Ai Nói Ngỗng Lớn Không Phải Nhạn Sính Lễ - 2
Cập nhật lúc: 27/06/2026 10:01
Trên đường, hắn không mở miệng xin được, cũng là ta đi ăn xin suốt dọc đường.
Ta bẻ một cái bánh làm đôi, miếng lớn cho hắn, miếng nhỏ cho ta.
Đến được Tạ gia, chân hắn đã gần như khỏi hẳn.
Chân ta thì suýt nữa mỏi đến gãy.
Liên tiếp khập khiễng hơn ba năm, mới khá lên được.
Mấy năm ấy, có lẽ vì chịu kinh hãi, Tạ Yến không chịu để ta đi.
“Tiểu Ninh, cầu xin nàng đừng đi, chúng ta mãi mãi ở bên nhau được không?”
Thậm chí ngày nào hắn cũng phải có ta ở bên mới ngủ được.
Cũng chính khi ấy, lão thái thái bất chấp phu nhân Tạ gia phản đối, cũng không màng gia thế chênh lệch quá lớn, để ta và Tạ Yến đính hôn.
Từ đó, ta ở nhờ tại Tạ gia.
Dáng vẻ hiền từ phúc hậu của lão thái thái đến nay ta vẫn còn nhớ.
Bà nói: “Ninh nhi, từ nay về sau, đây chính là nhà của con.”
Nhưng Tạ Yến bắt đầu không thích ta từ khi nào?
Có lẽ là vì ta và tiểu cô t.ử ngày ngày cãi nhau, cãi đến hắn phiền lòng, không thể yên ổn đọc sách.
Có lẽ là vì hắn lên kinh dự thi ba lần.
Mỗi lần trở về đều kể cho ta nghe tiểu thư trong kinh đoan trang ra sao, tri thư đạt lễ thế nào.
Ta tự biết, hành động đòi nhạn sính lễ của mình quá đường đột.
Tạ Yến đã lớn rồi, là người đọc sách mà.
Còn Tiểu Ninh thì cái gì cũng không hiểu.
……
Đêm xuống.
Ta lại đến phòng hắn.
Ánh đèn dịu nhẹ.
Hắn cúi đầu đọc sách, không ngẩng đầu lên.
Ta hỏi hắn.
“Tạ Yến, có phải huynh không thích ta nữa không? Nếu đã vậy, ta cũng không mặt dày ở lại đây nữa.”
Lời này vừa hay bị ma ma đến đưa điểm tâm khuya nghe thấy.
Đêm đó bà đến an ủi ta.
“Tiểu Ninh nhi lại tùy hứng rồi, con cô khổ không nơi nương tựa, không ở Tạ gia thì còn đi đâu?”
“Không biết, nhưng Tiêu gia nói muốn con qua đó.”
Ma ma kinh ngạc trong thoáng chốc, rồi ấn bọc hành lý của ta xuống.
“Tên bại liệt nhà Tiêu gia kia tính khí xấu nhất. Sao có thể sánh được với Yến ca nhi? Yến ca nhi từ nhỏ trong lòng đã có con, con quên dáng vẻ năm ấy hắn cầu phu nhân giữ con lại rồi sao?”
Phải rồi, năm ấy lão thái thái bệnh mất.
Di mẫu muốn định cho Tạ Yến một mối hôn sự môn đăng hộ đối.
Tạ Yến quỳ trước cửa suốt cả đêm, đầu gối quỳ đến bầm tím.
Hắn nói trong sách thánh hiền dạy, phải biết tri ân báo đáp.
Cuối cùng, di mẫu mới chịu nhả lời.
Ma ma thấy sắc mặt ta dịu xuống đôi chút, lại khuyên ta.
“Vừa rồi hắn nghe lời con nói, đã đặt b.út xuống ra ngoài rồi. Biết đâu chính là đi bắt nhạn cho con.”
“Thật sao?”
Ta không khỏi có chút kinh ngạc.
“Ca nhi từ nhỏ sĩ diện, hôm nay con khiến hắn bị người ta cười nhạo, hắn mới lỡ lời nói bừa. Đợi thêm chút nữa, tin Yến ca nhi đi, trên đời này không có ai xứng đôi hơn hai người các con đâu.”
Quả nhiên, đến ngày hôm sau.
Trước cửa phòng ta có thêm một con ngỗng lớn.
Trên người hắn dính không ít lá cỏ, thở dài nhìn ta.
“Ta là người đọc sách, thật sự bắt không được nhạn. Ân tình của nàng đối với ta, ta cũng vẫn nhớ.”
03
Sau khi Tạ Yến rời đi, tiểu cô t.ử liền tha thiết chạy đến nhìn.
“Nếu không phải ma ma khuyên suốt một đêm, ca ca mới chẳng bắt ngỗng lớn cho tỷ đâu.”
Ta chẳng thèm để ý nàng, con ngỗng lớn này của ta cũng rất béo.
Nàng bĩu môi.
“Của Trương gia tiểu thư là nhạn sính lễ, còn của Tiểu Ninh tỷ tỷ lại là ngỗng lớn, mất mặt quá đi…”
“Ta thích đấy, ngươi đi ra.”
Ta đuổi tiểu cô t.ử khỏi hậu viện.
Bất kể là ngỗng lớn hay nhạn sính lễ, chỉ cần trong lòng Tạ Yến có ta là được.
Từ sau ngày ấy, ngày nào ta cũng chăm nom con ngỗng lớn sạch sẽ gọn gàng.
Nhưng nhân lúc ta đi giúp di mẫu giao hàng, tiểu cô t.ử vậy mà lại đ.á.n.h gãy chân con ngỗng lớn, còn nhổ lông trên đầu nó.
Ngày hôm ấy, ta bẻ cành liễu, lột quần nàng ra.
Ta đ.á.n.h đặc biệt dữ.
Tiếng tiểu cô t.ử gào khóc như quỷ khóc sói tru, hạ nhân đều nghe thấy.
Ma ma ở trong sân không ngừng khuyên can.
“Ôi chao, cô nương đừng đ.á.n.h nữa, Yến ca nhi trở về sẽ nổi giận đấy!”
Nhưng ta không nghe lọt.
Mãi đến khi di mẫu và Tạ Yến trở về, nhìn thấy tiểu cô t.ử bị ta ấn trên phiến đá mà đ.á.n.h.
Di mẫu thương yêu ấu nữ, phạt ta quỳ ngoài cửa.
Tạ Yến nhìn con ngỗng lớn kia một cái, chẳng hề quan tâm, vậy mà cũng nghiêm khắc quở trách ta.
“Chẳng qua chỉ là một con gia cầm, nàng tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, ngươi hà tất phải hùng hổ ép người như vậy?”
“Tạ gia đời đời thư hương, từng có lúc nào ồn ào náo loạn như thế này? Tiểu Ninh, tính tình động một chút là đ.á.n.h người của ngươi đến khi nào mới sửa được!”
Ta siết c.h.ặ.t túi thảo d.ư.ợ.c đã chuẩn bị cho con ngỗng lớn trong tay áo.
Giọng khàn đi.
“Đó là nhạn sính lễ huynh tặng ta, ta mới…”
Cả sân người kinh ngạc nhìn sang.
Sắc mặt hắn đột nhiên lạnh hẳn, khẽ ho một tiếng.
“Nhạn sính lễ gì, là ngỗng lớn. Còn nói bậy nữa, Tạ gia sẽ không giữ ngươi lại.”
Tiểu cô t.ử lập tức ngay cả m.ô.n.g cũng không còn đau nữa, ôm bụng cười đến không dừng được.
“Ha ha ha… Ta đã nói rồi mà, là ngỗng lớn, không phải nhạn sính lễ. Tiểu Ninh ngốc nghếch lại xem ngỗng lớn thành nhạn sính lễ, quý như bảo bối ấy. Mất mặt quá đi~”
Nàng khoác tay Tạ Yến, vui vẻ nhảy nhót.
“Ca ca, đi thôi, ra tiền viện ăn đồ ngon đi, ma ma làm viên t.ử rượu nếp đấy.”
“Muội bị đ.á.n.h không đau nữa à?”
“Đau chứ, ca ca cõng muội! Nhất định phải để nàng ta quỳ lâu thêm một chút.”
Tạ Yến quay đầu nhìn ta một cái.
“Hôm nay nếu không xin lỗi Nhu nhi, thì khỏi cần ăn cơm tối.”
Ma ma đưa tay huých hắn một cái.
Hắn lại càng thêm kiên định.
“Tính tình này của nàng ấy nhất định phải sửa, nếu không ngay cả tiểu cô t.ử cũng không dung nổi, không có tư cách làm dâu Tạ gia.”
