Alpha Đều Không Phải Thứ Tốt - Chương 7
Cập nhật lúc: 25/06/2026 10:01
Tôi và Khánh Ninh quen nhau khi mới phân ban, lúc đó hai đứa ngồi ngay trước sau. Cậu ta trắng trẻo sạch sẽ, vẻ ngoài lại vô cùng điềm mỹ, đúng chuẩn gu của một Omega mà ai cũng yêu quý. Mới ngày đầu khai giảng, ấn tượng của tôi về cậu ta rất tốt, vừa thiện lương lại hoạt bát, ở chung cực kỳ thoải mái.
Chẳng bao lâu sau khi nhập học, lớp cần bầu các cán bộ và khóa đại biểu, hình thức là bỏ phiếu kín. Mỗi đứa được phát một mảnh giấy nhỏ, cứ viết tên người mình muốn bầu vào là được. Tôi thấy cách này rất công bằng, chỉ có điều lúc đó mới phân ban, mọi người chưa thân nhau, tôi còn chẳng nhớ nổi tên quá nửa số bạn trong lớp. Cầm tờ giấy trên tay, tôi đắn đo một hồi, cuối cùng tiện tay viết bừa mấy cái tên quen thuộc. Thể d.ụ.c ủy tôi viết Quyền Ngung, học tập ủy tôi viết Tống Trạch, còn lại những vị trí trống, tôi đều điền tên Khánh Ninh.
Bỏ phiếu xong xuôi, Khánh Ninh đang ngồi phía trước bỗng quay lại vỗ vỗ bàn tôi, tò mò hỏi tôi đã bầu cho ai. Tôi cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, buột miệng đùa: “Tớ viết tên cậu hết đấy.”
Khánh Ninh nghe xong cười tít mắt, mi mắt cong cong: “Trùng hợp thế, tớ cũng vậy! Tớ vừa bầu tên cậu hết này.”
Tôi cũng cười theo, trong lòng thấy thú vị: “Hai đứa mình đúng là có ý tứ ghê.”
Kể từ đó, mối quan hệ giữa tôi và Khánh Ninh dần trở nên thân thiết. Khoảng thời gian đó, ở cạnh cậu ta rất nhẹ nhàng, chẳng hề áp lực, khiến tôi cứ ngỡ mình đã tìm được một người bạn tâm giao. Cho đến một lần, khi hai đứa cùng xuống căng-tin ăn cơm, tôi mới bắt đầu thấy tâm tư của cậu ta có gì đó không ổn.
Căng-tin trường luôn có một quy tắc ngầm, nam sinh và nữ sinh thường tự giác xếp thành hai hàng riêng biệt. Thế nhưng, Khánh Ninh luôn cố tình kéo tôi chen vào hàng toàn các nam sinh Alpha. Cách phân biệt Alpha của tôi rất đơn giản và thô kệch, cứ thấy ai thân hình cao lớn, khí chất áp bức là tôi mặc định đó là Alpha. Tôi mãi chẳng hiểu tại sao cậu ta lại có cái sở thích kỳ quặc đó. Rõ ràng bên hàng kia người ít hơn, xếp hàng sẽ nhanh hơn nhiều, vậy mà cậu ta cứ nhất quyết đứng ở đây, như thể đang che giấu một bí mật gì đó.
Có lần lúc đang xếp hàng, cậu ta bỗng nghiêng đầu áp sát vào tôi, thăm dò: “Cậu thấy trong lớp mình, Alpha nào đẹp trai nhất?”
Trong đầu tôi theo bản năng hiện ra bóng dáng của Tống Trạch. Vừa định thốt tên cậu ta ra, tôi lại khựng lại, ấp úng lắc đầu: “Không biết nữa, tớ còn chưa nhớ hết mặt mọi người trong lớp mà.”
Khánh Ninh không chịu bỏ cuộc, dùng khuỷu tay huých huých tôi, đáy mắt ánh lên ý cười trêu chọc: “Cậu cứ tả sơ sơ đi, tớ đoán xem là ai.”
Tôi bối rối, không hiểu sao cậu ta cứ truy vấn chuyện này: “Đoán cái gì cơ chứ? Alpha nào nhìn chẳng giống nhau, biết tả thế nào đây?”
“Sao mà giống nhau được! Có người cao, người thấp, người mảnh khảnh, người vạm vỡ, cậu cứ tả đại một cái là được mà.”
Cậu ta vẫn không buông tha tôi. Bị cuốn lấy đến mức không còn cách nào khác, tôi đành kéo bừa người quen nhất ra để đối phó: “Thì ngồi cùng bàn tớ đấy, Quyền Ngung, cậu ấy đẹp trai, thế được chưa?”
Khánh Ninh nghe vậy thì hơi bĩu môi, thần sắc nhạt nhòa, không rõ là mất mát hay bất mãn. Tôi cũng lười để tâm xem câu trả lời của mình có vừa ý cậu ta hay không, chỉ thấy tâm tư người này thật khó lường, tốt nhất là không nên nghĩ ngợi nhiều.
Tôi cứ ngỡ tình bạn này sẽ mãi êm đềm như vậy, cho đến chuyến đi bộ đường xa của trường. Lần này, chúng tôi phải đi đến tận ngọn núi ×× để nướng BBQ, tổng quãng đường đi và về là 23,1 cây số. Nói 3 cây số thì còn tạm, chứ hai mươi mấy cây số này thì tôi đi sao nổi?
Khánh Ninh cũng chung tâm lý với tôi. Nghe tin xong, cậu ta quay sang càu nhàu: “Sao phải đi xa thế nhỉ, tớ không muốn đi chút nào…”
“Tớ cũng vậy.”
Khánh Ninh mặt đầy vẻ ngán ngẩm: “Thà cho nghỉ ngắn ngày còn hơn, đi thế này thì c.h.ế.t mất.”
Ai cũng than vãn, nhưng nhà trường vẫn kiên quyết tổ chức, mượn cớ là để “rèn luyện thân thể”. Thực ra lợi ích duy nhất là được mang điện thoại theo để g.i.ế.c thời gian. Sáng hôm sau, tầm 6 giờ, chúng tôi tập trung ở sân trường. Tôi chẳng muốn vác theo cái ba lô nặng trịch tí nào, nhưng Khánh Ninh thì khác, cậu ta đang bận rộn nhét đủ thứ vào túi: nào là ly nước, kem chống nắng, nước hoa, khăn giấy…
“Này, cặp cậu còn chỗ không? Cặp tớ bé quá, tớ để ké ít đồ ở đây nhé.”
Chưa kịp đợi tôi đồng ý, cậu ta đã nhét đồ vào cặp tôi. Tôi càu nhàu: “Cậu mang lắm đồ thế làm gì? Chẳng mấy khi dùng đến, mà tớ vác nặng thế này đi sao nổi.”
“Ôi dào không sao, cậu không vác được thì lúc sau đến lượt tớ vác cho, được chưa?”
Khánh Ninh chỉnh lại áo chống nắng, lấy gương nhỏ ra soi. Tóc cậu ta xoăn, thời tiết lại nóng ẩm nên rất dễ bị “xù”. Cậu ta cầm lược chải chải, rồi bảo: “Này, giúp tớ cầm cái mũ với. Cậu chải tóc tớ cho vào nếp rồi đội mũ lên giúp tớ, đè đè nó xuống nhé.”
Tôi cầm lấy chiếc mũ vịt trên bàn, hai đứa phối hợp nhịp nhàng để đội mũ cho cậu ta. “Đi thôi, đến giờ rồi.”
Dù mới sáng sớm nhưng tháng 6 nắng đã ch.ói chang kinh khủng. Ở sân khấu, lớp nào đứng theo lớp đó, chia hai hàng nam nữ riêng biệt. Vì tôi và Khánh Ninh đến muộn nên đứng cuối hàng, ngay đằng sau tôi chính là Khánh Ninh. Tôi liếc mắt nhìn lên, Tống Trạch đang đứng ngay phía trước cậu ta, cả hai đang quay lại tán gẫu với nhau.
Tôi chợt nhận ra Khánh Ninh và Tống Trạch có vẻ rất thân thiết. Những ngày đơn phương Tống Trạch, tôi cũng có chút để ý. Khánh Ninh vốn là người đi đến đâu cũng được lòng người, với các Alpha trong lớp thì lúc nào cũng nói chuyện rôm rả, Tống Trạch cũng không ngoại lệ. Thành tích của Tống Trạch ở lớp rất tốt, nhất là môn Vật lý. Hồi đó, Khánh Ninh còn hay than vãn với tôi là Vật lý khó thế này thế nọ. Vì tôi cũng chẳng giỏi gì hơn, hai đứa chỉ biết ngồi “tiệc trà” than thở chung với nhau.
Sau này tôi cũng không biết Khánh Ninh đã thuyết phục Tống Trạch kiểu gì mà cậu ta lại chịu giảng đề cho. Trong khi tôi nghe Quyền Ngung bảo Tống Trạch vốn rất lạnh nhạt, người khác hỏi bài thì cậu ta chỉ đáp đúng một câu: “Tự lật sách giáo khoa đi.”
Hóa ra Tống Trạch chỉ thích dạy cho Omega thôi sao? Giá như tôi là Omega thì tốt biết mấy.
Mặt trời càng lên cao, mồ hôi trên trán tôi bắt đầu rịn ra. Lãnh đạo trên bục vẫn đang diễn thuyết dông dài, nắng ch.ói chan mà chẳng cho học sinh dùng ô dù gì cả, chỉ vì “lãnh đạo cũng đang phơi nắng cùng học sinh” – dù thực ra bục giảng có mái che.
Đang đứng chịu trận khoảng chục phút, bỗng một luồng hơi nóng sả thẳng vào sau lưng tôi. Tôi quay đầu lại, hóa ra là Quyền Ngung.
Anh đứng thẳng tắp, hai tay khép c.h.ặ.t vào quần, trông ra dáng nghiêm chỉnh lắm, nhưng tai thì đã đỏ bừng lên. Tôi biết thừa là anh lại đến muộn và đang cố nhịn cười.
Quyền Ngung cuối cùng không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng. Tôi nghi hoặc: “Sao đấy? Tóc giả của lãnh đạo lại rụng à?”
“Ha ha…” Quyền Ngung thả lỏng người, “Không phải, cô Cầm dạy tiếng Anh ấy, lúc nãy xuống lầu tớ thấy cô ấy vấp giày cao gót. Cô ấy đi mà giày bay ra ngoài luôn, tớ không cố ý đâu nhưng buồn cười quá…”
Tôi hiểu cảm giác của anh. Lúc đang vận động mà gặp chuyện tức cười, rất khó mà kiềm chế nổi. Tiếng cười của anh quá có sức hút, tôi cũng không kìm được mà cười theo.
“Này ngồi cùng bàn, cậu cần thiết phải đeo ba lô không đấy? Đi bộ đường xa mà mang lắm thứ thế?”
Lúc này tôi mới để ý Quyền Ngung chỉ cầm mỗi bình nước và điện thoại.
“Trên đường đi khát thì sao? Nước phải tự mang chứ. Với lại trời nắng thế này, mang thêm chút đồ dùng dự phòng cũng tốt mà.”
“Người cậu nhỏ xíu thế kia mà vác cái cặp nặng trịch, không thấy mệt à? Đưa đây tớ vác cho.” Quyền Ngung vươn tay cướp lấy ba lô của tôi, “Coi như báo đáp vụ lần trước cậu dạy tớ làm bài thi nhé, biết chưa?”
Tôi vốn định từ chối, nhưng thấy anh nhiệt tình như vậy cũng nhẹ cả người: “Được rồi, cảm ơn cậu nhé.”
Quyền Ngung thuận thế đeo ba lô của tôi lên, dáng vẻ thản nhiên như không.
