Âm Gian Thương Nhân - Chương 1240: Kẻ Bám Đuôi
Cập nhật lúc: 05/02/2026 19:39
Nhưng nghe gần mười phút cũng không nghe thấy tiếng khóc nào, một lúc sau đợi quần áo gần khô, ta liền dập lửa, mặc quần áo rồi nằm trên tấm chiếu cỏ giả vờ ngủ.
Mắt tuy nhắm, nhưng sự chú ý của ta lại vô cùng tập trung, sợ con ma rượu đó sẽ đột nhiên xuất hiện, càng sợ chú Hải sẽ mò đến đây đối phó với ta. Nhưng qua nửa ngày vẫn không có động tĩnh, ta trở mình định xem giờ, nếu trời sáng rồi thì không ở đây lãng phí thời gian nữa, ai ngờ đúng lúc đó, không khí đột nhiên có một tia lạnh lẽo, phía trên lò gạch vang lên tiếng sột soạt.
Ta cẩn thận nhìn qua, phát hiện trên đầu toàn là những dải vải, chắc là lúc đó công nhân sợ dột nên đã nhét rất nhiều dải vải lên trên, bây giờ dần dần rơi xuống.
Chỉ là ta không cảm nhận được trong nhà có gió, nhưng những dải vải lại sột soạt, ngày càng mạnh, rất giống những lá phướn chiêu hồn trên mộ!
Xem ra nơi này thật sự không yên bình, ta không để lộ cảm xúc, cho tay vào túi nắm lấy một lá linh phù, nhắm mắt lại lặng lẽ chờ đợi, chỉ qua vài phút, trước mắt xuất hiện một bóng đen, ta hé mắt nhìn qua, liền phát hiện người đến chính là chú Hải!
Ông ta đến đây chắc chắn là để theo dõi ta, vì vậy ta không còn quan tâm đến ông ta nữa, làm ra vẻ ngủ say, đồng thời dựa vào Vô Hình Châm để phán đoán vị trí của ông ta.
Hành động của chú Hải cũng rất cẩn thận, đứng cách ta vài mét không nhúc nhích quan sát ta, dường như đang phán đoán xem ta có giả vờ ngủ không. Một lúc sau, ông ta dường như thả lỏng, ánh mắt rời khỏi ta, nhìn lò gạch một cái rồi quay đầu rời đi.
Để không bứt dây động rừng, ta cứ thế ngủ một giấc đàng hoàng, vì ta chắc chắn ông ta chỉ muốn đuổi ta đi, chứ không có ý định hại ta.
Một giấc ngủ dậy, bên ngoài trời đã sáng hẳn, ta duỗi tay thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, lúc quay đầu lại vô tình phát hiện cửa lò bên trong đã bị nới lỏng.
Trước khi ngủ ta từng áp tai vào đó nghe xem có động tĩnh gì không, nên biết rõ bên ngoài lớp gạch có trát một lớp bùn vàng.
Nhưng bây giờ lớp bùn đó đã biến mất, gạch cũng có dấu hiệu bị dịch chuyển. Ta nhìn xuống đất, bên dưới mơ hồ còn có chút vụn bùn, điều này cho thấy chú Hải đã quay lại lúc ta ngủ, ông ta đã vào lò gạch rồi sợ ta phát hiện, nên đã xử lý hiện trường.
Ông ta làm vậy lẽ nào chỉ để không cho ta phát hiện ông ta đã đến? Hay là lò gạch cũng giống như hang động trước đó, đều ẩn giấu bí mật gì đó?
Ta nhất thời không đoán ra, nhưng cũng cảm nhận được đặc điểm hành tung bất định của chú Hải, đừng thấy bây giờ là ban ngày, không chừng ông ta đang ở một góc nào đó theo dõi ta, để diễn cho tròn vai, ta cứ thế đi thẳng đến thị trấn, cuối cùng từ Thái Nguyên lên tàu hỏa đi Vũ Hán.
Khoảnh khắc soát vé, ta cảm nhận được sau lưng có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, ta linh cơ khẽ động, lấy điện thoại ra dùng camera selfie nhìn về phía sau. Phát hiện có một gã đội mũ lưỡi trai trốn trong đám đông, trong mắt lộ ra nụ cười đắc ý.
Đôi mắt đó ta vô cùng quen thuộc, chính là chú Hải!
Mặc dù ta nhận ra chú Hải có thể đang theo dõi mình, nhưng trên đường đi ta thật sự không phát hiện ra ông ta, cũng không ngờ ông ta thật sự sẽ đuổi đến đây. Nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất có thể khiến ông ta hoàn toàn yên tâm, khi tàu hỏa chuyển bánh, ta nghĩ lão già đó đã quay về, ta liền xuống ngay ở trạm tiếp theo, rồi bắt một chiếc taxi đi thẳng về phía thị trấn Lâu Phền.
Do ta thuộc dạng lâm trận bỏ chạy, chắc bây giờ trong làng đã lan truyền khắp nơi, ban ngày không thích hợp để lộ mặt. Đến thị trấn Lâu Phền, ta tìm một nhà nghỉ ở lại, ăn uống đều gọi đồ mang về.
Mãi đến chập tối, trời bắt đầu mưa lất phất, trên đường người đi lại thưa thớt, ta mới đội mũ cẩn thận ra ngoài, men theo con đường nhỏ đầy cỏ dại đi về thôn Tam Nguyên!
Thôn Tam Nguyên dù sao cũng là nông thôn, dân làng sống bằng nghề trồng trọt, nên ngoài đồng ruộng có không ít những ngôi nhà nhỏ không có người ở, dùng để đặt máy biến áp hoặc một số nông cụ tưới tiêu. Ta tạm thời ở lại một nơi như vậy, nhìn xuống toàn bộ ngôi làng, phát hiện đèn đuốc trong làng thưa thớt, xem ra dân làng vẫn còn bao trùm trong nỗi sợ hãi về âm linh b.úa sắt.
Vì ta đã dùng Vĩnh Linh Giới, hiện tại không còn con bài tẩy nào để bảo mệnh, hoàn toàn không thể đối đầu trực diện với âm linh, ta đã quyết định, nếu đến lúc bất đắc dĩ sẽ trực tiếp bắt chú Hải, thà để cả làng chỉ trích ta, cũng không thể để mọi người tiếp tục bị che mắt!
Thời gian trôi qua từng chút một, trong làng ngoài ủy ban thôn ra đều đã tắt đèn, rõ ràng bọn trẻ vẫn còn ở ủy ban thôn, ta thở dài, đi vòng qua làng rồi thẳng tiến đến hang động trước đó.
Âm linh luôn lượn lờ quanh làng, nên âm vật mà nó ký sinh chắc chắn ở gần làng, và rất có thể được chôn trong hang động, nơi chú Hải đào bới chắc chắn có vấn đề!
Mặc dù ta đã đến hang động trước đó, nhưng nơi này cỏ dại um tùm thật sự không dễ tìm, cộng thêm đường núi lầy lội, mấy lần suýt nữa ngã. Ta tốn bao công sức mới leo lên được sườn núi, cuối cùng cũng xác định được vị trí của hang động, vừa định đi qua thì phát hiện một bóng người xuất hiện trên con đường nhỏ dẫn về làng ở phía bên kia.
Bóng người đó di chuyển không nhanh, lúc đi hai tay giơ quá đầu chắp lại, đi vài bước lại quỳ xuống đất, ra vẻ tam bộ nhất khấu, ngũ bộ nhất bái.
Gần đây không có mộ hay chùa chiền gì, nên ta đoán người đó đang quỳ lạy hang động, liền lặng lẽ nấp sang một bên chờ đợi. Quả nhiên khi bóng người dần đến gần, người đó đã đi thẳng về phía hang động!
Ban đầu ta đoán người đến hoặc là chú Hải, hoặc là một người dân nào đó vô tình phát hiện ra bí mật ở đây, nên đến cầu xin âm linh tha cho bọn trẻ trong làng, nhưng ta không ngờ người đến lại là ông chủ Bạch!
Ta hiểu ông chủ Bạch, đây là một người có nguyên tắc, hơn nữa con trai ông là Bạch Tiểu Hữu đã an toàn rời đi, ông không cần phải làm vậy.
Lẽ nào bị khống chế?
Ta kìm nén sự thôi thúc trong lòng, để mặc ông chủ Bạch đi qua bên cạnh, rồi lặng lẽ vào hang động. Đợi khoảng ba năm phút, chắc chắn chú Hải không theo sau, ta mới yên tâm đi theo.
Hang động rất sâu nên hiệu quả truyền âm rất tốt, dù ta cố ý đi nhẹ chân vẫn phát ra tiếng động không nhỏ, mà ông chủ Bạch vừa lạy vừa hành lễ lại không phát ra chút tiếng động nào.
Bên trong tối đen như mực, ta vốn định dựa vào âm thanh để phán đoán vị trí của ông, nhưng bây giờ không có động tĩnh, trong lòng ta không khỏi căng thẳng, sợ ông xảy ra chuyện gì, cũng không còn câu nệ nữa, dựa vào cảm giác đuổi theo vào trong. Mãi đến khi đến vị trí chú Hải đào đồ lần trước, ta vẫn không đuổi kịp ông chủ Bạch, mà sâu trong hang động vẫn tối đen như mực, như thể không có điểm cuối.
Đang lúc ta do dự có nên tiếp tục đuổi theo không, sau lưng đột nhiên có một đôi tay vỗ vào vai ta, ta sợ đến mức theo phản xạ nhảy về phía trước một bước, sau đó dán một lá Hóa Sát Phù lên người mới dám quay đầu lại.
Lại phát hiện phía sau không phải là tà ma gì, mà là ông chủ Bạch!
