Ái Muội Kỳ - Chương 34: Bàn Tay Ngọc Ngà Của Tôi Không Phải Ai Muốn Chạm Cũng Được

Cập nhật lúc: 08/09/2026 04:01

Anh giống như cơn gió đêm cuối xuân.

Nhẹ nhàng.

Nhàn nhạt.

Nhưng lại mang theo một sức mạnh âm thầm.

Thổi tan bão tuyết.

Làm tan lớp băng phong kín cả căn phòng.

Đám người trong đoàn đội cuối cùng cũng tìm được lý do để rút lui.

Từng người cúi đầu nối đuôi nhau bước ra ngoài theo sau Úc Thế Uyên.

Lúc đi ngang qua Nguyễn Thanh Duệ.

Còn không quên nói một tiếng tạm biệt.

Nguyễn Thanh Duệ vốn không phải kiểu người thích bám lấy lỗi lầm của người khác.

Chờ tất cả rời đi.

Cô mới thở ra một hơi thật dài.

Chống tay lên bàn chuẩn bị đứng dậy.

Nhưng ngay khoảnh khắc vừa đứng lên.

Tim cô đột nhiên co thắt dữ dội.

Một cơn đau nhói bùng phát không hề báo trước.

Mồ hôi lạnh lập tức túa ra khắp người.

Trái tim như bị ai đó đ.á.n.h liên hồi bằng một chiếc trống lớn.

Mỗi một nhịp đều khiến trước mắt cô tối sầm.

Mỗi một lần đập xuống đều kéo theo từng cơn run rẩy.

Nguyễn Thanh Duệ nghiến răng.

Bàn tay run rẩy mò vào túi xách tìm t.h.u.ố.c.

Vừa chạm được vào lọ t.h.u.ố.c.

Trong lòng còn ôm chút may mắn.

Nhưng khi mở nắp ra.

Trái tim cô hoàn toàn lạnh ngắt.

Bên trong trống không.

Đúng lúc đó.

Tiếng ù tai ch.ói gắt như thủy triều ập tới.

Nguyễn Thanh Duệ đau đớn đến mức gương mặt nhăn lại.

Ngay khi ý thức sắp tan rã.

Một khuôn mặt mơ hồ bất ngờ xuất hiện trước mắt cô.

Người đó đứng rất gần.

Lông mày nhíu c.h.ặ.t.

Trong ánh mắt là sự bình tĩnh và ổn định mà cô chưa từng thấy trước đây.

Nếu không phải bàn tay đang đặt trên trán cô mang theo nhiệt độ ấm áp.

Cô còn tưởng mình nhìn nhầm.

“... Chung Tây Mân?”

Tiếng ù tai vẫn vang lên không ngừng.

Tầm nhìn cũng mờ đi.

Miệng Chung Tây Mân lúc đóng lúc mở.

Nhưng cô không nghe rõ anh đang nói gì.

Nguyễn Thanh Duệ dùng sức nhắm mắt lại.

Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Mượn cơn đau ép bản thân tập trung.

Cố gắng nghe cho rõ lời anh.

Cuối cùng.

Cô nghe thấy giọng nói mang theo âm mũi nặng nề của anh.

“Lúc mắng người chẳng phải rất có tinh thần sao?”

“Thấy tôi tới nên cố tình giả yếu đuối à?”

“Muốn chiếm tiện nghi của tôi cũng không đổi chiêu mới.”

“Tôi không mắc lừa đâu.”

“Thôi được rồi, coi như tôi hy sinh một chút vậy.”

Nguyễn Thanh Duệ cố gắng chống đỡ tinh thần.

Kết quả lại nghe được một tràng nói nhảm.

Lập tức nổi nóng.

“Cút!”

Tim cô đau đến mức toàn thân run rẩy.

Không còn sức đôi co với anh.

Cô nhắm mắt lại.

Nắm c.h.ặ.t lọ t.h.u.ố.c trong tay.

Chịu thêm một chút.

Chịu thêm chút nữa sẽ không đau.

Nhưng Chung Tây Mân lại chẳng cho cô thời gian nghỉ ngơi.

Giây trước còn đang trêu chọc.

Giây sau đã cúi xuống bế cô lên chuẩn bị đi ra ngoài.

Nguyễn Thanh Duệ cố gắng mở mắt muốn ngăn cản.

Nhưng tay không đặt được lên vai anh.

Ngược lại lại vô thức đặt lên cổ anh.

Dưới đầu ngón tay.

Là nhịp đập mạnh mẽ và dữ dội.

Từng nhịp.

Từng nhịp.

Cô không phân biệt nổi đó là nhịp tim của mình hay của anh.

“Tôi không đi bệnh viện.”

“Để tôi nghỉ một lát là được.”

Ánh mắt Chung Tây Mân rơi xuống chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay cô.

Trên màn hình.

Con số nhịp tim vượt ngưỡng hiện lên vô cùng rõ ràng.

Anh lập tức hiểu ra.

Chung Tây Mân đặt cô xuống.

Nắm lấy tay phải của cô.

Thuận tay lấy lọ t.h.u.ố.c trong tay cô rồi nhét vào túi áo khoác của mình.

Nhân lúc cô không còn sức phản kháng.

Anh đưa hai ngón tay dọc theo mạch đập nơi cổ tay cô.

Trượt lên lòng bàn tay.

Những ngón còn lại thuận thế đan xen vào tay cô.

Ngón tay anh thon dài.

Lòng bàn tay rộng lớn.

Một tay đã đủ bao trọn bàn tay Nguyễn Thanh Duệ.

Ngón cái và ngón trỏ của anh luôn giữ trên huyệt Ngư Tế.

Tay còn lại đặt lên huyệt Nội Quan.

Nhẹ nhàng xoa bóp.

Nguyễn Thanh Duệ nghiến răng hỏi:

“Anh làm gì vậy?”

“Đau tim thì bấm hai huyệt này khá hiệu quả.”

Nguyễn Thanh Duệ muốn rút tay về.

Nhưng thử hai lần đều thất bại.

Ngược lại còn bị Chung Tây Mân châm chọc.

“Đừng được lợi còn ra vẻ.”

“Bàn tay ngọc ngà của tôi không phải ai muốn chạm cũng được.”

“Xoa một lần là tính phí đấy.”

“Không có tiền.”

Nguyễn Thanh Duệ lạnh lùng đáp.

Nhưng vừa định rút tay.

Đã bị Chung Tây Mân mạnh mẽ giữ lại.

“Ngồi yên đi.”

“Nếu không tôi trừ hết tiền chuyên cần của em.”

Anh tăng thêm lực.

“...”

Một cơn đau nhói lập tức lan ra từ huyệt Ngư Tế.

Nhanh ch.óng khuếch tán khắp lòng bàn tay.

Đau đến mức Nguyễn Thanh Duệ suýt nữa bật khóc.

Tay bị anh giữ c.h.ặ.t, không thể thoát ra.

Cảm giác tê dại và căng tức lan từng đợt.

Cô nhíu mày.

Nhưng không tiếp tục giãy giụa nữa.

Chung Tây Mân đứng mỏi chân.

Dứt khoát ngồi xổm xuống trước mặt cô.

Đường quai hàm căng c.h.ặ.t.

Rõ ràng trông cũng chẳng dễ chịu gì.

Hai người nhìn như ngồi rất gần.

Nhưng lại giống như bị ngăn cách bởi một bức tường băng.

Cả hai đều mang vẻ miễn cưỡng.

Cứng nhắc vô cùng.

Mười lăm phút sau.

“Không thấy đỡ hơn chút nào à?”

“Không.”

Nguyễn Thanh Duệ thuận miệng đáp.

Nhưng đôi mày đã giãn ra từ lúc nào lại bán đứng cô.

“Miệng em còn cứng hơn cả thép xây cầu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.