cảm giác có thể khiến khán giả đau cùng nhân vật.
Mãi cho đến một lần tình cờ.
Vương Kha Hàm nhìn thấy Úc Thế Uyên giữa tâm bão dư luận vẫn kiên quyết đứng ra bảo vệ Nguyễn Thanh Duệ.
Khi đó ông mới cảm nhận được trên người chàng trai trẻ này có một loại trách nhiệm hiếm thấy.
Nguyễn Thanh Duệ vốn là nhắm đến vị trí nữ chính và nam chính.
Không ngờ cuối cùng lại biến thành nữ phụ thứ tư và nam phụ thứ hai.
Đối với Hạ Tân Niên.
Điều này vẫn còn có thể chấp nhận được.
Nhưng để Úc Thế Uyên đi đóng vai phụ...
Nguyễn Thanh Duệ đã cân nhắc rất lâu.
Mãi cho đến khi Vương Kha Hàm nói một câu.
Mới hoàn toàn thuyết phục được cô.
Cô lặp lại nguyên văn lời ông cho mọi người nghe:
"Diễn xuất của Úc Thế Uyên đúng là thuộc hàng xuất sắc, nhưng cốt lõi nhân vật mà cậu ấy thể hiện từ trước đến nay gần như không có nhiều thay đổi. Dù kỹ thuật diễn có tốt đến đâu thì cũng chỉ là lặp đi lặp lại cùng một kiểu vai diễn. Đã đến lúc phải tìm cách đột phá rồi, nếu không khán giả sớm muộn cũng sẽ thấy nhàm chán."
Lời vừa dứt.
Lập tức có người đứng lên phản đối.
"Tôi không đồng ý!"
Người phụ trách thương vụ là người đầu tiên lên tiếng.
"Cho dù là phim điện ảnh cũng không thể để anh ấy đi đóng vai phụ."
"Nếu Úc Thế Uyên làm vai phụ, giá trị thương mại chắc chắn sẽ giảm."
"Dù sao tôi cũng không đồng ý!"
"Tôi cũng không đồng ý để anh ấy làm 'đại lễ bao'."
Một người khác tiếp lời.
"Chúng tôi không có ý kiến gì với chuyện Hạ Tân Niên chuyển hình."
"Nhưng chị không thể lấy Úc Thế Uyên làm bàn đạp cho cô ấy được."
"Hạ Tân Niên còn trẻ, không cần vội vàng chuyển hình như vậy... Huống hồ bây giờ còn chưa có kịch bản thật sự tốt, để Úc Thế Uyên hạ phiên thế này hoàn toàn là được không bù mất."
Những tiếng phản đối liên tiếp vang lên.
Giống như cỏ dại trên đồng hoang.
Chỉ cần một đốm lửa bén vào là lập tức lan rộng thành cả biển lửa.
Âm thanh trong phòng ngày càng lớn.
Thậm chí còn xen lẫn vài câu bất mãn nhắm thẳng vào Nguyễn Thanh Duệ.
Dần dần.
Đó không còn giống ý kiến phản đối nữa.
Mà giống một cuộc lên án tập thể.
Như thể cô đang cố tình biến Úc Thế Uyên thành tấm đá kê chân cho một nữ nghệ sĩ tuyến hai.
Tất nhiên.
Bọn họ đều cho rằng mình đang nghĩ cho Úc Thế Uyên.
Nguyễn Thanh Duệ hiểu điều đó.
Vì thế cô kiên nhẫn chờ mọi người phát tiết cảm xúc xong mới lên tiếng:
"Nếu là phim của Vương Kha Hàm thì sao?"
Cả căn phòng đột nhiên im bặt.
"..."
Những người vừa phản đối kịch liệt nhất đều lộ vẻ không thể tin nổi.
Vương Kha Hàm.
Đó là cái tên đứng trên đỉnh kim tự tháp của giới điện ảnh Hoa ngữ.
Danh tiếng.
Địa vị.
Giải thưởng.
Tất cả đều vượt xa phần lớn đạo diễn trong ngành.
Trong suốt vài chục năm làm nghề.
Ông đã đạo diễn hơn hai mươi bộ phim điện ảnh.
Không chỉ bản thân nhận giải thưởng đến mỏi tay.
Mà ngay cả các diễn viên tham gia phim của ông cũng liên tục giành được những giải thưởng danh giá.
